<?xml version="1.0" encoding="utf-8" ?>
<?xml-stylesheet type="text/xsl" href="RSS_xslt_style.asp" version="1.0" ?>
<rss version="2.0" xmlns:WebWizForums="http://syndication.webwizguide.info/rss_namespace/">
 <channel>
  <title>Di&#225;&#187;&#8230;n &#196;&#144;&#195;&#160;n H&#225;&#187;&#8482;i Th&#195;&#162;n H&#225;&#187;&#175;u G&#195;&#178; C&#195;&#180;ng : T&#195;&#162;m T&#195;&#172;nh</title>
  <link>http://www.gocong.com/forums</link>
  <description>This is an XML content feed of; Di&#225;&#187;&#8230;n &#196;&#144;&#195;&#160;n H&#225;&#187;&#8482;i Th&#195;&#162;n H&#225;&#187;&#175;u G&#195;&#178; C&#195;&#180;ng : T&#195;&#162;m T&#195;&#172;nh : Last 10 S&#7889; b&#224;i</description>
  <copyright>Copyright (c) 2006 Web Wiz Forums - All Rights Reserved.</copyright>
  <pubDate>Sat, 25 Apr 2026 08:03:23 +0000</pubDate>
  <lastBuildDate>Fri, 24 Apr 2026 15:35:58 +0000</lastBuildDate>
  <docs>http://blogs.law.harvard.edu/tech/rss</docs>
  <generator>Web Wiz Forums 8.05a</generator>
  <ttl>30</ttl>
  <WebWizForums:feedURL>www.gocong.com/forums/RSS_topic_feed.asp?FID=6</WebWizForums:feedURL>
  <image>
   <title>Di&#225;&#187;&#8230;n &#196;&#144;&#195;&#160;n H&#225;&#187;&#8482;i Th&#195;&#162;n H&#225;&#187;&#175;u G&#195;&#178; C&#195;&#180;ng</title>
   <url>http://www.gocong.com/forums/forum_images/logo.gif</url>
   <link>http://www.gocong.com/forums</link>
  </image>
  <item>
   <title>T&#195;&#162;m T&#195;&#172;nh : NIỀM TIN &amp; HY VỌNG&amp;GƯƠNG TỐT&amp;CHIA SẼ</title>
   <link>http://www.gocong.com/forums/forum_posts.asp?TID=4678&amp;PID=66663#66663</link>
   <description>
    <![CDATA[<strong>Ng&#432;&#7901;i g&#7903;i:</strong> <a href="http://www.gocong.com/forums/member_profile.asp?PF=349">Lan Huynh</a><br /><strong>Subject:</strong> NIỀM TIN &amp; HY VỌNG&amp;GƯƠNG TỐT&amp;CHIA SẼ<br /><strong>G&#7903;i ng&#224;y:</strong> 24/Apr/2026 l&#250;c 3:35pm<br /><br /><t></t><t></t><t></t><t></t><t></t><t></t><t></t><table border="0" align="center" cellpadding="0" cellspacing="0" ="#ffffcc"=""><t><tr><td><br></td>      <td valign="middle" ="style3"=""><a href="https://hu&#111;ngdu&#111;ngtxd.com/thiphi.pdf" target="_blank"><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5" color="#0000ff"><i><b>Thị Phi - Sao Khuê</b></i></font></a><br><img src="https://encrypted-tbn0.gstatic/imagesq=tbn:ANd9GcSLIPLY0TrDdUHXXxjEQ7_c3w2ejb36MiPJIQ&amps" border="0" style="max-width:%20675px;%20positi&#111;n:%20absolute;%20visibility:%20hidden;" alt="Thị%20phi%20là%20gì?%20Những%20cách%20đối%20phó%20với%20thị%20phi%20tr&#111;ng%20cuộc%20sống" /><img src="https://image.voh.com.vn/voh/Image/2022/05/25/thi-phi-la-gi-5.jpgt=o" border="0" style="max-width:%20675px;%20width:%20668px;%20height:%20501px;%20margin:%200px;" alt="Thị%20phi%20là%20gì?%20Những%20cách%20đối%20phó%20với%20thị%20phi%20tr&#111;ng%20cuộc%20sống" /><br><br></td></tr></t></table><span style="font-size:10px"><br /><br />Ch&#7881;nh s&#7917;a l&#7841;i b&#7903;i Lan Huynh - H&#244;m nay l&#250;c 8:01am</span>]]>
   </description>
   <pubDate>Fri, 24 Apr 2026 15:35:58 +0000</pubDate>
   <guid isPermaLink="true">http://www.gocong.com/forums/forum_posts.asp?TID=4678&amp;PID=66663#66663</guid>
  </item> 
  <item>
   <title>T&#195;&#162;m T&#195;&#172;nh : NIỀM TIN &amp; HY VỌNG&amp;GƯƠNG TỐT&amp;CHIA SẼ</title>
   <link>http://www.gocong.com/forums/forum_posts.asp?TID=4678&amp;PID=66661#66661</link>
   <description>
    <![CDATA[<strong>Ng&#432;&#7901;i g&#7903;i:</strong> <a href="http://www.gocong.com/forums/member_profile.asp?PF=349">Lan Huynh</a><br /><strong>Subject:</strong> NIỀM TIN &amp; HY VỌNG&amp;GƯƠNG TỐT&amp;CHIA SẼ<br /><strong>G&#7903;i ng&#224;y:</strong> 24/Apr/2026 l&#250;c 2:53pm<br /><br /><h3 ="post-title entry-title" itemprop="name"><font size="6" color="#0000ff"><i><font face="Times New Roman, Times, serif"><a href="https://nguoiphu&#111;ngnam52.blogspot.com/2026/04/ai-ra-oi-lau-roi-thi-moi-hieu-het-uoc.html" target="_blank">Ai Ra Đời Lâu Rồi Thì Mới Hiểu Hết Được</a></font></i></font></h3><div ="post-er"></div><div ="post- entry-c&#111;ntent" id="post--2697521986459505202" itemprop="dei&#111;n article"><div style="text-align: center;"><font color="#0000ff"><b><i><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><a href="https://blogger.googleuserc&#111;ntent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEg6m2rHvMaIO_5aR2Ht7KSOWfro5-KdeZOqw-fmi-P9nU20k01H4yNmE3g8X_fJIEwKaUV8srIy9G_wFxOopBQK6MTwOrENaJOQsaLyvknMS2jlv08qOodPV3j2yhv6w2D-1VyjGKEcXc9ndv297NXnX9Ean-yyM9NJKnruYOhtVVciAm2E7S7seLZbxQ/s640/Nhung-cau-noi-hay-ve-cuoc-s&#111;ng-muu-sinh-cam-d&#111;ng-va-sau-sac1.jpg" target="_blank"><img src="https://blogger.googleuserc&#111;ntent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEg6m2rHvMaIO_5aR2Ht7KSOWfro5-KdeZOqw-fmi-P9nU20k01H4yNmE3g8X_fJIEwKaUV8srIy9G_wFxOopBQK6MTwOrENaJOQsaLyvknMS2jlv08qOodPV3j2yhv6w2D-1VyjGKEcXc9ndv297NXnX9Ean-yyM9NJKnruYOhtVVciAm2E7S7seLZbxQ/w640-h430/Nhung-cau-noi-hay-ve-cuoc-s&#111;ng-muu-sinh-cam-d&#111;ng-va-sau-sac1.jpg" height="429" width="640" border="0" /></a></font></i></b></font></div><font color="#0000ff"><b><i><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><br></font></i></b></font><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><b><i><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span lang="EN-US">1. Xã hội này giữa người với người đừngnên nhìn mặt đoán lòng. Họ cười họ nói một đằng nhưng trong tâm họ lại nghĩ mộtkiểu.</span><span lang="EN-US" style="mso-ansi-: EN-US;"></span></font></i></b></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><b><i><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span lang="EN-US">Hoá ra thứ lạnh lẽo nhất trên đời nàychính là lòng người...</span><span lang="EN-US" style="mso-ansi-: EN-US;"></span></font></i></b></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><b><i><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span lang="EN-US">2. Chẳng bao giờ người ta cần có lý do đểghét bỏ ai đó. Yêu hay ghét nó là cảm giác của mỗi người, mà con người luôn làtạo vật đầy rẫy mâu thuẫn, thế nên, đừng dằn vặt mình vì: "Sao nó ghétmình?", "Mình đã làm gì nó đâu?" có bới móc tìm ra lý do biệnminh cho việc yêu quý hay hờn ghét, nói thật là chẳng để làm gì. Nó ghét vì nóthích thế. Đơn giản vậy thôi!</span><span lang="EN-US" style="mso-ansi-: EN-US;"></span></font></i></b></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><b><i><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span lang="EN-US">3. Lời đồn xuất phát từ những kẻ hayghét người khác. Lan truyền bởi những kẻ dại khờ và được chấp nhận bởi những kẻngu ngốc</span><span lang="EN-US" style="mso-ansi-: EN-US;"></span></font></i></b></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><b><i><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span lang="EN-US">4. Cuộc đời này ngắn lắm, chớp mắt trôiqua đã hết nửa quãng thanh xuân. Trong cái lúc tuổi xanh vùn vụt chạy qua nhưchuyến tàu tốc hành, còn bao nhiêu chuyện khác phải lo để tồn tại, cớ gì phảivơ hết chuyện thiên hạ về mình cho mệt?</span><span lang="EN-US" style="mso-ansi-: EN-US;"></span></font></i></b></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><b><i><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span lang="EN-US">5. Càng ngày tôi càng thấy sợ một số ngườixung quanh mình. Họ diễn hay quá và hạ màn cũng thật bất ngờ.</span><span lang="EN-US" style="mso-ansi-: EN-US;"></span></font></i></b></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><b><i><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span lang="EN-US">6. Người đời không nuôi bạn lớn ngàynào. Lúc bạn đau khổ, họ cũng không ở cạnh lo cho bạn, vỗ về nỗi đau của bạn.Lúc bạn vui, họ lại càng không quan tâm, chưa kể còn có phần ganh ghét. Thế thìviệc gì phải bận tâm lo sợ đám đông người đời đánh giá cuộc đời bạn thế nào?