<?xml version="1.0" encoding="utf-8" ?>
<?xml-stylesheet type="text/xsl" href="RSS_xslt_style.asp" version="1.0" ?>
<rss version="2.0" xmlns:WebWizForums="http://syndication.webwizguide.info/rss_namespace/">
 <channel>
  <title>Di&#225;&#187;&#8230;n &#196;&#144;&#195;&#160;n H&#225;&#187;&#8482;i Th&#195;&#162;n H&#225;&#187;&#175;u G&#195;&#178; C&#195;&#180;ng : T&#195;&#162;m T&#195;&#172;nh Tu&#225;&#187;&#8226;i Tr&#225;&#186;&#187;</title>
  <link>http://www.gocong.com/forums</link>
  <description>This is an XML content feed of; Di&#225;&#187;&#8230;n &#196;&#144;&#195;&#160;n H&#225;&#187;&#8482;i Th&#195;&#162;n H&#225;&#187;&#175;u G&#195;&#178; C&#195;&#180;ng : T&#195;&#162;m T&#195;&#172;nh Tu&#225;&#187;&#8226;i Tr&#225;&#186;&#187; : Last 10 S&#7889; b&#224;i</description>
  <copyright>Copyright (c) 2006 Web Wiz Forums - All Rights Reserved.</copyright>
  <pubDate>Sun, 05 Apr 2026 07:35:24 +0000</pubDate>
  <lastBuildDate>Tue, 07 Nov 2017 23:41:02 +0000</lastBuildDate>
  <docs>http://blogs.law.harvard.edu/tech/rss</docs>
  <generator>Web Wiz Forums 8.05a</generator>
  <ttl>30</ttl>
  <WebWizForums:feedURL>www.gocong.com/forums/RSS_topic_feed.asp?FID=29</WebWizForums:feedURL>
  <image>
   <title>Di&#225;&#187;&#8230;n &#196;&#144;&#195;&#160;n H&#225;&#187;&#8482;i Th&#195;&#162;n H&#225;&#187;&#175;u G&#195;&#178; C&#195;&#180;ng</title>
   <url>http://www.gocong.com/forums/forum_images/logo.gif</url>
   <link>http://www.gocong.com/forums</link>
  </image>
  <item>
   <title>T&#195;&#162;m T&#195;&#172;nh Tu&#225;&#187;&#8226;i Tr&#225;&#186;&#187; : TÂM TÌNH TUỔI TRẺ</title>
   <link>http://www.gocong.com/forums/forum_posts.asp?TID=12909&amp;PID=49990#49990</link>
   <description>
    <![CDATA[<strong>Ng&#432;&#7901;i g&#7903;i:</strong> <a href="http://www.gocong.com/forums/member_profile.asp?PF=349">Lan Huynh</a><br /><strong>Subject:</strong> TÂM TÌNH TUỔI TRẺ<br /><strong>G&#7903;i ng&#224;y:</strong> 07/Nov/2017 l&#250;c 11:41pm<br /><br /><h3><font color="#0000FF"><i><font face="Times New Roman, Times, serif" size="6"><a href="http://www.viethamvui.us/t130006-topic#208903" target="_blank">Nuốt nước mắt đỡ đẻ cho tình nhân của chồng</a></font></i></font></h3><p><img src="http://st.galaxypub.vn/staticFile/Subject/2015/11/15/454743/nuot-nuoc-mat-do-de-cho-tinh-nhan-cua-ch&#111;ng_141541439.jpg" border="0" style="width:%20480px;%20height:%20320px;" /></p><p ="author"=""><font color="#0000FF"><b><i><font face="Times New Roman, Times, serif" size="6">&nbsp;<br></font></i></b></font></p><div ="post-entry"=""><div><font color="#0000FF"><b><i><font face="Times New Roman, Times, serif" size="6"><span style="font-size: 16px; line-height: normal"> - Tự nhủ đứa trẻ chẳng có tội tình gì cả, nhưng những giọt nước mắt đắng cay của tôi vẫn không ngừng rơi.<br><br>Vợ chồng tôi kết hôn đã được 6 năm và có một cô con gái đáng yêu, xinh xắn. Hạnh phúc biết bao khi tôi có được một gia đình êm ấm, cuộc sống đầy đủ và một người chồng chiều chuộng, nâng niu. <br><br>Tôi là bác sĩ khoa sản. Thời gian gần đây, tôi phải ở lại viện trực thường xuyên bởi bệnh viện trong tình trạng quá tải bệnh nhân, số lượng ca sinh nở tăng đột biến. Nhìn những đứa bé chào đời thật đáng yêu, giống như con tôi, xinh xắn và dễ thương. Cũng là một người mẹ, tôi ôm những đứa bé đó ngay lúc lọt lòng với tất cả tình yêu thương vốn có của một người phụ nữ.<br><br>Một hôm, công việc đã hoàn tất, tôi chuẩn bị ra về thì phòng cấp cứu báo có một sản phụ đang ở tình trạng nguy kịch, trong khi bác sĩ mổ chính đang phải cấp cứu cho bệnh nhân khác. Tôi được phân công tăng ca hỗ trợ kíp mổ. Đúng lúc tôi chuẩn bị báo tin sẽ trở về muộn cho chồng biết thì nhận được cuộc gọi từ anh. Giọng anh nghe có vẻ hốt hoảng: "Hôm nay anh có việc bận không về ăn cơm nhà được, mẹ con bà cháu cứ ăn trước đi nhé". Tôi chưa kịp nói gì thì anh đã vội cúp máy.<br><br>Chẳng kịp buồn lâu, tôi vội vã thay đồ rồi chạy sang phòng sinh đẻ. Một cô gái chừng 23-24 tuổi, trang điểm đậm đang gần như ngất đi cơn chuyển dạ đau đớn. Các y sĩ dìu cô gái lên bàn sinh, tôi cũng bắt đầu chỉ đạo ca sinh mổ.<br><br>Bỗng bên ngoài phòng sinh có giọng hốt hoảng: "Bác sĩ ơi vợ tôi thế nào? Vợ tôi sinh khó đúng không? Vợ tôi thế nào rồi?"<br><br>Tôi giật mình quay ra. Qua lớp kính mờ, tôi nhận ra bộ quần áo sáng nay chồng mặc đi làm, giọng nói vô cùng quen thuộc. Nhìn lại lần nữa, gương mặt anh hốt hoảng, ráo rác chất chứa âu lo. Anh không nhận ra tôi bởi tôi đeo khẩu trang kín mặt.<br><br>Tôi nhanh chóng hiểu ra mọi việc. Thoáng chốc, trong lòng tôi diễn ra một trận tranh cãi quyết liệt. Con tim bị xé tan rỉ máu, tôi muốn ào ra ngoài phòng mổ và trút cơn giận dữ lên gã chồng phản bội, nhưng lý trí của một thầy thuốc không cho phép tôi rời bỏ bệnh nhân. Hơn hết, đứa trẻ trong bụng người đàn bà kia chẳng có tội tình gì. <br><br>Ca sinh mổ vẫn diễn ra bình thường, nhưng đâu ai biết đằng sau cặp kính và chiếc khẩu trang tôi đang đeo đã thấm đầy nước mắt, căm tức cho những kẻ đùa giỡn lén lút sau lưng tôi và chua chát cho tình cảnh éo le của chính bản thân mình.<br><br><div align="center"><img src="http://st.gnnxxx.net/staticFile/Subject/2015/10/23/nhung-hinh-anh-xuc-d&#111;ng-ve-chuyen-sinh-no-tr&#111;ng-ph&#111;ng-sinh_231738129.jpg" border="0" style="display:inline" /><br><br>Đứa bé không có tội, lỗi ở mối quan hệ của cha mẹ nó </div><br>Đứa trẻ ra đời, bé trai, hoàn toàn khỏe mạnh, nặng 3,8kg, các y bác sĩ thở phào nhẹ nhõm, còn tôi nặng trĩu tim. Đón lấy đứa bé, chồng tôi run rẩy như ôm trên tay cục vàng. Anh ta chỉ thực sự sực tỉnh khi nghe thấy giọng của tôi gần sát.<br><br>Gương mặt ấy thật thảm hại. Trước khi bỏ đi, tôi không quên giáng cho anh ta một cái tát tối tăm mặt mũi bởi sự phản bội trắng trợn này.<br><br>Đêm đó, tôi ở nhà ngoại, sáng hôm sau về nhà dọn quần áo đón con gái đi. Tôi không thể để nó cứ ngây thơ đợi bố về trong khi bố nó cặp kè và có con với người đàn bà khác. Đơn ly hôn để sẵn trên bàn, cuộc hôn nhân đã đến lúc chấm dứt, và không bao giờ tôi hối hận về điều này. Nhưng, nhiều người nói tôi đã quá vội vàng và nóng giận. Thay bằng từ bỏ hãy một lần đấu tranh quyết liệt cho chính mình. Nhưng, đấu tranh để làm gì, khi tình yêu đã chết và cuộc hôn nhân đã bị san sẻ, chia chác cho người đàn bà khác.</span></font></i></b></font></div><div><font color="#0000FF"><b><i><font face="Times New Roman, Times, serif" size="6"><br><span style="font-size: 16px; line-height: normal"><span style="font-size: 16px; line-height: normal">Diệu Ngọc</span></span></font></i></b></font></div></div><span style="font-size:10px"><br /><br />Ch&#7881;nh s&#7917;a l&#7841;i b&#7903;i Lan Huynh - 07/Nov/2017 l&#250;c 11:43pm</span>]]>