</span><span lang="EN-US" style="mso-ansi-: EN-US;"></span></font></i></b></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><b><i><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span lang="EN-US">7. Không sợ chậm, chỉ sợ dừng. Những ngườidẫn đầu ở điểm xuất phát, chưa chắc sẽ là người về đích sớm nhất. Những người bịtụt lại ở điểm xuất phát, chưa chắc sẽ là người mãi mãi về sau. (Vãn Tình)Không hiểu thì đọc ngay: </span><span lang="EN-US"><a href="https://l.facebook.com/l.php?u=https%3A%2F%2Fbit.ly%2Fkh&#111;ngsocham_tiki%3Ffbclid%3DIwAR1RbGDaWuqMaCdVheO-H&#111;nOTaVQDSJ3UxxaznzQ6x1HbpZanmqo3tCH7mM&amp;h=AT24REm9XyjF7XAz_imXFSS0dwukRZrU6jB-sP3lzEDQWQ4v0kPTicxtozCYEi4Gz0ggJpVMUfqrQ1R564pC9xytKhSkVPl4i3rY9rLZ9yOq1V05e5aYTYOSpWrYgndRrYll&amp;__tn__=-UK-R&amp;c%5b0%5d=AT36IJeF0z-yPwZ6SAOLKbB7ajLtMuILLOox7w6jeyvrLvE8UASni38-vdvf9ZF3et_r5p0kEY5u8L1WjWa9rpGpUsJ20iit4e68k09tC2uUBxM5RsJc4JOUKJQm9Cy-71khXzf7TcOz7YTAvJghw4g-2-A2C0RqTESocRrt2279gYogZuYyPe-C7LVgV_A1Mkn4uq5V2Qmc3H3NYao-AEZhCgYilkSppA" target="_blank"><span style="border: 1pt n&#111;ne text; padding: 0cm;">https://bit.ly/khongsocham_tiki</span></a></span><span lang="EN-US" style="mso-ansi-: EN-US;"></span></font></i></b></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><b><i><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span lang="EN-US">8. Miệng lưỡi người nào ai quản nổi? Họnói những gì họ thích và làm những điều họ muốn chẳng bao giờ quan tâm tới nhữngtàn nhẫn của "thú vui" ấy. Rồi nạn nhân sẽ sống thế nào đây?</span><span lang="EN-US" style="mso-ansi-: EN-US;"></span></font></i></b></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><b><i><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span lang="EN-US">9. Làm sao để nhận biết được một con ngườiqua vẻ bề ngoài. Hoa hồng đẹp thế mà còn có gai đấy thôi! Con người cũng vậy…càngvẻ mặt từ bi bao nhiêu có khi trong lòng lại càng nham hiểm bấy nhiêu…Tất nhiêncũng có những người tuyệt vời cả về hình thức lẫn tâm hồn.</span><span lang="EN-US" style="mso-ansi-: EN-US;"></span></font></i></b></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><b><i><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span lang="EN-US">10. Bạn có sống tốt thế nào cũng có ngườighét. Cho nên mình cứ sống vui, sống khỏe đừng đánh mất sự lương thiện, tốt bụngtrong mình là được! Ừ lương thiện thì thiệt thân, nhưng tôi cứ sống cho tốt cáibụng mình thì chẳng bao giờ phải hổ thẹn với đời.</span><span lang="EN-US" style="mso-ansi-: EN-US;"></span></font></i></b></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><b><i><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><br></font></i></b></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><b><i><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Sưu tầm</font></i></b></font></p></div><br>]]>
   </description>
   <pubDate>Fri, 24 Apr 2026 14:53:10 +0000</pubDate>
   <guid isPermaLink="true">http://www.gocong.com/forums/forum_posts.asp?TID=4678&amp;PID=66661#66661</guid>
  </item> 
  <item>
   <title>T&#195;&#162;m T&#195;&#172;nh : ĐỜI SỐNG GIA DÌNH</title>
   <link>http://www.gocong.com/forums/forum_posts.asp?TID=3319&amp;PID=66660#66660</link>
   <description>
    <![CDATA[<strong>Ng&#432;&#7901;i g&#7903;i:</strong> <a href="http://www.gocong.com/forums/member_profile.asp?PF=349">Lan Huynh</a><br /><strong>Subject:</strong> ĐỜI SỐNG GIA DÌNH<br /><strong>G&#7903;i ng&#224;y:</strong> 24/Apr/2026 l&#250;c 2:51pm<br /><br /><h3 ="post-title entry-title" itemprop="name"><font color="#0000ff" size="6"><i><font face="Times New Roman, Times, serif"><a href="https://nguoiphu&#111;ngnam52.blogspot.com/2026/04/b&#111;ng-ma-tr&#111;ng-s&#111;ng-bai-nguyen-m&#111;ng-giang.html" target="_blank">Bóng Ma Trong Sòng Bài&nbsp;</a></font></i></font></h3><div ="post-er"></div><div ="post- entry-c&#111;ntent" id="post--1789507077820296688" itemprop="dei&#111;n article"><div ="separator" style="clear: both; text-align: center;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><a href="https://blogger.googleuserc&#111;ntent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhfIViq8CmMA35DWDUWcOYU64WGvyT4goWmNiPEjJApVyTHbU3MILBJmThuw-Ut1iihMTv56Sxvdsnl0gc6IHgCGjW4IYpZCm1S_GzJwUoWT9LvkKrjg60-RR0zKUoXqWYqgH4qWZ1udU3iktKL6ZIPwg7SIMHhsYoBMuraBCb65BVcodUpSJP9vdr08xG-/s400/152385-CASINO%202.400.jpg" target="_blank"><img src="https://blogger.googleuserc&#111;ntent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhfIViq8CmMA35DWDUWcOYU64WGvyT4goWmNiPEjJApVyTHbU3MILBJmThuw-Ut1iihMTv56Sxvdsnl0gc6IHgCGjW4IYpZCm1S_GzJwUoWT9LvkKrjg60-RR0zKUoXqWYqgH4qWZ1udU3iktKL6ZIPwg7SIMHhsYoBMuraBCb65BVcodUpSJP9vdr08xG-/w640-h480/152385-CASINO%202.400.jpg" height="300" width="400" border="0" /></a></font></b></i></font></div><div ="separator" style="clear: both; text-align: center;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Hình minh họa</font></b></i></font></div><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif"><br></span></font></b></i></font><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">Sau những lần ốm đau bịnh hoạn rề rề mà không rõ lý do vào nhữngtháng cuối hồi năm ngoái, Trang bỗng dưng trở nên chậm chạp và nhút nhát hẳnđi. Đầu óc cũng ù lì kém tinh nhanh, làm trước quên sau. Ai dặn cái gì cũngchẳng nhớ. Phải chăng đó là triệu chứng của bịnh… “đã toan về già”?</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">Cách chữa đúng nhất là phải có một người bạn đời để nâng đỡ vàchăm sóc nhau trong những lúc trái gió trở trời như thế. Nhưng nếu rủi ngườibạn đời của mình sức khoẻ không thành vấn đề mà lại bị bịnh (nói theo phim bộcủa Tàu) là “si khờ người già” trước mình thì chỉ có nước cùng nhau nắm taytrực chỉ… viện dưỡng lão cho rồi chứ con cái làm sao có thì giờ mà chăm sóc chonổi. Ôi! Viển ảnh cuối đời người sao mà thê thảm.</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><br></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">Để đề phòng mình đừng bị rơi vào tình trạng thê thảm như vậy, cáchduy nhất là phải siêng tập thể dục và năng vận dụng đầu óc, học hỏi khôngngừng. Trí óc có làm việc thì mới tránh được bịnh si khờ người già. Trang nghenói đến chữ học là sợ muốn chết. Có một lần, cách đây gần mười năm rồi, lúc đóHiền, ông xã Trang còn đang dạy học thêm buổi tối ở trường Điện Tử Bác Ái. SẵnHiển đi dạy, Trang đi theo Hiển ghi tên học “Technician” ở đó luôn cho tiện.Thời gian đầu Trang siêng năng hăm hở lắm! Đi học về là mở ra ôn lại liền, mộtchốc sau Trang hoa mắt, chóng mặt buồn nôn. Kết quả bịnh hết mấy ngày mới lấylại được quân bình. Trang định trốn học, Hiển la quá chừng, Chàng nói Tranglười biếng, không chịu cho đầu óc làm việc về già sẽ dễ bị bịnh lẫn thẫn. Nhưngrồi Trang cũng học được hết khoá, lấy được cái bằng đem về treo trước cổng nhàcho ông đi qua bà đi lại ngó chơi chứ Trang đâu có “được” đi làm. Hiển muốnTrang ở nhà lo việc nhà cửa và chăm sóc con cái. Để không bị chồng la, Trangbắt đầu viết truyện, làm thơ trở lại. Trang lấy cái cớ đó nói với Hiển:</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">- Em viết văn cũng phải vận dụng đầu óc, để tưởng tượng và hư cấuthành một câu truyện chứ bộ khơi khơi là viết được sao.</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">Hiển la còn bạo hơn nữa:</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">- Cứ tưởng tượng vớ vẩn, viết láo viết lếu mua vui cho thiên hạrồi nó vận vào người cho em xem. Để thì giờ đó mà đọc những sách có giá trị,như kinh Phật chẳng hạn. Anh lúc nào cũng thích học hỏi, cái gì càng khó anhcàng thích học. Anh mà không như vậy thì giờ này anh “tiêu” lâu đời rồi cho emhay.</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">Ý Hiển muốn nói là tạo dựng cho vợ con một cuộc sống tuy chẳngbằng ai nhưng cũng còn hơn chán vạn người trên đất Mỹ này. Mà Trang cũng phụcchồng thật, cứ mỗi một lần đổi sở làm là một lần phải học chết bỏ. Vậy mà chàngchỉ cần vài tháng là “nắm” được hết, lại còn đem chuông đi đánh xứ người nữachớ, đi “overseas” lia liạ, không có lần nào là không thành công. Trang vừakính phục vừa thương Hiển đi làm cực khổ để kiếm tiền lo cho vợ con được đầyđủ, nhưng nếu bảo Trang học một cái gì đó thì Trang sợ lắm! Cứ tìm cách tảnglờ. Khuyên bảo Trang hoài không được riết rồi Hiển cũng thôi để mặc Trang muốnlàm cái gì thì làm.</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">&nbsp;</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">Tháng vừa qua vợ chồng Trang phải đi viếng đám tang một người thânquen bên phía nhà Hiển. Bình thường đi viếng đám tang nào, sau khi lễ bàn thờxong Trang cũng đều đến trước quan tài để “chiêm ngưỡng” và cầu cho người quácố được siêu thoát. Nhưng không hiểu sao lần này Trang bỗng sợ, nàng ghé vàotai Hiển thì thầm:</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">- Em chỉ lễ bàn thờ thôi chứ không đến gần quan tài đâu nhé! Emsợ…</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">Hiển gật đầu nói:</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">- Em lạy xong rồi ra ngoài chờ anh không cần phải đứng đây.</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">Sau khi làm xong nghi thức lễ lạy, Trang bước ra khỏi phòng đứngquan sát. Nhà quàn “Oak Hill” này chẳng xa lạ gì đối với Trang mà còn mangnhiều kỷ niệm đau thương khó phai mờ. Biết bao lần thăm viếng người quen, và đãhai lần an nghỉ cho bố mẹ. Sao hôm nay nhìn xung quanh nhà quàn Trang bỗng thấyghê ghê thế nào ấy, Hiển chắc còn đang tíu tít vì tang gia là người thân quen,lâu lắm mới có dịp gặp đông đủ như vầy, và lát nữa còn phải dự khóa lễ cầu siêucho nên chắc còn lâu lắm mới ra. Nghĩ thế nên Trang đẩy cửa bước ra khỏi cănnhà quàn để đi xuống những thảm cỏ xanh ngoài kia.</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">Nghĩa trang buổi chiều bao giờ cũng buồn hiu hắt, tuy trời mùa hèphải đến 8, 9 giờ mới tối hẳn. Nhưng mặt trời đã không còn nắng tạo cho nghĩatrang một màu âm u, lạnh lẽo. Kỳ lạ, ở trong nhà quàn thì Trang cảm thấy sợ,nhưng ra đến phía ngoài, đi giữa hai hàng mộ bia Trang lại không thấy sợ mộtchút nào hết. Có lẽ đây là nơi cuối cùng của một đời người, ai cũng phải đến.Cát bụi rồi lại trở về với cát bụi, rồi mình cũng phải “dọn” đến đây mà thôi!Trang bước từng bước chầm chậm, mắt tò mò chăm chú đọc những dòng chữ trênnhững tấm mộ bia đặt chìm trên mặt đất. Trang chợt phát hiện hình như cái tênnày quen quá: “Lâm Ngọc Phùng”. Trang lật đật đưa mắt liếc nhanh lên tấm hìnhbên trên rồi buộc miệng kêu lên:</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">- Hả! Thì ra “thầy” nằm ở đây.</span><span>&nbsp;</span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">***</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">Dạo ấy hình như Trang vừa tròn đôi chín. Lâm Ngọc Phùng không biếtbao nhiêu tuổi, chỉ biết là lớn hơn Trang, đang học Văn khoa, sắp sửa lấy cửnhân Anh văn. Trang có một ông bác tu ở một ngôi chùa gần nhà, mẹ hay dắt Tranglên chùa lễ Phật và luôn tiện thăm bác. Nghe Trang nói muốn học thêm Anh văn,ông bác đã nắm tay Trang lôi ra phía sau chái chùa, chỗ đặt bàn ping pong chomấy “thầy” chơi thể thao. Bác chỉ vào một ông thầy tu rất lạ đời (không mặc áonâu, chỉ mặc áo màu lam và không cạo đầu) nói:</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">- Này cháu! Vào đây bác giới thiệu cho một người, nó đang học cửnhân An&nbsp;văn đấy! Cháu có muốn học thì nhờ nó đỡ tốn tiền đi trường. Tên nólà Ngọc Phùng.</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">Trang lí nhí:</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">- Cháu không quen tiếp xúc với thầy tu.</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">Ông bác phá ra cười:</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">- “Nó” không phải là sư, nó không có đi tu. Nó mồ côi cha mẹ, cácthầy nuôi làm phước lâu rồi. Nó mặc áo lam để dễ xin được hoãn dịch học choxong ấy mà.</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">Nghe ông bác nói một hơi về “nó”. Trang mắc cười quá nhìn Phùngtủm tỉm quan sát, tên gì mà như con gái, lại còn mắc cỡ đỏ mặt sượng sùng nhìnTrang luống cuống đánh rơi cả vợt ping pong khiến Trang nổi máu lí lắc ghẹo:</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">- “Thầy” Ngọc Phụng có hai cái má lúm đồng tiền “ngộ” quá hé!</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">Phùng càng đỏ mặt lúng túng:</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">- Tui tên Phùng chứ không phải Phụng. Tui không phải nhà tu hành,đừng gọi tui bằng “thầy”.</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">Trang vẫn không tha, có ông bác Trang đứng đây mà Trang sợ gì:</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">- Uả vậy hả? Tại thấy thầy… ủa quên anh… cười có hai má lúm giốngcon gái quá nên tưởng anh tên là Ngọc Phụng chớ.</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">Rồi chỉ vì tiếng khen hai má lúm đồng tiền “ngộ” quá mà từ đó NgọcPhùng đâm ra “mết” Trang. Lâu lâu “thầy” chạy Honda đến nhà Trang nhấn chuông.Trang ra mở cửa, “thầy” nhăn răng cười, “móc” trong bụng ra khi thì một nảichuối, khi thì vài trái cam hay trái bưởi đưa cho Trang nói:</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">- Cho Trang nè!</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">Rồi chạy mất tiêu, Trang không kịp phản ứng gì hết đành phải nhậnmón quà nóng hổi “hơi người” thấy mà ghê đó! Bỏ thì tội, mà ăn thì Trang gớm.Những lần như vậy, Trang cứ để trên bàn rồi thì ai ăn thì ăn, Trang không đụngđến. Thế là từ đó, hể rảnh giờ nào là “nó” lại chạy đến nhà Trang đòi dạy Tranghọc Anh văn. Mặc dù Phùng không phải là nhà sư, không phải cạo đầu, nhưng vì ởtrong chùa, lại mặc áo lam nên Trang thấy kỳ kỳ không chịu học. Thế là Phùngđành phải ngồi đấu khẩu bằng sinh ngữ với thằng em trai của Trang lúc đó đanghọc Anh văn ở hội Việt Mỹ, và đây là cái dịp để nó thực tập đàm thoại Anh văn.Có một lần Trang nghe nó hỏi “thầy” Ngọc Phùng rằng:</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">- Tại sao anh thích chị Trang? Đó có phải là tình yêu không? Vàanh có thể định ngnào là yêu không?</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">Cái thằng đúng là ranh mãnh hỏi cắc cớ, Ngọc Phùng đã trả lời nhưthế này:</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">- Đừng hỏi tôi tại sao thích, chỉ biết thích là thích thế thôi!Bảo tôi định nghĩa về tình yêu thì tôi không dám vì tôi chưa từng yêu ai baogiờ. Đây là lần đầu tiên tôi biết thích một người con gái. Định nghĩa thì tôikhông biết, nhưng tôi hiểu khi mà mình yêu thích một người nào đó thì lúc nàomình cũng muốn gặp mặt người đó.</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">Phùng kín đáo liếc qua Trang nói tiếp: “Vắng “người đó” mình nhớlắm! Dù là gặp mặt chẳng biết để nói cái gì nhưng chỉ cần nhìn thấy mặt thôicũng đủ thoả lòng mong nhớ rồi.”</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">Thằng em của Trang vẫn không buông tha:</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">- Như vậy là yêu rồi còn gì?</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">Ngọc Phùng gật gù ngó sang Trang “tỏ tình” kín đáo:</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">- Có lẽ vậy, nhưng đó là về phía tôi, không biết phía “bên kia”như thế nào?</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">Thằng em Trang vỗ tay khen hay. Những câu đối thoại trên dĩ nhiênlà bằng tiếng Anh rồi. Lúc đó Trang đâu có hiểu mô tê gì, chỉ hiểu lõm bõm vàbiết là hai người đang nói về mình. Đã mấy lần Trang ngắt ngang đòi dịch nghĩamà hai người cứ phớt lờ, Trang phải nổi cáu lên thằng em mới chịu dịch lại choTrang nghe. Nghe xong Trang “phang” một câu liền.&nbsp;</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">- Dễ ợt! Tình yêu là những… nải chuối, những trái cam, những tráibưởi ướp… hơi người thấy mà ghê!</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">“Thầy” Ngọc Phùng đỏ mặt tía tai sượng trân. Sao lúc đó Trang đanhđá thế nhỉ? Có lẽ tại tức hai người cứ xổ Anh văn không cho Trang nghe. Vậy chứmà Trang vẫn đâu có bị mất điểm, dưới mắt “thầy” Ngọc Phùng lúc nào Trang cũnglà “number one”. Ông bác Trang kể lại thầy tâm sự rằng:</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">- Con vì không muốn đi lính mới nhờ các thầy che chở. Mai sau quátuổi lính rồi, học xong con sẽ xin đi dạy học và nhờ bác xin cưới Thiên Trangcho con. Con sẽ đưa Trang về quê nhà con ở Quảng Trị, nơi đó có bà dì ruột củacon vẫn còn giữ cho con ngôi nhà ngói ba gian rất đẹp của cha mẹ con để lại vớiđầy đủ tiện nghi, đất rộng bao quanh và ruộng vườn cò bay thẳng cánh. Nếu Trangkhông thích ở đó, con sẽ bán hết ruộng vườn đưa Trang trở lại Sài Gòn lậpnghiệp.</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">Đúng là “thầy tu”, ngây thơ thế thì thôi! Hắn cứ tưởng hắn yêu làđược. Rồi thời gian cứ trôi, nước mất nhà tan, tu cũng chẳng được yên. Đa sốcác thầy tu trẻ giải tán, lớp ra đời lấy vợ, lớp vì dính vào “Nha Tuyên Uý PhậtGiáo” đóng lon sĩ quan nên bị đi “học tập” mút chỉ cà tha. Chùa chỉ còn ông bácTrang và các thầy lớn tuổi. Thầy Ngọc Phùng cũng về quê “làm ruộng” và từ đómất liên lạc luôn. Thời gian sau thì mạnh ai nấy lo thân chẳng còn ai liên lạcvới ai nữa cả. Ông bác Trang bỗng đâm nghi ngờ lẩm cẩm:</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">- Không khéo cái thằng nó là “Việt cộng” cũng nên. Tại sao sau khimất nước nó “tếch” về Quảng Trị mà lại sống yên thân được? May mà cháu khôngưng nó, chứ nếu ưng mà nó là Việt cộng thì thật bỏ mẹ.</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">Nhưng bác đã lầm. Khi Trang đã có chồng con đùm đề và định cư ởSan Jose rồi. Bác viết thư sang kể, Ngọc Phùng cũng định cư ở Mỹ và làm cho mộtsóng bài nào đó. Ngọc Phùng vừa mới liên lạc lại được với các thầy ở quê nhà,trong đó có ông bác của Trang. Từ đó thỉnh thoảng Ngọc Phùng gởi tiền về trợcấp cho bác. Trang nghe bác kể vậy thì biết vậy chứ không hỏi thêm gì nữa.