   </description>
   <pubDate>Tue, 07 Nov 2017 23:41:02 +0000</pubDate>
   <guid isPermaLink="true">http://www.gocong.com/forums/forum_posts.asp?TID=12909&amp;PID=49990#49990</guid>
  </item> 
  <item>
   <title>T&#195;&#162;m T&#195;&#172;nh Tu&#225;&#187;&#8226;i Tr&#225;&#186;&#187; : TÂM TÌNH TUỔI TRẺ</title>
   <link>http://www.gocong.com/forums/forum_posts.asp?TID=12909&amp;PID=49712#49712</link>
   <description>
    <![CDATA[<strong>Ng&#432;&#7901;i g&#7903;i:</strong> <a href="http://www.gocong.com/forums/member_profile.asp?PF=349">Lan Huynh</a><br /><strong>Subject:</strong> TÂM TÌNH TUỔI TRẺ<br /><strong>G&#7903;i ng&#224;y:</strong> 05/Oct/2017 l&#250;c 7:04am<br /><br /><h3 ="title-and-badge="" style-scope="" ytd-video-renderer"=""><font color="#0000FF"><i><font face="Times New Roman, Times, serif" size="6"><a href="https://www.youtube.com/watch?v=WeWCUqhjfN4" target="_blank">22 Lời khuyên hữu ích dành cho tuổi trẻ</a>&nbsp;&nbsp; <font color="#FF0000">&lt;&lt;&lt;&lt;&lt;</font></font></i></font></h3><p><br></p><p><img src="http://www.host2post.com/images/HN163s8Fn4Q3gM~/1024x768/download/autumn-harvest-nature-scenery-wallpapers.jpg" border="0" style="width:%20696px;%20height:%20522px;" /></p><span style="font-size:10px"><br /><br />Ch&#7881;nh s&#7917;a l&#7841;i b&#7903;i Lan Huynh - 05/Oct/2017 l&#250;c 7:07am</span>]]>
   </description>
   <pubDate>Thu, 05 Oct 2017 07:04:17 +0000</pubDate>
   <guid isPermaLink="true">http://www.gocong.com/forums/forum_posts.asp?TID=12909&amp;PID=49712#49712</guid>
  </item> 
  <item>
   <title>T&#195;&#162;m T&#195;&#172;nh Tu&#225;&#187;&#8226;i Tr&#225;&#186;&#187; : TÂM TÌNH TUỔI TRẺ</title>
   <link>http://www.gocong.com/forums/forum_posts.asp?TID=12909&amp;PID=49531#49531</link>
   <description>
    <![CDATA[<strong>Ng&#432;&#7901;i g&#7903;i:</strong> <a href="http://www.gocong.com/forums/member_profile.asp?PF=363">Nhom12yeuthuong</a><br /><strong>Subject:</strong> TÂM TÌNH TUỔI TRẺ<br /><strong>G&#7903;i ng&#224;y:</strong> 13/Sep/2017 l&#250;c 8:22pm<br /><br /><div align="center"><font color="#0000FF"><i><b><font size="5" face="Times New Roman, Times, serif"><span style="font-size: 24px; line-height: normal"><strong><font size="6">Làm dâu nhà giàu tôi phải chịu nhiều cay đắng</font><br></strong></span></font></b></i></font></div><font color="#0000FF"><i><b><font size="5" face="Times New Roman, Times, serif"><br><span style="font-size: 20px; line-height: normal"><strong> Ai cũng nghĩ tôi sướng khi làm dâu nhà giàu. Chồng tôi lại là dân trí thức, kiếm ra tiền nên bạn bè thường ganh tỵ, nói tôi chẳng khác nào “chuột sa chĩnh gạo”. Lúc đầu tôi cũng tưởng như vậy nhưng sự thật lại cay đắng hơn rất nhiều…</strong><br><br>Quả thật nếu so sánh, gia đình tôi không môn đăng hộ đối với nhà chồng. Bố tôi đi bộ đội về hưu, ngoài tiền lương hàng tháng ông chỉ ở nhà nhận sửa chữa lặt vặt, còn mẹ tôi làm công nhân thời vụ. Tuy thế nhưng chúng tôi cũng đủ ăn đủ mặc chứ không phải nghèo hèn gì.<br><br>Chỉ có điều, tôi có một thói xấu mà bất cứ phụ nữ nào cũng có thể mắc phải. Đó là sở thích mua sắm vô tội vạ. Quần áo, giày dép, nước hoa, đồng hồ, tôi đều mê hết. Hồi còn đi học thì tiết kiệm tiền tiêu vặt để mua, đến khi đi làm rồi, ngoài gửi mẹ tiền ăn và một số chi tiêu vặt, tôi dành gần hết lương tháng vào mua những thứ mình thích.<br><br>Tôi cũng biết như vậy là hoang phí, vì tính ra, đi làm hơn 2 năm, tôi vẫn chẳng để ra được đồng nào, ngoài tiền ăn đưa mẹ. Nhưng lấy chồng, tôi xác định phải thay đổi thói quen chi tiêu của mình, để tương lai còn lo cho con cái. Tôi cũng nói rõ điều này với chồng trước khi kết hôn.<br><br>Chồng tôi thì có thể thông cảm, nhưng hình như mẹ chồng vẫn chưa thật sự tin tưởng. Thấy ngày chuyển về nhà chồng, tôi vác theo túi lớn, túi nhỏ, giày chục đôi, áo khoác hai ba chục chiếc, mẹ chồng có vẻ không vui. Bà hỏi tôi một cách hàm ý “Tất cả chỗ này đều là con tự mua đấy à?” tôi cũng hồn nhiên trả lời “Vâng, tiền con kiếm được nên con tự ý tiêu thôi ạ”. Nghe vậy, bà chỉ lẳng lặng quan sát.</span><br><br></font></b></i></font><div align="center"><font color="#0000FF"><i><b><font size="5" face="Times New Roman, Times, serif"><img src="http://imgs.vietnamnet.vn/Images/2016/03/11/18/20160311180922-ch&#111;ngiau.jpg" border="0" style="display:inline" /><br><br><span style="font-size: 16px; line-height: normal">Tôi mệt mỏi vì bị mẹ chồng soi mói (Ảnh minh họa) </span></font></b></i></font></div><font color="#0000FF"><i><b><font size="5" face="Times New Roman, Times, serif"><br><span style="font-size: 18px; line-height: normal">Hàng tháng, toàn bộ số tiền chồng kiếm được đều đưa cho tôi giữ. Tôi biết mình sống chung với nhà chồng nên không dám làm gì quá đà. Đưa tiền ăn cho bố mẹ chồng, trích một khoản cần thiết cho hai vợ chồng tiêu trong tháng, còn lại, tôi gửi hết vào ngân hàng tiết kiệm. Làm gì, tôi cũng liệt kê ra rành mạch.<br><br>Vậy mà không hiểu sao, mẹ chồng luôn nghĩ tôi bí mật đem của về cho nhà mẹ đẻ. Công nhận, mỗi tháng tôi đều trích 1 triệu tiền lương của mình để biếu mẹ chi tiêu thêm, nhưng điều này tôi không hề giấu giếm. Tôi nghĩ thương bố mẹ vẫn còn đang nuôi một đứa em nhỏ đi học, mình dù lấy chồng rồi thì cũng phải có trách nhiệm giúp đỡ. Chính chồng tôi cũng đồng ý với điều này.<br><br>Chưa hết, mẹ chồng thường xuyên kể với hàng xóm láng giềng, rằng gia đình tôi nghèo khó, cả nhà đang bám vào con rể là con trai bà. Rồi thỉnh thoảng, bà lại dò hỏi “Nhà con mới mua cái này/cái kia à? Tiền ở đâu mà mua?” Muốn gia đình yên ấm nên tôi cố gắng nín nhịn.