</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">Thấm thoát thế mà đã hai, ba chục năm. Câu chuyện tưởng trôi vàoquên lãng, nào ngờ hai năm trước vợ chồng Trang cùng bạn bè đi Las Vegas chơi.Sau khi nhận phòng xong, mạnh ai nấy đi chơi. Trang cũng ham vui, xông xáo mộtlát là thua sạch bách. Kiếm hoài không thấy Hiển đâu hết, Trang lại không giữchìa khoá phòng và cũng không đem cell phone, không biết đám bạn chơi ở chỗnào. Trang đành phải lên phòng gõ cửa đại, may ra có ai về ngủ sớm mở cửa choTrang vô… mượn tiền. Bởi có bao nhiêu tiền Trang giao cho Hiển giữ hết, Trangkhông thích giữ tiền, trang chỉ thích xài tiền mà thôi!</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">Gõ hoài mà chẳng có ai ra mở cửa, đi trở xuống mà tìm chồng và đámbạn trong đám người đông như kiến vậy Trang bắt chóng mặt, trong túi lại khôngcó tiền thì chơi cái gì? Thôi thì ngồi đại xuống hành lang này mà nghỉ mệt coibộ còn khoẻ hơn. Nghĩ thế Trang ngồi bó gối xuống thảm trước cửa phòng mình,lưng và đầu ngữa dựa vào tường nhắm mắt nghĩ ngợi lung tung. Đang lim dim nhưvậy, Trang bỗng “feeling” như có ai đang nhìn mình, Trang mở choàng mắt dậy bẻnlẻn đứng lên khi thấy xế xế cửa phòng đối diện có một người đàn ông, ăn mặc rấtlà lịch sự, Nguyên bộ đồ “vét” đen và áo sơ mi trắng, đang nhìn Trang mỉm cườivà gật nhẹ đầu chào Trang rồi đi khuất sau cua quẹo của hành lang khi thấyTrang mở mắt ra nhìn. Đầu óc Trang đánh dấu hỏi dữ dội, nụ cười này quen lắmđây. Trang đứng lên chạy theo cua quẹo thì đụng phải Hiển đi lên, Trang mừngquá níu lấy Hiển xoè tay:</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">- Em hết tiền rồi, đi lên phòng chẳng có ai ở trong phòng ra mởcửa cả, chìa khóa anh giữ em đành phải ngồi ngoài hành lang chờ.</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">Hiển nhăn mặt trách:</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">- Ai bảo không chịu mang cell phone. Em thật lạ đời có phôn màkhông chịu xài thì mở làm gì?</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">Trang có cái tật hay quên, đi đâu mà xách theo lỉnh kỉnh đủ thứ đồphụ tùng trong bóp, móc ra móc vô một hồi thế nào Trang cũng làm mất cho nênTrang cứ vờ “quên” như thế cho nó khoẻ tấm thân. Sợ Hiển giảng “moral” Trangđánh trống lãng:</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">- Cho em tiền em xuống chơi tiếp. Anh lên ngủ hả?</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">Hiển gật đầu móc trong túi ra một nắm tiền đưa cho Trang nói:</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">- Đừng có chơi khuya quá hại sức khoẻ. Liệu mà chơi giải trí thôichứ đừng có đam mê sát phạt đỏ đen anh không có thích đâu đấy!</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">Trang cầm nắm tiền “dạ” một tiếng rồi chạy đến thang máy bấm nút,nói là một nắm tiền cho oai chứ thực ra chỉ là giấy năm, mười đồng và giấy mộtđồng là nhiều nhất, hoặc cao lắm là giấy hai chục đồng trở lại mà thôi. Vợchồng Trang không có máu mê cờ bạc, lần đi chơi nào cũng thủ sẵn chỉ vài trăm,chơi hết bao nhiêu đó là thôi chứ không có cố đấm ăn xôi để gỡ. Mỗi lần đi mấychỗ giải trí này, Trang thích nhất là cái máy kéo 5 xu, chỉ tốn có 5 xu mộtlần&nbsp; mà kéo hoài không hết. Có lần Trang trúng “đắp bồ” được vài lần lênđến một trăm mấy đồng “đã” ơi là đã. Không phải Trang hà tiện, tại dốt chẳngbiết đánh bài, và cũng tại cái máy này nghe vui tai và dễ trúng. Mỗi lần máy ralệnh cho Trang phải “dí” vào cái con vật gì đó đang bay qua bay lại thật nhanhtrên màn hình là Trang khoái nhất. Phải thật lẹ tay, mỗi lần Trang “dí” trúngnó một cái là nghe “chéo, chéo” bên tai và đồng thời máy đếm tiền cũng hoạtđộng nghe rào rào thấy “thương” gì đâu.</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">Đang say sưa “dí, dí” như vậy. Một người đàn ông ngồi xuống bêncạnh cái máy trống kế bên Trang, bỏ tiền vào làm một hơi “chéo, chéo” đinh cảtai, nhức cả mắt khiến Trang phải ngừng chơi, tò mò đưa mắt theo dõi. Phải côngnhận hắn nhanh tay thật. Trang hoa cả mắt, mà tay hắn thì cứ như phù thủy díqua dí lại như làm “magic”, miệng thì kêu “chít chít! Chít chít!” theo tiếngmáy đếm tiền nghe mà bắt ham. “Game over”, hắn kéo cái biên nhận ra hai trămmấy chục đồng Trang phục quá trời! Hắn cười nói với Trang (vẫn nụ cười quenthuộc khi nãy mà Trang chưa nghĩ ra):</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">- Chơi cò con như thế này chỉ được bây nhiêu thôi! Muốn ăn lớn thìphải vô sòng bài. Thiên Trang có muốn thử không?&nbsp; &nbsp; &nbsp;</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">Thấy hắn kêu tên mình ngon ơ, Trang ngạc nhiên ngó thẳng vào mặthắn, lần này hắn cười “hết cỡ”, hai cái má lúm đồng tiền hằn sâu hai bên mákhiến Trang buột miệng kêu lên:</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">- Thầy… Ngọc Phụng…</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">Hắn xụ mặt:</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">- Bao năm rồi sao Trang vẫn không thay đổi? Tôi là Phùng và tôikhông phải là “thầy”.</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">Trang cười xin lỗi:</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">- Sorry! Tại quen miệng làm anh buồn, xin lỗi anh.</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">Hắn hình như ít nói đi, chỉ có Trang là tía lia. Trang hỏi câu nàohắn trả lời câu nấy không thêm không bớt. Được biết trước kia hắn có làm chosòng bài ở đây (Las Vegas) nhưng bây giờ thì không còn nữa, hôm nay là hắn trởlại đây để chơi. Hắn còn nói hắn đã dọn về San Jose lâu rồi và ở rất gần Trang.Trang chỉ gật gù nghe thôi chứ cũng không hỏi địa chỉ và xin số phôn làm gì.Hắn nhắc lại chuyện đánh bài, Trang nói Trang không biết đánh bài, không nhớđược lá nào là ách, cơ, chuồng, bồi, đầm, già gì hết nhưng lại cứ thích chơicái gì mà “cù lũ, cù lũ” đó! Hắn cười nói:</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">- Binh xập xám.</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">Trang cũng cười theo:</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">- Phải rồi, binh xập xám. Nhưng mà chơi cái đó dễ bị “cụt vốn” lắmđó! Chỉ thua vài lần là hết chơi, Trang chỉ có bao nhiêu đây thôi!</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">Trang xoè “nắm” tiền ra cho hắn coi, Ngọc Phùng cười kéo Trang đitheo hắn và nói:</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">- Bao nhiêu đó đủ rồi. Tin tôi đi, tôi sẽ giúp Trang có một kỷniệm nhớ đời. Đi lên đây mà không thắng được một chút tiền đem về thì buồn lắm!</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">Hắn lôi Trang đến khu “baigow”, chọn một cái bàn trống nhất đẩyTrang ngồi xuống, rồi kéo ghế ngồi cạnh Trang và dặn Trang cứ yên lặng đừng nóigì hết, để một mình hắn nói thôi. Trang nghe theo sự sắp xếp của hắn. Một látsau Trang chẳng hiểu mô tê gì nữa, chỉ nghe bên tai mình tiếng “rét rét, rẹtrẹt” thật nhanh. Và đôi tay hắn “múa” trên những lá bài của Trang thật lẹ màsao người chia bài hình như chẳng thấy gì. Kết quả hôm đó Trang… “thắng” đượchai ngàn rưỡi đô la. Lần đầu tiên trong đời Trang đi chơi mà còn được tiền đemvề. Những lần trước ăn được chút xíu, chơi lại là thua sạch bách, chưa lần nàođược tiền mang về, dù là một hai đồng chứ đừng nói chi đến hai ngàn rưỡi. Trangmừng quá cám ơn hắn rối rít và “good night” hắn để đi ngủ, hắn không say “goodnight” lại với Trang mà lại nói:</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">- Vĩnh biệt Trang.</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">Trang nhăn mặt thắc mắc:</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">- Tại sao lại vĩnh biệt?</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">Hắn cười:</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">- Không phải là Trang chẳng bao giờ muốn gặp lại tôi hay sao?</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">Thấy hắn nói trúng tim đen của mình, Trang tảng lờ:</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">- Nói bậy không hà! Trang còn ở đây đến ngày mốt mới về. Rồi Trangnói nhanh trước khi chạy ù đi: Ngày mai gặp.</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">Nhưng ngày mai và mãi mãi chẳng bao giờ Trang gặp được hắn nữa.Khi Trang điện thoại về Việt Nam kể cho bác nghe cuộc gặp gỡ với hắn tại sòngbài. Bác Trang yên lặng một hồi rồi chậm rãi:</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">- Cháu phải thật là bình tỉnh đừng có “xỉu” khi nghe bác nói.Thằng Phùng nó chết cách đây đã năm năm rồi cháu ạ! Cái thằng thật là có tìnhcó nghĩa, tuy mất đi nhưng vẫn gởi lại danh sách các thầy cho một người khác lodùm. Bác vẫn nhận được trợ cấp đều hằng năm, vẫn với danh nghĩa cái tên “NgọcPhùng”.