<br><br>Một ngày, tôi tình cờ nghe được chồng và mẹ chồng nói chuyện. Bà nói, tôi bản tính tiêu xài hoang phí đã quen, sẽ không bao giờ thay đổi được. Nếu giao tiền bạc vào tay tôi, chẳng mấy chốc nhà cửa sẽ tan hoang, chỉ lợi cho nhà vợ. Tốt nhất hãy giao hết sổ tiết kiệm cho bà giữ hộ.<br><br>Nghe đến đó, tôi không thể nín nhịn nổi nữa, xông thẳng vào nói lớn “Con từ trước đến giờ chưa lúc nào giấu giếm hay bòn rút của chồng đem về cho nhà ngoại. Làm gì con cũng công khai rõ ràng. Sao mẹ nỡ nói con như vậy?” Bị bất ngờ, bà quát lại “Đồ mất dạy, ai cho mày lên tiếng. Mày chỉ là con ăn bám trong cái nhà này thôi. Lương vài đồng ra đường chết đói nhé”. <br><br>Tôi uất ức chưa kịp lên tiếng, thì đã ăn ngay một cái bạt tai như trời đánh của chồng. Vừa đau vừa tủi, tôi òa lên nức nở rồi thu dọn đồ về nhà mẹ đẻ. Chỉ bởi gia đình không giàu có như họ, nên tôi bị coi thường ngay từ phút đặt chân làm dâu.<br><br>Dù cho thói quen trước khi lấy chồng không tốt, nhưng sau khi kết hôn, tôi đã biết tiết kiệm hơn, cũng không lấy của nhà chồng một đồng để làm của riêng. Tiền biếu bố mẹ đều do tôi nhịn mua sắm cho bản thân mà có. Vậy mà mẹ chồng vẫn coi thường, coi tôi là kẻ ăn bám trong nhà.<br><br>Suốt nhiều tuần, chồng tôi không hề gọi điện hay nhắn tin hỏi han tình hình của vợ. Bố mẹ đẻ khuyên tôi nên chủ động nhận lỗi. Ông bà còn nói sẽ không nhận tiền của tôi nữa. Nghe vậy, tôi thấy đau đớn vô cùng. Tôi ước giá như mình lấy một người chồng gia cảnh tương tự, có lẽ sự việc cũng chẳng đến nông nỗi này.<br><br>Hồng Nhung</span></font></b></i></font>]]>
   </description>
   <pubDate>Wed, 13 Sep 2017 20:22:47 +0000</pubDate>
   <guid isPermaLink="true">http://www.gocong.com/forums/forum_posts.asp?TID=12909&amp;PID=49531#49531</guid>
  </item> 
  <item>
   <title>T&#195;&#162;m T&#195;&#172;nh Tu&#225;&#187;&#8226;i Tr&#225;&#186;&#187; : TÂM TÌNH TUỔI TRẺ</title>
   <link>http://www.gocong.com/forums/forum_posts.asp?TID=12909&amp;PID=49488#49488</link>
   <description>
    <![CDATA[<strong>Ng&#432;&#7901;i g&#7903;i:</strong> <a href="http://www.gocong.com/forums/member_profile.asp?PF=349">Lan Huynh</a><br /><strong>Subject:</strong> TÂM TÌNH TUỔI TRẺ<br /><strong>G&#7903;i ng&#224;y:</strong> 08/Sep/2017 l&#250;c 1:32pm<br /><br /><div><div align="center"><font color="#0000FF"><i><b><font size="5" face="Times New Roman, Times, serif"><span style="font-size: 24px; line-height: normal">Nỗi khổ của người đàn ông lấy phải... vợ đẹp</span></font></b></i></font></div><font color="#0000FF"><i><b><font size="5" face="Times New Roman, Times, serif"><br><span style="font-size: 18px; line-height: normal">“Tôi đã chán ngấy cảnh phòng ngủ thì sặc mùi nước hoa còn bếp thì nguội lạnh rồi! Tôi cần một người vợ chứ không phải một người mẫu, cô hiểu chưa?”.<br><br>Ai quen anh Hưng cũng đều biết vợ anh - chị Loan rất xinh đẹp. Hồi yêu nhau và mới cưới, mỗi khi nghe ai đó khen ngợi nhan sắc của chị, anh Hưng hãnh diện lắm. Cũng đúng thôi, có người đàn ông nào không tự hào khi đi cạnh mình là một cô gái duyên dáng, sắc nước hương trời khiến ai cũng phải trầm trồ! Nhưng đáng tiếc thay, niềm vui đó của anh đã giảm dần theo thời gian. Nhất là khi bước vào hôn nhân, càng ngày anh càng nhận ra, có một người vợ đẹp hơn người thật chẳng sung sướng chút nào!<br><br>Chị Loan mỗi lần đi đâu, kể cả là buổi tối đi siêu thị gần nhà với chồng cũng phải ăn mặc, trang điểm, xịt nước hoa thơm nức như đi dự tiệc. Nhiều người khách của siêu thị ngưỡng mộ vẻ đẹp của chị, nhưng anh Hưng - người đàn ông sở hữu bông hoa đẹp đó thì lại chẳng thấy thoải mái chút nào. Anh chỉ muốn 2 vợ chồng có 1 buổi tối thoải mái, tự nhiên, ăn mặc đơn giản đi tản bộ 1 chút rồi vào siêu thị mua đồ. Thế mà chị trưng diện như thế, chưa nói tới việc anh phải đợi vợ chỉnh trang tới 45 phút, chuyện 2 người 2 bộ trang phục đối lập đi cạnh nhau cũng thật chẳng ra làm sao cả! Chẳng lẽ anh cũng đóng bộ vest cho đẹp đôi với vợ, nhưng đóng vest để đi siêu thị ư?<br><br>Ở nhà anh, những việc dọn dẹp đều thuê người giúp việc theo giờ. Còn vài việc con con hơn chẳng thể thuê được, ví như gấp chăn màn, tưới cây, phơi quần áo từ máy giặt… cũng đến tay anh hết. Hễ anh Hưng nhớ để làm thì không sao nhưng anh bận quá quên mất y như rằng sẽ có cảnh tượng cây cảnh nhà anh cả tuần liền không được tưới nước mà héo quắt, hay quần áo bốc mùi trong máy giặt vì không được phơi ra.<br><br><div align="center"><img src="http://i57.tinypic.com/21l2043.jpg" border="0" style="display:inline" /></div>Chị Loan mỗi lần đi đâu, kể cả là buổi tối đi siêu thị gần nhà với chồng cũng phải ăn mặc, trang điểm, xịt nước hoa thơm nức như đi dự tiệc (Ảnh minh họa).<br>Việc nhà thì thế, chuyện cơm nước trong nhà còn khiến anh Hưng ngao ngán hơn nhiều. Chị Loan một phần là không biết nấu ăn từ trước, một phần cũng chẳng tha thiết, mặn mà gì với việc bếp núc, nên căn bếp nhà anh lúc nào cũng lạnh ngắt. Đối với chị Loan, động vào dầu mỡ, nước rửa chén bát, rau dưa, thịt thà là sẽ khiến bàn tay mềm mại của chị bị khô ráp, nứt nẻ, khiến cho bộ nail đắt đỏ của chị bị xước. Vì thế, sáng anh chị ra ăn hàng, trưa ai nấy ăn cơm văn phòng gần công ty, tối về anh chị lại tiếp tục cùng nhau… ra quán tiếp! Họa hoằn lắm chị Loan mới cắm cơm ở nhà nhưng thức ăn thì cũng bê nguyên si từ quán về. Có bữa, anh Hưng về nhà thấy 1 mâm cơm đúng chuẩn cơm nhà nấu, tưởng vợ mình đã thay đổi, nào ngờ hóa ra mẹ vợ đến chơi, tiện tay làm cho nhà con gái mâm cơm trước khi về.<br><br>Từ đó, anh Hưng biết, đối với người vợ xinh đẹp lúc nào cũng chỉ chăm chăm giữ gìn nhan sắc của mình thì đừng có mơ chị ngó đến bếp núc, việc nhà! Vì thời gian chị còn phải để dành đi làm đẹp, spa, mua sắm… thôi thì đủ cả! Ấy thế nhưng chị Loan hình như còn chẳng biết đến nỗi chán chường của chồng, lúc nào cũng đinh ninh rằng có người vợ đẹp bao người ước ao như chị, anh Hưng hẳn là mừng vui còn không hết ấy chứ, đố mà dám phàn nàn nửa lời!<br><br><br>Hàng xóm nhà anh Hưng có một cô gái trẻ nhưng là mẹ đơn thân, nghe đâu chồng cô ấy bội bạc bỏ đi theo bồ, để cô ấy 1 thân 1 mình nuôi con nhỏ. Chiều nào anh đi làm về qua cũng thấy cô ấy đứng trong bếp đeo tạp dề nấu cơm, còn cô bé con thì chạy loanh quanh líu lo nói chuyện với mẹ, nhà có 2 người mà lúc nào cũng thấy tiếng nói tiếng cười rộn rã. Đặc biệt mùi thức ăn thơm nức từ nhà cô ấy bay ra thì đến anh ngồi ở nhà cũng ngửi thấy. Những lúc như thế, anh thấy thèm cảm giác gia đình quây quần, trong bếp thì bập bùng lửa đỏ với đủ thứ mùi vị thức ăn vô cùng.<br><br>Một buổi tối, anh Hưng chán nản thở dài vì chị Loan vừa nhắn tin thông báo rằng chị đi ăn với bạn, bảo anh tự túc bữa tối. Anh dắt xe ra ngoài định đi ăn thì không biết do ánh đèn bên nhà cô hàng xóm ấy hắt ra quá ấm áp, hay cái không khí ấm cúng, vui vẻ của mẹ con cô ấy trong 1 buổi tối mùa đông se lạnh đã thu hút anh, mà anh liền ngoặt đầu xe rẽ vào nhà cô ấy chơi. Mối quan hệ của anh với cô hàng xóm đã bắt đầu như thế đó…<br><br><div align="center"><img src="http://i62.tinypic.com/4ruijd.jpg" border="0" style="display:inline" /></div>Anh cần 1 người vợ, còn chị thì thật nông cạn khi nghĩ rằng, xinh đẹp đã đủ làm nên 1 người vợ lý tưởng! (Ảnh minh họa).<br>Cho đến khi chị Loan phát hiện ra thì cũng là chuyện của 4 tháng sau. Anh không hề chối bỏ tội lỗi ngoại tình của mình, anh biết, anh đã sai rất nhiều và khiến vợ anh tổn thương. Anh đã xin lỗi vợ, rất thật lòng. Anh hứa sẽ cắt đứt hoàn toàn mối quan hệ với cô hàng xóm, quay trở lại toàn tâm toàn ý với gia đình. Và anh đã làm được như điều anh nói.<br><br>Nhưng với chị Loan, như thế vẫn là chưa đủ, đến cả việc cô hàng xóm đã chuyển nhà đi chỗ khác mà chị vẫn chưa hài lòng. Vết thương bị phản bội nào dễ nguôi ngoai, ai cũng hiểu điều đó. Đêm ngày chị la lối, chỉ trích, chì chiết chồng tội ngoại tình, nhiếc móc, xỉa xói, cười nhạo cô hàng xóm kia xấu như ma, chả ra thể thống gì mà anh Hưng cũng cặp kè được thì đến chịu. Những lời ấy cứ tiếp diễn hết ngày này qua ngày khác.<br><br>Đến khi không thể nhịn thêm, anh đã hét lên với vợ: “Cô thắc mắc tại sao tôi lại phải lòng cô ấy - một người đứng cạnh cô thì ngang vịt với thiên nga đúng không? Vì tôi đã chán ngấy cảnh phòng ngủ thì sặc mùi nước hoa còn bếp thì nguội lạnh rồi! Tôi cần một người vợ chứ không phải người mẫu, cô hiểu chưa?”. Nói rồi anh Hưng bỏ đi, cả đêm ấy anh cũng không về nhà. Chỉ còn 1 mình trong căn nhà trống vắng, câu nói của chồng trước lúc đi vẫn còn văng vẳng bên tai chị. Anh nói đúng, anh cần 1 người vợ, còn chị thì thật nông cạn khi nghĩ rằng, xinh đẹp đã đủ làm nên 1 người vợ lí tưởng!<br><br>(Theo MASK Online)</span></font></b></i></font></div><span style="font-size:10px"><br /><br />Ch&#7881;nh s&#7917;a l&#7841;i b&#7903;i Lan Huynh - 10/Sep/2017 l&#250;c 8:31pm</span>]]>
   </description>
   <pubDate>Fri, 08 Sep 2017 13:32:48 +0000</pubDate>
   <guid isPermaLink="true">http://www.gocong.com/forums/forum_posts.asp?TID=12909&amp;PID=49488#49488</guid>
  </item> 
  <item>
   <title>T&#195;&#162;m T&#195;&#172;nh Tu&#225;&#187;&#8226;i Tr&#225;&#186;&#187; : Quà Tặng Của Cuộc Sống</title>
   <link>http://www.gocong.com/forums/forum_posts.asp?TID=1657&amp;PID=38438#38438</link>
   <description>
    <![CDATA[<strong>Ng&#432;&#7901;i g&#7903;i:</strong> <a href="http://www.gocong.com/forums/member_profile.asp?PF=328">mykieu</a><br /><strong>Subject:</strong> Quà Tặng Của Cuộc Sống<br /><strong>G&#7903;i ng&#224;y:</strong> 05/Nov/2013 l&#250;c 7:33pm<br /><br /><br><br><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30548" dir="ltr"><div align="center"><font size="1"><font color="#330000"><b id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30558" style="text-align:center;font-size:12pt;font-family:arial, helvetica, sans-serif;"><span id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30557" style="font-size:24pt;"><font size="7">Quán cháo người Hoa</font></span></b></font><br></font></div><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30547" ="yiv3553630677gmail_quote"><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30546" style="font-family:HelveticaNeue,;"><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30545" style="display:block;"><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30544" style="font-family:HelveticaNeue,;"><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30543" style="font-family:HelveticaNeue,;"><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30542" style="font-family:HelveticaNeue,;"><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30541" style="display:block;"><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30540" style="font-family:HelveticaNeue,;"><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30539" style="font-family:HelveticaNeue,;"><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30538" style="font-family:HelveticaNeue,;"><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30537" style="display:block;"><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30536" style="font-family:HelveticaNeue,;"><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30535" style="font-family:HelveticaNeue,;"><blockquote id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30534" ="cite"><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30533" style="font-family:arial, helvetica, sans-serif;"><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30532" style="font-family:arial, helvetica, sans-serif;"><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30531" style="display:block;"><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30530" dir="ltr"><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30529" dir="ltr"><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30528" lang="EN-CA"><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30527"><blockquote id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30526" style="margin-top:5pt;margin-bottom:5pt;"><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30525"><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30553" style="font-size:12pt;text-align:center;" align="center"><span>&nbsp;</span></div><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30552" style="font-size:12pt;text-align:center;" align="center"><span>&nbsp;</span></div><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30524" style="font-size:12pt;"><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30523"><span>&nbsp;</span></div></div><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30651"><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30650" style="font-size:12pt;text-align:center;" align="center"><span id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30649" style="font-size:18pt;"><img src="http://cafef.