</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">Nghe bác nói mà Trang hãi hùng. Suốt một buổi tối đi chơi với “ma”mà không biết. Sao Trang không nhận thấy gì khác lạ nơi Phùng ngoài cặp mắt hơibuồn buồn, và đôi tay giá lạnh khi hắn kéo Trang đi. Ở nơi đó máy lạnh chạysuốt ngày ai mà không lạnh nên Trang đâu có để ý làm chi. Cho đến hôm nay, Trờixui đất khiến sao Trang lại được “gặp” Phùng ở đây! Thì ra Phùng nói đã dọn vềSan Jose và “ở” rất gần Trang, tức là ở nghĩa trang “Oak Hill”. Trang chắp haitay cúi đầu khấn xin cho Phùng được siêu thoát và cũng không quên thì thầm:</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">- Trước không biết thì thôi, bây giờ đã biết anh không còn trênthế gian này nữa. Trang rất là nhát gan, anh sống khôn thác thiêng thì xin âmthầm mà phò hộ cho Trang chứ đừng bao giờ “hiện” ra lần nữa Trang sẽ chết mất.Mỗi tối Trang hứa đọc kinh một tháng để cầu nguyện cho anh được siêuthoát.&nbsp;</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span face="Helvetica, sans-serif">Một cơn gió nhẹ lướt qua làm cây lá rung xào xạc, Trang ngước mặtnhìn lên bầu trời trong xanh mà có cảm tưởng như hồn của Phùng đã nương theogió mà bay bổng lên tít tận chín tầng mây xanh biếc đó rồi. Trang tin tưởng nhưvậy khi chợt nhớ lại câu “vĩnh biệt Trang” của Phùng hôm ở sòng bài. Thì ra đólà hôm cuối cùng Phùng muốn gặp Trang để rồi vĩnh biệt thật. Trước khi bước trởlại nhà quàn, Trang đưa mắt nhìn vào tấm hình của Phùng đưa tay vẫy và thìthầm:</span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">- Vĩnh biệt Phùng. Chúc anh an giấc ngàn thu…</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><br></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">NguyễnMộng Giang</font></b></i></font></p></div>]]>
   </description>
   <pubDate>Fri, 24 Apr 2026 14:51:34 +0000</pubDate>
   <guid isPermaLink="true">http://www.gocong.com/forums/forum_posts.asp?TID=3319&amp;PID=66660#66660</guid>
  </item> 
  <item>
   <title>T&#195;&#162;m T&#195;&#172;nh : NHÓM 12 YÊU THƯƠNG</title>
   <link>http://www.gocong.com/forums/forum_posts.asp?TID=1920&amp;PID=66656#66656</link>
   <description>
    <![CDATA[<strong>Ng&#432;&#7901;i g&#7903;i:</strong> <a href="http://www.gocong.com/forums/member_profile.asp?PF=349">Lan Huynh</a><br /><strong>Subject:</strong> NHÓM 12 YÊU THƯƠNG<br /><strong>G&#7903;i ng&#224;y:</strong> 21/Apr/2026 l&#250;c 11:51am<br /><br /><h3 ="post-title entry-title" itemprop="name"><font color="#0000ff" size="6"><i><font face="Times New Roman, Times, serif"><a href="https://nguoiphu&#111;ngnam52.blogspot.com/2026/04/han-va-toi-ngan-binh.html" target="_blank">Hắn Và Tôi&nbsp;</a></font></i></font></h3><div ="post-er"></div><div ="post- entry-c&#111;ntent" id="post--1802977864320324148" itemprop="dei&#111;n article"><div style="text-align: center;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">&nbsp;<a href="https://blogger.googleuserc&#111;ntent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhWvF7inqpW9Wxt_k6D9W8BTrWcP7fHKD0q0a3j-JVjU845-OEW8TXHX1t-1Fpb1ooaORZR97CS_OoazpsJiYmttObgu323Lwy3dApvi24lXdhvqdFSIL28jPkKHJEZGRWUMknerd5N3t5z_u6C-Avdw_I02ekG57sE7aglo6jVdUzfwjRxu321U_61RPBv/s527/h%C4%83n.webp" target="_blank"><img src="https://blogger.googleuserc&#111;ntent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhWvF7inqpW9Wxt_k6D9W8BTrWcP7fHKD0q0a3j-JVjU845-OEW8TXHX1t-1Fpb1ooaORZR97CS_OoazpsJiYmttObgu323Lwy3dApvi24lXdhvqdFSIL28jPkKHJEZGRWUMknerd5N3t5z_u6C-Avdw_I02ekG57sE7aglo6jVdUzfwjRxu321U_61RPBv/w314-h400/h%C4%83np" height="527" width="414" border="0" /></a></font></b></i></font></div><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><br></font></b></i></font><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Con làm chồng thế nào mà vợ đi đâucũng không biết. Ðã thế, bây giờ còn quay sang hạch sách mẹ vợ. Quỳnh Nhi vàhai đứa nhỏ đi đâu, ở đâu, đó cũng là điều mẹ muốn hỏi con. Trời ơi! chuyện gìđã xảy ra cho nó!</font></b></i></font></div><span style="color: black; font-family: helvetica; font-size: large; mso-bidi-font-family: Calibri;"><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><br></font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Tiếng khóc của mẹ vợ chỉ làm Hắn bực bội hơn mà thôi. Hắn hét lên:</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">– Mẹ không biết dạy con gái mẹ nên mới ra nông nổi này. Cô ấy là vợ mà khônglàm tròn trách nhiệm. Suốt ngày chỉ biết có con, còn chồng thì vất sang mộtbên, chẳng lo lắng, quan tâm đến.</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><br></font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Mẹ vợ hắn gào to hơn:</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">– Anh muốn con gái tôi hầu anh như con ở đợ phải không? Mở mắt ra mà học hỏingười khác. Vợ anh lo cho con anh, chứ lo cho ai mà ganh tỵ. Ðáng lẽ, anh phảiphụ giúp vợ một tay, chứ cái kiểu chồng chúa, vợ tôi, thì có ngày con gái tôichết mất.</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><br></font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Sau khi cúp máy, Hắn đưa chân đá thốc vào bụng chú chó nhỏ đang âu yếm tựa mõmvào chân Hắn. Vò đầu, bứt tai, xô bàn, đẩy ghế, nhưng cơn giận vẫn còn đầy ắptrong lòng, nên Hắn với tay lấy điện thoại, bấm lia lịa:</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><br></font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">– Chị Như đó hả? Quỳnh Nhi có qua bên đó không?</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">-Không! Có chuyện gì mà hấp ta, hấp tấp vậy?</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Hắn sừng sộ:</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">– Chuyện gì là chuyện gì. Sáng mở mắt ra, không thấy nó đâu, bây giờ chiều tốivẫn chưa về, thì phải hỏi… không được sao?</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">– Cái thằng… vô duyên vừa thôi. Mày giận vợ hay giận chị mày. Cộc cằn như thế vợcó bỏ cũng đáng đời.</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><br></font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Cụp. Tiếng gác máy khô khan và giận dữ. Hắn đớ người ra vài giây, rồi điên tiết,muốn gọi trở lại, mắng bà chị một phát cho đỡ tức. Hắn hậm hực thầm nghĩ, bâygiờ mà Quỳnh Nhi bước vào nhà, nhất định Hắn sẽ cho một cái tát nên thân.</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><br></font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Bụng đói cồn cào, Hắn lục lọi tủ lạnh, lôi ra một tô canh và khứa cá chiên lạnhngắt. Hắn bỏ tất cả vào microwave hâm nóng rồi bày ra bàn, nhưng khi cầm đũalên lại thấy ngán ngẩm.</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Mọi ngày, chỉ cần Hắn tắm rửa xong xuôi, bước vào phòng ăn là trên bàn mọi thứđã được bày ra tươm tất, nóng hổi. Ăn xong, hắn sang phòng khách, ngồi xuốngsofa là đã có một ly bia lạnh hoặc một tách trà nóng tùy thích.</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Hắn vừa nhâm nhi, vừa xem TV, mặc cho Quỳnh Nhi quần quật với đống chén dĩa chấtđầy bồn, rồi lau nhà, giặt quần áo, tắm con, dỗ con ngủ.</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Có khi, Hắn đã lên giường mà vợ Hắn vẫn còn lục đục ở bếp để chuẩn bị thức ăncho sáng mai.</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><br></font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Má Hắn, thỉnh thoảng từ Cali sang chơi vài tuần, bà thường nhắc Hắn:</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">– Giúp Quỳnh Nhi một chút đi con. Thấy vợ mày bận bịu, tất bật đủ chuyện màkhông xót ruột sao?</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Hắn bĩu môi, cằn nhằn:</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">– Má thiệt tình! ba cái chuyện đàn bà cũng bắt con làm. Bạn bè con, có đứa nàolàm như vậy đâu? Tụi nó mà thấy sẽ cười con thúi đầu.</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">-Cứ theo cái đám bạn xấu nết rồi bắt chước. Không thấy anh rể mày sao, đi làm vềlà xăn tay áo, nhào vô bếp phụ giúp vợ. Hễ chị mày tắm con, thì nó lau nhà. Vợ chồngphải biết cùng nhau san sẻ…</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Hắn quạu quọ ngắt ngang:</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">– Thôi đi! mệt má quá.</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><br></font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Vợ Hắn đứng đó, im lặng không nói một tiếng, nhưng thỉnh thoảng lại nhìn má chồngbằng ánh mắt biết ơn. Còn Hắn thì tức tối. Trời! bộ má tính bắt giàn cho condâu leo lên đầu thằng con của má hả?</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Má Hắn đâu biết, trong lòng Hắn đang có nỗi bất mãn ngấm ngầm, khó nói. Ðó là từkhi có con, vợ Hắn hình như quên cả sự hiện diện của Hắn.</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><br></font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Sáng mở mắt ra là con, chiều cũng con và tối cũng con. Vợ Hắn làm riết rồi Hắnđâm ra bực bội và cảm thấy xa cách với con.</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Có lúc, Hắn nhìn con mình một cách dửng dưng như nhìn con nhà hàng xóm. Hắn nhớ,hồi xưa má Hắn cũng hay nói, bỏ chồng được chứ không bỏ con được. Vợ Hắn thì chưabao giờ nói như thế, nhưng cái gì cũng “để em lo cho con xong đã”. Lo cho conxong thì còn giờ đâu để lo cho Hắn.</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><br></font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Sự bất mãn ngày càng lớn, đến nỗi Hắn chẳng cần giấu giếm. Một chiều cuối tuần,ngồi nhậu với đám bạn, sau vài chai bia chếnh choáng hơi men, Hắn kể huỵch toẹttừ đầu, đến đuôi niềm tâm sự thầm kín của mình.</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Bạn bè xúi Hắn phải làm một cuộc cách mạng.</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Hắn nhíu mày khó hiểu:</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">– Làm cách mạng là… làm cái gì?</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">– Là làm cho vợ mày sáng mắt… là làm cho vợ mày biết giá trị đích thực của mày,một người đàn ông, một người chồng.</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Không biết có phải vì say xỉn mà đầu óc Hắn mụ mị, nên vẫn chưa hiểu:</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">– Là sao? nói rõ ràng cái coi.</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Ân đang ngồi đối diện với Hắn cười ha hả:</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">– Là tìm một em xinh đẹp, cặp kè trước mắt vợ, để cho vợ biết rằng, mày khôngphải là đồ bỏ. Lúc ấy, vợ mày sẽ tỉnh ngộ. Rồi mày xem, bả sẽ ghen tương lồng lộnvì sợ mất mày và….</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><br></font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Chưa nghe hết câu, Hắn đã cười khoái trá khi hình dung đến cơn ghen của vợ.</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">– Ừ! hay đó… cao kiến.</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Ân xòe tay, bắt tay Hắn:</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">– Ðồng ý há! Tao sẽ giới thiệu cho mày con em họ của tao đẹp không chỗ chê. Dându học đàng hoàng chứ không tệ đâu.</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><br></font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Tưởng chỉ là nói cho vui trong lúc ma men nhập, không ngờ tuần sau, khi Hắn đếnvới đám bạn đã thấy một thiếu nữ xinh xắn đang ngồi bên cái ghế trống trơn đượcđể dành cho Hắn.</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Bạn bè đổ dồn những ánh mắt sáng rực về phía Hắn. Tưởng Hắn sẽ thích thú với“món quà” bất ngờ, nhưng không, suốt buổi đó, Hắn nói năng ngượng ngập, lúngtúng, không chút hào hứng.</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><br></font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Thật ra, Hắn không phải là người có tính lăng nhăng, ham mê bóng sắc, ưa thíchcủa lạ. Ngay cả lúc miệng nói giận vợ thì trong lòng Hắn vẫn yêu thương vợ.</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Nhưng vốn là người xem trọng bản thân, nên lúc nào Hắn cũng muốn được nuông chiều,phục vụ. Và vì “nguyện vọng” đó không được đám ứng, nên Hắn cảm thấy “bức xúc”.</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Ðôi khi, Hắn tự hỏi có phải mình quá trẻ con không?… Có thể lắm – Hắn nghĩ – vìlà cháu nội đích tôn, nên từ nhỏ Hắn đã được cưng chiều.</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Dù ba Hắn đi cải tạo, mẹ vất vả buôn bán kiếm sống, chị em của Hắn thiếu ăn,thiếu mặc, bữa đói bữa no, nhưng Hắn vẫn được ăn ngon, mặc đẹp, được hưởng tấtcả những gì tốt lành nhất khi sống với ông bà nội.</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><br></font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Có lẽ, vì thế mà Hắn không hề biết đến sự cực khổ của những người chung quanh,dù đó là chị em ruột thịt. Chưa bao giờ Hắn nghĩ đến việc chia sẻ với ngườikhác những gì mình đang có, hoặc đưa vai gánh bớt sự nhọc nhằn, vất vả của ngườibên cạnh và Hắn cũng không hề băn khoăn về những thiếu sót của mình.</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><br></font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Mỗi lần về thăm gia đình là mỗi lần má Hắn buồn bã, thất vọng vì cách cư xử vôtâm của Hắn. Má rầy la, dạy dỗ thì Hắn giận dỗi bỏ về nhà ông bà nội. Hắn nghĩrằng, vì mình ở xa má, nên không được thương yêu.</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><br></font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Ðã quen như thế, nên khi chung sống với vợ, hắn vẫn giữ nguyên tâm tính của mộtđứa trẻ thích được chiều chuộng. Chẳng những không phụ giúp vợ, mà Hắn còn ganhtỵ, vì vợ đã lo lắng cho con nhiều hơn cho hắn (không biết trên đời này có ngườicha nào giống như Hắn không?).</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><br></font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Hắn ngồi trơ ra đó cho đến khi đồng hồ gõ mười hai tiếng. Hắn ra cửa sổ, lóngngóng chờ đợi và bấm điện thoại cho vợ liên tục, nhưng không thấy bắt máy.</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Hắn dằn điện thoại thật mạnh, như để trút tất cả sự giận hờn lên món đồ vật vôtri, vô giác đó. Hắn nghiến răng thầm nhủ “Ai mà chứa chấp Quỳnh Nhi sẽ biếttay ta”.</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><br></font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Mọi ngày, khi giận dỗi vợ điều gì, Hắn lại sang nhà Ân để uống bia với Ân vàtrò chuyện vớ vẩn với Bảo Tuyết -cô em họ của Ân.</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Ðôi khi, Hắn còn cùng cô nàng đi xem phim. Hắn làm như thế cho đã nư giận và dằnmặt vợ. Cũng có lúc Hắn còn giả vờ bỏ quên hai cái vé hát trên bàn, hoặc cốtình trò chuyện thân mật với Bảo Tuyết để chọc ghen vợ. Nhưng lạ lắm, vợ Hắnkhông hề quan tâm và không chút nghi ngờ. Như vậy là sao?</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><br></font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Có phải như Ân đã phân tích cho Hắn nghe:</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">– Bảo đảm một trăm phần trăm, vợ mày không còn yêu mày chút nào. Yêu thì phải ghen.Không ghen có nghĩa là không yêu và còn có nghĩa là xem mày không ra gì. Nóithiệt, vợ tao mà như vậy thì… tao ly dị liền.</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><br></font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Cứ mỗi lần nói đến chuyện vợ Hắn là Ân lại nhắc đến hai chữ ly dị.</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Hắn cũng hơi ngạc nhiên, chuyện của Hắn mà Ân hùng hổ, tức tối hơn cả Hắn. Có lầnHưng -anh bạn trầm tính, ít nói nhất trong đám bạn nhậu- ôn tồn nói riêng với Hắn:</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">– Mày đừng nghe lời xúi giục của thằng Ân. Chuyện vợ chồng đâu phải chuyện giỡnchơi mà động một chút là ly dị.</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Hắn cười:</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">– Nó nói chơi thôi mà!</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Hưng nhìn Hắn một đỗi rồi nói:</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">– Nửa chơi, nửa thiệt, đứa nào dại nghe lời thì ráng chịu. Sau này có gì thì nónói, tao nói chơi, ai biểu mày nghe lời. Nhưng ở đây, có lẽ… nói thiệt nhiềuhơn nói chơi.</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Hắn nhíu mày khó hiểu:</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">– Sao anh lại nghĩ vậy? Nếu tôi ly dị vợ thì có lợi gì cho thằng Ân?</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">– Có chứ! Con em du học sinh của nó đang kiếm chồng để ở lại Mỹ.</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">– Hổng lẽ… nó muốn gài em nó cho tôi? Tôi có vợ con rồi mà.</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">– Bởi vậy nó mới xúi mày ly dị. Nó chọn mày, vì mày là thằng nhẹ dạ dễ tin, lạihào phóng, coi tiền bạc như pha.