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/fa14885761567dbffdc7fbe50ebc2816/2013/10/22/quan-chao-n-h/triet-ly-kinh-doanh-tu-quan-chao-nguoi-hoa.jpg" border="0" alt="Triết%20lý%20kinh%20doanh%20từ%20quán%20cháo%20người%20Hoa" /></span></div><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30654"><br><b><br><font id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30655" size="4">Câu chuyện của một phóng viên nọ đến phỏng vấn một ông chủ tiệm cháo người Hoa trong một cuộc khảo sát về mô hình kinh doanh.</font></b></div></div><div><div><font size="4">&nbsp;</font></div></div><div><div><font size="4">Phóng viên: <i>Thưa ông trước khi bán cháo ông làm gì?</i></font></div></div><div><div><font size="4">&nbsp;</font></div></div><div><div><font size="4">Chủ tiệm: Ngộ bưng cháo cho cha ngộ bán.</font></div></div><div><div><font size="4">&nbsp;</font></div></div><div><div><font size="4">Phóng viên: <i>Vậy cửa hàng này có bao nhiêu năm?</i></font></div></div><div><div><font size="4">&nbsp;</font></div></div><div><div><font size="4">Chủ tiệm: Không có năm, chỉ có đời. Mấy đời lận. Bà cố ngộ bán cháo. Ông nội ngộ bán cháo. Cha ngộ bán cháo. Ngộ bán cháo. Con trai ngộ…</font></div></div><div><div><font size="4">&nbsp;</font></div></div><div><div><font size="4">Phóng viên: <i>Trời ơi! Không có gì khác ư?</i></font></div></div><div><div><font size="4">&nbsp;</font></div></div><div><div><font size="4">Chủ tiệm: Khác chớ, ngày trước có một cửa hàng ở Quảng Châu, bây giờ có hai cái ở Sài Gòn, ba cái ở Hoa Kỳ, bốn cái ở Úc.</font></div></div><div><div><font size="4">&nbsp;</font></div></div><div><div><font size="4">Phóng viên: <i>Người ta thành công thì sẽ cho con cái làm Giám đốc, còn ông?</i></font></div></div><div><div><font size="4">&nbsp;</font></div></div><div><div><font size="4">Chủ tiệm: Ngộ có thành thì vẫn cho con làm chủ cửa hàng.</font></div></div><div><div><font size="4">&nbsp;</font></div></div><div><div><font size="4">Phóng viên: <i>Ông không muốn chúng đi học sao?</i></font></div></div><div><div><font size="4">&nbsp;</font></div></div><div><div><font size="4">Chủ tiệm: Muốn nhiều, con ngộ một đứa có bằng Thạc sĩ kinh doanh cháo, đứa khác vừa bảo vệ luận án Tiến sĩ cơm</font></div></div><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30661"><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30660"><font size="4">&nbsp;</font></div></div><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30657"><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30656"><font size="4">Phóng viên: <i>Ở trong bếp à?</i></font></div></div><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30659"><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30658"><font size="4">&nbsp;</font></div></div><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30663"><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30662"><font size="4">Chủ tiệm: Ở Đại học Havard, Mỹ.</font></div></div><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30665"><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30664"><font size="4">&nbsp;</font></div></div><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30667"><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30666"><font size="4">Phóng viên: <i>Học xong chúng nó về đâu? Thành ông gì?</i></font></div></div><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30669"><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30668"><font size="4">&nbsp;</font></div></div><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30672"><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30671" style="margin-bottom:18pt;"><font id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30670" size="4">Chủ tiệm: Về nhà này, thành người rửa bát cho “papa” chúng.</font></div></div><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30674"><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30673"><font size="4">&nbsp;</font></div></div><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30679"><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30678"><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30677" style="text-align:center;" align="center"><font id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30676" size="4"><img src="http://cafef.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/fa14885761567dbffdc7fbe50ebc2816/2013/10/22/chao/triet-ly-kinh-doanh-tu-quan-chao-nguoi-hoa.jpg" width="400" border="0" alt="Triết%20lý%20kinh%20doanh%20từ%20quán%20cháo%20người%20Hoa%20%281%29" /></font></div></div></div><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30681"><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30680"><font size="4">&nbsp;</font></div></div><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30683"><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30682"><font size="4"><br></font><span style="font-size:large;">Phóng viên: </span><i style="font-size:large;">Ông gọi khách hàng là vua hay thượng đế?</i><font size="4"><br></font></div></div><div><div><font size="4">&nbsp;</font></div></div><div><div><font size="4">Chủ tiệm: Gọi không quan trọng. Quan trọng là đối xử thế nào?</font></div></div><div><div><font size="4">&nbsp;</font></div></div><div><div><font size="4">Phóng viên: <i>Truyền thuyết kể lại rằng nhiều tỷ phú người Hoa đi lên từ một thùng đậu phụng rang, đúng không?</i></font></div></div><div><div><font size="4">&nbsp;</font></div></div><div><div><font size="4">Chủ tiệm: Không, những ngày đầu tiên làm sao có tới cả thùng, chỉ vài trăm hột thôi.</font></div></div><div><div><font size="4">&nbsp;</font></div></div><div><div><font size="4">Phóng viên: <i>Có tiền mà ông mặc bộ đồ vải thô thế này à?