</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><br></font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Hắn ngẫm nghĩ những điều Hưng vừa nói và bắt đầu nhận ra một vài điểm đáng nghingờ. Phải rồi, Ân hay rủ Hắn đi chơi, đến nửa chừng lại nói, có chuyện bất ngờphải về và rồi chỉ còn lại hai người là Hắn và Bảo Tuyết.</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Bây giờ, nhớ lại từng chi tiết, Hắn mới chợt nhận ra là nàng Tuyết đã cố tình“câu” Hắn bằng những cử chỉ tình tứ, những chiều chuộng ngọt ngào. Vậy là nhậnxét của Hưng không sai! – Hắn vốn là người không có lập trường vững chắc, nên…nghe câu nào cũng có lý.</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">“Ly dị vợ đi, vì nó…” cũng có phần đúng. “Ðừng nghe lời thằng Ân coi chừng mắcbẫy…” cũng đúng luôn.</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><br></font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Ðang trầm tư suy nghĩ thì có tiếng điện thoại reo, Hắn chồm tới chụp vội:</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">– Hello! Quỳnh Nhi hả?</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Không có gì ngoài tiếng “cụp” khô khan. Nhưng lần này Hắn không nổi giận mà lạicảm thấy sợ. Sợ gì? Hắn không rõ lắm… Hình như là cái không khí lạnh ngắt trongcăn nhà thường ngày vẫn có tiếng hát líu lo, đớt đát của đứa con gái ba tuổi,và tiếng cười hăng hắc của thằng con trai chưa đầy một tuổi, đang bò theo nắmđuôi chú chó nhỏ.</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Hắn nghĩ lại và cảm thấy mình thật tệ, vì chẳng mấy khi ẵm bồng, nựng nịu concái, trong khi vợ hắn thì cưng con như trứng mỏng.</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><br></font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Hắn ngồi như vậy rất lâu, đầu óc nghĩ ngợi miên man. Hắn liên tục gọi điện thoạivà nhắn trong máy vẫn không thấy Quỳnh Nhi trả lời.</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Nỗi lo âu mỗi lúc mỗi nhiều, nhưng Hắn tự trấn tĩnh, vợ Hắn chắc chắn đang ởnhà mẹ vợ, nhưng bà cố tình giấu giếm để trừng trị cái tội Hắn làm cho vợ buồn.Nghĩ vậy, nên Hắn gọi mẹ vợ, xuống nước:</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">– Mẹ ơi! con xin lỗi. Là lỗi của con, lỗi của con. Mẹ đừng giấu con nữa, QuỳnhNhi ở đâu, mẹ nói cho con biết đi!</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><br></font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Mẹ vợ Hắn khóc hu hu:</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">– Mẹ không biết. Mẹ đang sợ gần chết đây. Chẳng biết ba mẹ con nó đi đâu. Có giậnchồng thì cũng phải về với mẹ, chứ sao lại bỏ đi biệt tăm, biệt dạng, để mẹ phảilo lắng.</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Nghe giọng nói đứt quãng, nghèn nghẹn của mẹ vợ, Hắn tin là bà nói thật, nêncàng hoảng hốt, nhưng cố làm tỉnh:</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">– Ðể con gọi điện cho vài người bạn nữa. Có tin gì con sẽ cho mẹ biết!</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Hắn vào phòng, kéo hộc tủ, tìm quyển sổ điện thoại, để lấy số của bạn Quỳnh Nhithì thấy một xấp hình trong đó.</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><br></font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Trái đất có nổ tung chắc cũng không làm Hắn kinh hoàng bằng những tấm hình đangnằm trong tay Hắn. Tấm này, Bảo Tuyết đang cặp cổ Hắn. Tấm kia, Bảo Tuyết đangđút miếng pizza vào miệng Hắn. Còn nữa…. nhiều và nhiều tấm chụp trong vườnhoa.</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><br></font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Những hình ảnh này là do Ân đạo diễn “Hai đứa tụi bây diễn vài cảnh như tài tửđóng phim để tao chụp cho vui”. Nhưng sao Quỳnh Nhi lại có, nếu chẳng phải Ân gửiđến để chia rẽ vợ chồng Hắn, hầu thực hiện cái âm mưu mà Hưng đã nói cho Hắn biết.Hắn ngồi sụp xuống sàn nhà, nhớ lại câu nói của Hưng “Ðừng thấy vợ im mà mừng. Ðólà dấu hiệu của sự ghen tuông khủng khiếp. Những người này chỉ lẳng lặng làm, chứkhông nói”.</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><br></font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Lúc đó, Hắn cười ngặt nghẽo, nhưng bây giờ thì Hắn toát mồ hôi lạnh. Vợ Hắn sẽlàm gì? Còn Hắn… làm sao chối cãi được với những bằng chứng hiển nhiên. Làm saovợ Hắn có thể tin rằng, trái tim Hắn không hề rung động trước một người con gáitrẻ đẹp như Bảo Tuyết.</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><br></font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Làm sao vợ Hắn hiểu rằng, đó chỉ là hành động trả đũa vợ rất trẻ con của Hắn.Ôi! Ân, thằng bạn khốn kiếp, vậy mà hôm qua nó còn đổ dầu vào lửa “Vợ với con,muốn đi thì cho đi luôn, đừng để nó tưởng mày cần nó”.</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><br></font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Hắn ngồi như vậy cho đến khi trời tờ mờ sáng thì nhận được lời nhắn tin của vợ“Anh cứ vui vẻ với hạnh phúc đang có. Ðừng bận tâm đến mẹ con em”.</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Hắn gào lên bằng giọng nghẹn ngào “Quỳnh Nhi, em ở đâu? Em không biết anh yêuem đến chừng nào sao?”</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Lúc ấy, trông Hắn chẳng khác gì một đứa trẻ thơ bị mất mẹ.</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><br></font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Suốt một tuần lễ, Hắn ngơ ngáo, phờ phạc, đầu cổ lùi xùi, quần áo xốc xếch, đếnmẹ vợ cũng cảm thấy nao lòng. Bây giờ, Hắn mới thật sự biết rằng, không có vợthì đời Hắn tiêu điều đến dường nào.</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Hắn ở trong căn nhà này sáu năm hơn mà không biết sử dụng máy giặt ra sao. Máyrửa chén cũng xa lạ với Hắn. Ðến cái nồi cơm điện, Hắn cũng phải lò mò tìm kiếm.</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Chỉ tại Hắn quá ỷ lại, mọi việc đều đổ dồn lên vai vợ. Hắn bật khóc vì hối hận,vì chán ghét bản thân mình, một con người ích kỷ, vô tâm…</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><br></font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Từng phút nhớ đến vợ là từng phút Hắn thấy xót xa, ân hận -lần đầu tiên trong đời-vì những vất vả mà vợ Hắn đã từng một mình gánh chịu, không một lời than vãn.</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Trời ơi! Hắn có phúc hơn người mà không hề biết. Hắn nhiều lần đấm tay vào ngựcvà tự nguyền rủa mình.</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><br></font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Sang ngày thứ mười thì Hắn bật dậy khi nhận được điện thoại của Hưng.</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">– Tao đang ở Cali và gặp vợ mày trong khu Phước Lộc Thọ.</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Giọng Hắn run lên:</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">– Vợ.. vợ tôi… đi… với ai?</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">– Mày muốn nghe tao nói hả? Nhưng mày có đủ bản lãnh để tiếp nhận sự thậtkhông?</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Hắn nói mà trái tim đập thình thịch, muốn vỡ cả lồng ngực:</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">– Ơ..ơ.. tôi…tôi…</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Nghe Hắn lạc giọng, Hưng cười đắc ý:</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">– Haha!!! bình tĩnh… bình tĩnh. Người đi bên cạnh vợ mày là…là… má mày. Tao nóithiệt, vợ mày khôn dàng trời. Nó giận mày bỏ nhà đi, nhưng lại đi về nhà chồng,nên mày có muốn vu khống nó “theo trai” cũng không được. Có vợ hiền lành, nhẫn nhịnvà khéo léo như vậy mà không biết giữ thì mày là thằng ngu nhất trên đời.</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><br></font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">– Quỳnh Nhi ơi! em tắm con xong chưa, mâm cơm đã sẵn sàng rồi.</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">– Dạ! chờ em năm phút nữa.</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Ðứa con gái nhún nhẩy chạy ra với bộ quần áo xinh xắn màu hồng sen, nhe răng cườitươi tắn. Mái tóc mới gội vừa được sấy khô còn thơm ngát mùi xà bông làm tôi cảmthấy mát cả lồng ngực khi đặt một cái hôn ngọt ngào lên đó.</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Thằng con trai cũng đang lững chững từng bước đi về phía tôi. Nhấc bổng thằngcon lên, tôi dúi đầu vào bụng, nó cười ré lên từng cơn vì nhột nhạt. Quỳnh Nhira góc nhà, lấy chiếc ghế cao, đặt con lên, rồi nhìn tôi cười âu yếm:</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">– Ồ! anh nấu món gì mà trông ngon quá vậy?