</i></font></div></div><div><div><font size="4">&nbsp;</font></div></div><div><div><font size="4">Chủ tiệm: Dạ, người vô đây chủ yếu là người bình dân. Họ sẽ còn vô nếu thấy chủ tiệm cũng giống như họ.</font></div></div><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30696"><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30695"><font size="4">&nbsp;</font></div></div><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30692"><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30691"><font id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30694" size="4">Phóng viên: <i id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30693">Lý do gì khiến người Hoa hay chọn kinh doanh ăn uống?</i></font></div></div><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30690"><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30689"><font size="4">&nbsp;</font></div></div><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30688"><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30687"><font id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30686" size="4">Chủ tiệm: Thưa, đơn giản vì kinh doanh đó phục vụ cái bụng con người. Nếu phục vụ cái đầu sẽ phát sinh nhiều rắc rối lắm.</font></div></div><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30685"><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30684"><font size="4">&nbsp;</font></div></div><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30700"><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30699"><font id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30698" size="4">Phóng viên: <i id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30697">Ông bán cháo tim gan mà sao sáng ra nhà ông ăn toàn cháo trắng với củ cải muối?</i></font></div></div><div><div><font size="4">&nbsp;</font></div></div><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30703"><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30702"><font id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30701" size="4">Chủ tiệm: Dạ, nếu ngộ cứ ăn cao hơn khả năng của ngộ thì thế nào cũng tới lúc ngộ phải nhảy vào nồi cháo.&nbsp;</font></div></div><div><div><font size="4">&nbsp;</font></div></div><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30707"><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30706"><font id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30705" size="4">Phóng viên: <i id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30704">Chắc là ông ít vay vốn ngân hàng?</i></font></div></div><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30709"><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30708"><font size="4">&nbsp;</font></div></div><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30711"><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30710"><font size="4">Chủ tiệm: Nhà băng có tiền, nhưng không bao giờ có cách nấu cháo để mượn cả.</font></div></div><div><div><font size="4">&nbsp;</font></div></div><div><div><font size="4">Phóng viên: <i>Bây giờ tôi muốn ăn một tô, nhưng tôi chưa có tiền mai thanh toán được không, thưa ông?</i></font></div></div><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30713"><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30712"><font size="4">&nbsp;</font></div></div><div><div><font size="4">Chủ tiệm: Dạ không phải là ngày mai mà 20 năm sau cũng được.&nbsp;</font></div></div><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30715"><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30714"><font size="4">&nbsp;</font></div></div><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30717"><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30716"><font id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30729" size="4">Phóng viên : <i id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30728">Nhưng lúc ấy lãi suất thế nào?</i></font></div></div><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30727"><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30726"><font size="4">&nbsp;</font></div></div><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30719" style="margin-bottom:18pt;"><font id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30718" size="4">Chủ tiệm: Dạ, lãi là ông luôn nghĩ tới hàng cháo này, đấy mới là lãi to.</font></div><div id="yui_3_13_0_1_1383695760378_30725" style="text-align:center;" align="center"><font size="4"><b><br>Sưu tầm</b></font></div></div><div><div><span style="color:white;"></span></div></div></blockquote></div><div style="margin-bottom:12pt;"><font size="4">&nbsp;</font></div></div></div></div></div></div></div></blockquote></div></div></div></div></div></div></div></div></div></div></div></div></div></div><br>]]>
   </description>
   <pubDate>Tue, 05 Nov 2013 19:33:30 +0000</pubDate>
   <guid isPermaLink="true">http://www.gocong.com/forums/forum_posts.asp?TID=1657&amp;PID=38438#38438</guid>
  </item> 
  <item>
   <title>T&#195;&#162;m T&#195;&#172;nh Tu&#225;&#187;&#8226;i Tr&#225;&#186;&#187; : Quà Tặng Của Cuộc Sống</title>
   <link>http://www.gocong.com/forums/forum_posts.asp?TID=1657&amp;PID=38073#38073</link>
   <description>
    <![CDATA[<strong>Ng&#432;&#7901;i g&#7903;i:</strong> <a href="http://www.gocong.com/forums/member_profile.asp?PF=328">mykieu</a><br /><strong>Subject:</strong> Quà Tặng Của Cuộc Sống<br /><strong>G&#7903;i ng&#224;y:</strong> 18/Sep/2013 l&#250;c 8:19pm<br /><br /><br><br><font id="yui_3_7_2_1_1379544661462_7353" style="font-family:inherit;color:rgb(0, 51, 51);font-size:12pt;" color="#003333" size="3"><div id="yui_3_7_2_1_1379544661462_7741" style="text-align:center;font-family:Georgia;font-size:13px;" ="yiv5240896063ms&#111;normal"="" align="center"><b id="yui_3_7_2_1_1379544661462_7744"><span id="yui_3_7_2_1_1379544661462_7743" style="FONT-SIZE:24pt;">HÔM QUA -&nbsp;HÔM NAY -&nbsp;NGÀY MAI</span></b><span style="FONT-SIZE:24pt;"></span></div><div id="yui_3_7_2_1_1379544661462_7348" style="text-align:center;font-family:Georgia;font-size:13px;" ="yiv5240896063ms&#111;normal"="" align="center"><span id="yui_3_7_2_1_1379544661462_7347" style="FONT-SIZE:24pt;">***</span><span style="FONT-SIZE:24pt;"></span></div><div id="yui_3_7_2_1_1379544661462_7369" style="text-align:center;font-family:Georgia;font-size:13px;" ="yiv5240896063ms&#111;normal"="" align="center"><span id="yui_3_7_2_1_1379544661462_7368" style="FONT-SIZE:24pt;"><img src="http://mp3.topso1.com/upload/news/201212/1354374081-homquahomnay.jpg" border="0" style="BORDER-RIGHT-WIDTH:0px;BORDER-TOP-WIDTH:0px;BORDER-BOTTOM-WIDTH:0px;BORDER-LEFT-WIDTH:0px;" /></span></div><div id="yui_3_7_2_1_1379544661462_7372" style="TEXT-ALIGN:justify;" ="yiv5240896063ms&#111;normal"=""><span style="font-family:Georgia;font-size:18pt;">&nbsp;</span><span id="yui_3_7_2_1_1379544661462_7374" style="font-family:Georgia;font-size:18pt;"><br><span ="yiv5240896063apple-tab-span"="">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</span>Quá khứ dù có đẹp đến đâu cũng không thể thay thế hiện tại và tương lai.&nbsp;</span><span id="yui_3_7_2_1_1379544661462_7377"><br><span style="font-family:Georgia;font-size:24pt;">&nbsp;</span><span id="yui_3_7_2_1_1379544661462_7376" style="font-style:italic;font-family:arial, helvetica, sans-serif;font-size:24px;"><br><span ="yiv5240896063apple-tab-span"="">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</span>“Một lớp của trường tiểu học Mỹ có 26 học sinh đặc biệt vì chúng đều có những quá khứ tội lỗi: em thì đã từng tiêm chích, em thì đã vào trại cải tạo, thậm chí có một học sinh nữ trong một năm đã phá thai ba lần.&nbsp;&nbsp;&nbsp;<br>&nbsp;<br><span ="yiv5240896063apple-tab-span"="">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</span>Gia đình đã từ bỏ chúng, các thầy cô giáo và nhà trường cũng coi chúng là đồ bỏ đi. Cuối cùng, lớp học được giao cho cô giáo Phila chủ nhiệm.&nbsp;<br>&nbsp;<br><span ="yiv5240896063apple-tab-span"="">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</span>Ngay ngày đầu tiên của năm học, Phila đã không dọa nạt, ra oai với chúng như những giáo viên trước mà cô nêu ra cho cả lớp một câu hỏi sau: “Cô kể cho các em một số điểm trong quá khứ của 3 ứng cử viên như sau:&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<br>&nbsp;<br><span ="yiv5240896063apple-tab-span"="">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</span><b><font color="#000099">Người thứ nhất luôn tin vào y thuật của thầy cúng</font></b>. Ông ấy từng có hai người tình, ông ta hút thuốc và nghiện rượu trong nhiều năm liền.&nbsp;<br>&nbsp;<font color="#000066"><b><br><span ="yiv5240896063apple-tab-span"="">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</span><font color="#000099">Người thứ hai đã từng bị đuổi việc hai lần</font></b></font><font color="#000099">.</font> Ngày nào ông ta cũng ngủ đến trưa, tối nào cũng uống một lít rượu brandy và cũng từng hút thuốc phiện.&nbsp;<br>&nbsp;<br><span ="yiv5240896063apple-tab-span"="">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</span><font color="#000099"><b>Người thứ ba từng là anh hùng trong chiến đấu.</b></font> Ông ta luôn giữ thói quen ăn kiêng, không hút thuốc, thỉnh thoảng mới uống rượu, thường uống bia nhưng không uống nhiều. Thời thanh niên chưa từng làm gì phạm pháp”.&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<br>&nbsp;<br><span ="yiv5240896063apple-tab-span"="">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</span>Cô hỏi cả lớp trong 3 người, ai sau này sẽ cống hiến nhiều nhất cho nhân loại. Các em học sinh đồng thanh chọn người thứ 3, nhưng cô giáo làm cho cả lớp kinh ngạc khi trả lời:&nbsp;&nbsp;&nbsp;<br>&nbsp;<br><span ="yiv5240896063apple-tab-span"="">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</span>“Các em thân mến, cô biết chắc chắn các em sẽ cho rằng chỉ có người thứ ba mới có thể cống hiến được nhiều cho nhân loại. Nhưng các em đã sai rồi đấy.&nbsp;<br>&nbsp;<br><span ="yiv5240896063apple-tab-span"="">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</span>Ba người này là những nhân vật nổi tiếng trong thế chiến thứ 2:&nbsp;<br>&nbsp;<br><span ="yiv5240896063apple-tab-span"="">&nbsp;&nbsp;&nbsp; </span></span></span><br><span id="yui_3_7_2_1_1379544661462_7377"><span id="yui_3_7_2_1_1379544661462_7376" style="font-style:italic;font-family:arial, helvetica, sans-serif;font-size:24px;"><span ="yiv5240896063apple-tab-span"=""></span><font color="#990000"><b>Người thứ nhất là Franklin Roosevelt</b></font>, tuy tàn tật nhưng ý chí kiên cường, ông đảm nhận chức vụ tổng thống Mỹ trong bốn nhiểm kỳ liên tiếp.&nbsp;&nbsp;&nbsp;<br>&nbsp;<br><span ="yiv5240896063apple-tab-span"="">&nbsp;</span></span></span><span id="yui_3_7_2_1_1379544661462_7377"><span id="yui_3_7_2_1_1379544661462_7376" style="font-style:italic;font-family:arial, helvetica, sans-serif;font-size:24px;"><font color="#990000"><b>Người thứ hai là Winston Churchill</b></font>, thủ tướng nổi tiếng nhất trong lịch sử nước Anh.&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<br>&nbsp;<br><span ="yiv5240896063apple-tab-span"="">&nbsp;</span></span></span><span id="yui_3_7_2_1_1379544661462_7377"><span id="yui_3_7_2_1_1379544661462_7376" style="font-style:italic;font-family:arial, helvetica, sans-serif;font-size:24px;"><font color="#990000"><b>Người thứ ba là Adolf Hitler,</b></font> con ác quỷ phát xít đã cướp đi sinh mạng của hàng chục triệu người dân vô tội”.&nbsp;<br>&nbsp;<br><span ="yiv5240896063apple-tab-span"="">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</span>Khi cô nói xong, tất cả học sinh đều ngây người nhìn cô và như không tin nổi những gì chúng vừa nghe thấy. Cô giáo nói tiếp:&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<br>&nbsp;<br><span ="yiv5240896063apple-tab-span"="">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</span>“Các em có biết không, những điều mà cô nói về ba nhân vật này là quá khứ của họ. Còn sự nghiệp sau này của họ, là những việc mà họ đã làm sau khi họ thoát ra khỏi cái quá khứ đó. Các em ạ, cuộc sống của các em chỉ mới bắt đầu, vinh quang và tủi nhục trong quá khứ chỉ đại diện cho quá khứ. Cái thực sự đại diện cho cuộc đời một con người chính là những việc làm ở hiện tại và tương lai. Hãy bước Ra từ bóng tối của quá khứ, bắt đầu làm lại từ hôm nay, cố gắng làm những việc mà các em muốn làm nhất trong cuộc đời mình, các em sẽ trở thành những người xuất chúng… “.&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<br>&nbsp;<br><span ="yiv5240896063apple-tab-span"="">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</span>Sau khi những học sinh này trưởng thành, rất nhiều người trên cương vị công tác của mình đã đạt được nhiều thành tích đáng tự hào: Có người trở thành bác sĩ tâm lý, có người trở thành quan tòa, có người trở thành nhà du hành vũ trụ. Điều đáng nói là, Robert Harrison, cậu học sinh thấp nhất và quậy phá nhất lớp, giờ đây trở thành giám đốc tài chính trẻ nhất của phố Wall”.&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<br>&nbsp;<br><span ="yiv5240896063apple-tab-span"="">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</span>Trong cuộc đời của con người, mỗi ngày đều có thể là một sự bắt đầu mới mẻ và hướng thiện, những vinh quang và tủi nhục của ngày hôm qua đều trở thành dĩ vãng. Chỉ cần bạn thực sự chịu trách nhiệm với bản thân, chịu trách nhiệm với tương lai, tích cực nỗ lực để gia nhập vào đội ngũ những người cầu tiến, ngày mai chắc chắn bạn sẽ thành công.</span></span><span style="font-style:italic;font-family:arial, helvetica, sans-serif;font-size:x-large;"></span></div><div id="yui_3_7_2_1_1379544661462_7739" style="TEXT-ALIGN:justify;" ="yiv5240896063ms&#111;normal"=""><span style="font-style:italic;font-family:arial, helvetica, sans-serif;font-size:x-large;">&nbsp;</span></div><div id="yui_3_7_2_1_1379544661462_7731" style="text-align:center;font-family:Georgia;font-size:13px;" ="yiv5240896063ms&#111;normal"="" align="center"><span style="FONT-SIZE:18pt;">&nbsp;</span><span id="yui_3_7_2_1_1379544661462_7733" style="FONT-SIZE:24pt;">***</span><span id="yui_3_7_2_1_1379544661462_7737" style="FONT-SIZE:18pt;"> <br></span></div></font><span style="font-size: 150%; line-height: 116%;"><span style="color: #0000BF"><a href="http://i&#111;ne.vnexpress.net/tin-tuc/ishare/buoc-ra-tu-b&#111;ng-toi-hom-qua-2413304.html" target="_blank">http://ione.vnexpress.net/tin-tuc/ishar ... 13304.html</a><br><br><br><br><br></span></span><span style="font-size:10px"><br /><br />Ch&#7881;nh s&#7917;a l&#7841;i b&#7903;i mykieu - 05/Nov/2013 l&#250;c 7:44pm</span>]]>
   </description>
   <pubDate>Wed, 18 Sep 2013 20:19:38 +0000</pubDate>
   <guid isPermaLink="true">http://www.gocong.com/forums/forum_posts.asp?TID=1657&amp;PID=38073#38073</guid>
  </item> 
  <item>
   <title>T&#195;&#162;m T&#195;&#172;nh Tu&#225;&#187;&#8226;i Tr&#225;&#186;&#187; : NÓI VỚI NHAU</title>
   <link>http://www.gocong.com/forums/forum_posts.asp?TID=1690&amp;PID=32725#32725</link>
   <description>
    <![CDATA[<strong>Ng&#432;&#7901;i g&#7903;i:</strong> <a href="http://www.gocong.com/forums/member_profile.asp?PF=88">lo cong</a><br /><strong>Subject:</strong> NÓI VỚI NHAU<br /><strong>G&#7903;i ng&#224;y:</strong> 23/Mar/2013 l&#250;c 9:43pm<br /><br />&nbsp;<DIV>&nbsp;</DIV><DIV><img src="http://data.xz&#111;ne.vn/Upload/264/Nam_2013/Thang_3/Ngay_12/chianhup/shibazakura_08.jpg" border="0" /></DIV><DIV>&nbsp;</DIV><DIV>&nbsp;</DIV>]]>
   </description>
   <pubDate>Sat, 23 Mar 2013 21:43:17 +0000</pubDate>
   <guid isPermaLink="true">http://www.gocong.com/forums/forum_posts.asp?TID=1690&amp;PID=32725#32725</guid>
  </item> 
  <item>
   <title>T&#195;&#162;m T&#195;&#172;nh Tu&#225;&#187;&#8226;i Tr&#225;&#186;&#187; : NÓI VỚI NHAU</title>
   <link>http://www.gocong.com/forums/forum_posts.asp?TID=1690&amp;PID=32724#32724</link>
   <description>
    <![CDATA[<strong>Ng&#432;&#7901;i g&#7903;i:</strong> <a href="http://www.gocong.com/forums/member_profile.asp?PF=88">lo cong</a><br /><strong>Subject:</strong> NÓI VỚI NHAU<br /><strong>G&#7903;i ng&#224;y:</strong> 23/Mar/2013 l&#250;c 9:42pm<br /><br />&nbsp;<DIV>&nbsp;</DIV><DIV><img src="http://data.xz&#111;ne.vn/Upload/264/Nam_2013/Thang_3/Ngay_12/chianhup/shibazakura_22.jpg" border="0" /></DIV><DIV>&nbsp;</DIV><DIV>&nbsp;</DIV>]]>
   </description>
   <pubDate>Sat, 23 Mar 2013 21:42:41 +0000</pubDate>
   <guid isPermaLink="true">http://www.gocong.com/forums/forum_posts.asp?TID=1690&amp;PID=32724#32724</guid>
  </item> 
  <item>
   <title>T&#195;&#162;m T&#195;&#172;nh Tu&#225;&#187;&#8226;i Tr&#225;&#186;&#187; : NÓI VỚI NHAU</title>
   <link>http://www.gocong.com/forums/forum_posts.asp?TID=1690&amp;PID=32723#32723</link>
   <description>
    <![CDATA[<strong>Ng&#432;&#7901;i g&#7903;i:</strong> <a href="http://www.gocong.com/forums/member_profile.asp?PF=88">lo cong</a><br /><strong>Subject:</strong> NÓI VỚI NHAU<br /><strong>G&#7903;i ng&#224;y:</strong> 23/Mar/2013 l&#250;c 9:41pm<br /><br />&nbsp;<DIV>&nbsp;</DIV><DIV><img src="http://data.xz&#111;ne.vn/Upload/264/Nam_2013/Thang_3/Ngay_12/chianhup/shibazakura_06.jpg" border="0" /></DIV>]]>
   </description>
   <pubDate>Sat, 23 Mar 2013 21:41:50 +0000</pubDate>
   <guid isPermaLink="true">http://www.gocong.com/forums/forum_posts.asp?TID=1690&amp;PID=32723#32723</guid>
  </item> 
  <item>
   <title>T&#195;&#162;m T&#195;&#172;nh Tu&#225;&#187;&#8226;i Tr&#225;&#186;&#187; : NÓI VỚI NHAU</title>
   <link>http://www.gocong.com/forums/forum_posts.asp?TID=1690&amp;PID=32683#32683</link>
   <description>
    <![CDATA[<strong>Ng&#432;&#7901;i g&#7903;i:</strong> <a href="http://www.gocong.com/forums/member_profile.asp?PF=88">lo cong</a><br /><strong>Subject:</strong> NÓI VỚI NHAU<br /><strong>G&#7903;i ng&#224;y:</strong> 21/Mar/2013 l&#250;c 7:35pm<br /><br />&nbsp; <DIV>&nbsp;</DIV><DIV>&nbsp;</DIV><DIV><img src="http://images17.levif.be/images/resized/119/509/643/655/7/250_0_KEEP_RATIO_SHRINK_CENTER_FFFFFF/image/Haute-Couture-Automne-Hiver-2010.jpg" border="0" /></DIV><DIV>&nbsp;</DIV><DIV><img src="http://img4.cache.netease.com/lady/2010/5/21/2010052111112943341.jpg" border="0" /></DIV><span style="font-size:10px"><br /><br />Ch&#7881;nh s&#7917;a l&#7841;i b&#7903;i lo cong - 21/Mar/2013 l&#250;c 7:37pm</span>]]>
   </description>
   <pubDate>Thu, 21 Mar 2013 19:35:58 +0000</pubDate>
   <guid isPermaLink="true">http://www.gocong.com/forums/forum_posts.asp?TID=1690&amp;PID=32683#32683</guid>
  </item> 
 </channel>
</rss>