</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Tôi nguýt dài:</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">– Xạo! Chưa thử mà biết ngon. Thợ nấu mới vào nghề, hổng dám ngon đâu bà xã!</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">– Ðâu cần thử, ngon đây là ngon cái tình của anh chứ bộ. Cám ơn anh đã giúp emrất nhiều… từ việc nhỏ đến việc lớn.</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Tôi ôm vai Quỳnh Nhi, hôn nhẹ lên vành tai trắng muốt, xinh xinh:</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">– Anh cũng cám ơn em đã cho anh một mái ấm gia đình</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><br></font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Hắn là người của quá khứ.</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Tôi là người của hiện tại.</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Hắn đã chết từ ngày Tôi rước Quỳnh Nhi trở về nhà.</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><br></font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Tôi vươn vai đứng thẳng lên, cố gắng trút bỏ những ích kỷ, hời hợt, vô ý, vôtâm của ngày xưa, để trở thành một người chồng “hơn cả tuyệt vời”, biết nắm giữhạnh phúc bằng sự hy sinh, chịu thương chịu khó và yêu thương vợ con bằng tất cảtấm lòng.</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Thật ra… Hắn và Tôi chỉ là một.</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><br></font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Nhưng Tôi cầu cho HẮN mãi mãi chết đi, đừng bao giờ sống lại, để TÔI được tồn tạitrên suốt quãng đường đời còn lại cùng với Quỳnh Nhi, người vợ yêu dấu nhất đờiTôi.</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><br></font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;"><h3 ="post-title entry-title" itemprop="name"><font color="#0000ff"><i><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><a href="https://nguoiphu&#111;ngnam52.blogspot.com/2026/04/han-va-toi-ngan-binh.html" target="_blank">Ngân Bình</a></font></i></font></h3><br></div></span></div>]]>
   </description>
   <pubDate>Tue, 21 Apr 2026 11:51:32 +0000</pubDate>
   <guid isPermaLink="true">http://www.gocong.com/forums/forum_posts.asp?TID=1920&amp;PID=66656#66656</guid>
  </item> 
  <item>
   <title>T&#195;&#162;m T&#195;&#172;nh : ĐỜI SỐNG GIA DÌNH</title>
   <link>http://www.gocong.com/forums/forum_posts.asp?TID=3319&amp;PID=66649#66649</link>
   <description>
    <![CDATA[<strong>Ng&#432;&#7901;i g&#7903;i:</strong> <a href="http://www.gocong.com/forums/member_profile.asp?PF=349">Lan Huynh</a><br /><strong>Subject:</strong> ĐỜI SỐNG GIA DÌNH<br /><strong>G&#7903;i ng&#224;y:</strong> 20/Apr/2026 l&#250;c 1:17pm<br /><br /><img src="https://thukhoahuan.com/images/2019-06/3322-BaOiSthy.gif" border="0" alt="3322%20BaOiSthy" />]]>
   </description>
   <pubDate>Mon, 20 Apr 2026 13:17:07 +0000</pubDate>
   <guid isPermaLink="true">http://www.gocong.com/forums/forum_posts.asp?TID=3319&amp;PID=66649#66649</guid>
  </item> 
  <item>
   <title>T&#195;&#162;m T&#195;&#172;nh : ĐỜI SỐNG GIA DÌNH</title>
   <link>http://www.gocong.com/forums/forum_posts.asp?TID=3319&amp;PID=66638#66638</link>
   <description>
    <![CDATA[<strong>Ng&#432;&#7901;i g&#7903;i:</strong> <a href="http://www.gocong.com/forums/member_profile.asp?PF=349">Lan Huynh</a><br /><strong>Subject:</strong> ĐỜI SỐNG GIA DÌNH<br /><strong>G&#7903;i ng&#224;y:</strong> 09/Apr/2026 l&#250;c 10:03am<br /><br /><h3 ="post-title entry-title" itemprop="name"><font color="#0000ff" size="6"><i><font face="Times New Roman, Times, serif"><a href="https://nguoiphu&#111;ngnam52.blogspot.com/2026/04/ma-va-c&#111;n-oan-xuan-thu.html" target="_blank">Má Và Con</a></font></i></font></h3><div ="post-er"></div><div ="post- entry-c&#111;ntent" id="post--1427236290972608184" itemprop="dei&#111;n article"><div style="text-align: center;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><a href="https://blogger.googleuserc&#111;ntent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjSI8Cfqspn8SP7U3uhgXrf07aSNJHrJXoO_XvhO6WyH1_WGjEyIZVsMDolgL2mYFrtxKN5RORaNxW4Tl721LId1No-sdJUuuRv1IkN5QkvDN4NmxmAUlFn5xz0bl0LwmOSnSXNxe3SpUc_NJRZFyGJagz0O-u7M-zbNqllsnVO6Co71Tck4lZdJqJOJQTZ/s800/ma%CC%81%20c&#111;n.jpg" target="_blank"><img src="https://blogger.googleuserc&#111;ntent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjSI8Cfqspn8SP7U3uhgXrf07aSNJHrJXoO_XvhO6WyH1_WGjEyIZVsMDolgL2mYFrtxKN5RORaNxW4Tl721LId1No-sdJUuuRv1IkN5QkvDN4NmxmAUlFn5xz0bl0LwmOSnSXNxe3SpUc_NJRZFyGJagz0O-u7M-zbNqllsnVO6Co71Tck4lZdJqJOJQTZ/w640-h366/ma%CC%81%20c&#111;n.jpg" height="457" width="800" border="0" /></a></font></b></i></font></div><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><br></font></b></i></font><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">“Đừng để tình thương trễ hẹn”</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Sau 21 năm chung sống, một buổi tối vợ tôinói nhỏ nhẹ:</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">– Anh nên đưa một người phụ nữ khác đi ăn tốivà xem ciné.</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Tôi trố mắt. Cô ấy mỉm cười:</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">– Em yêu anh, nhưng em biết người ấy cũngthương anh, và bà đang mong mỏi được có một chút thời gian bên anh.</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Người phụ nữ đó là má tôi, người đã mang nặngđẻ đau ra tôi. Má tôi là goá phụ đã 19 năm. Từ ngày ba mất, má sống một mìnhtrong căn nhà nhỏ ở ngoại ô. Tôi bận bịu với công việc, với vợ và 3 đứa con,nên thỉnh thoảng lắm mới chạy qua thăm má một buổi. Má tôi chẳng hề than thở,chỉ hay gọi điện hỏi vu vơ: “Thằng Tí, thằng Tèo, con Bông nó học có giỏi khôngcon?” hoặc “Má nghe con bị cảm phải không?”</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Thế là tôi nghe lời vợ, gọi má mời đi ăn tối.Má bắt máy lúc trời đã khá khuya, trăng thượng tuần đã treo ngoài cửa sổ:</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">– Có chuyện gì vậy con? Con bị bịnh hả?</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Tôi bật cười:</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">– Không, con chỉ muốn mời má đi ăn tối vớicon, chỉ hai mẹ con mình thôi.</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Bên kia điện thoại yên lặng một hồi lâu. Rồimá nhẹ nhàng đáp:</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">– Má muốn chớ. Má muốn dữ lắm.</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Tối thứ Sáu đó, tôi ghé nhà đón má. Vừa bướcxuống xe, tôi thấy má đứng chờ trước cửa. Má mặc chiếc áo dài màu tím nhạt, tócuốn gọn, môi điểm chút son. Ánh mắt má sáng rỡ như con gái thời mới lớn.</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">– Má nói với mấy bà bạn là má sắp đi ăn tối vớithằng con trai bảnh nhất xóm. Họ khoái lắm, đòi nghe má kể lại bữa ăn nầy.</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Tôi đưa má ghé một nhà hàng nhỏ, không sangnhưng ấm cúng. Má khoác tay tôi như thể tôi là vị quan lớn đang dẫn mẹ đi dạ tiệc.Ngồi vào bàn, má mở thực đơn ra rồi đặt xuống, mỉm cười:</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">– Má già rồi, mắt mờ, đọc chữ nhỏ không thấynữa.</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Tôi cầm lấy tờ thực đơn, đọc từng món cho mánghe. Má ngước nhìn tôi, ánh mắt chan chứa yêu thương:</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">– Ngày xưa, má đọc thực đơn cho con ở quáncơm gà Siu Siu gần chợ An Đông. Bữa nay tới phiên con rồi hén.</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Chúng tôi ăn uống và trò chuyện. Chuyện chẳngcó gì quan trọng: vài mẫu tin trong nhà, mấy món thuốc cảm, mấy người bạn già củamá… Nhưng với tôi, buổi tối đó có điều gì đó thật ấm áp, thật thân thương.Chúng tôi nói cười đến độ quên cả giờ đi xem phim như dự định.</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Trên đường về, má siết tay tôi:</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">– Má muốn đi ăn tối với con một lần nữa.Nhưng kỳ sau cho má đãi nghe. Má mời.</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Về tới nhà, vợ tôi hỏi:</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">– Tối nay vui không anh?</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Tôi gật đầu, giọng nghẹn ngào:</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">– Vui lắm. Hơn cả những gì em có thể tưởng tượng.</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Vài hôm sau, má tôi đột ngột ra đi vì cơn đautim. Tin như sét đánh. Tôi chưa kịp mời má lần thứ hai. Chưa kịp nói với má hếtnhững điều tôi cất giữ trong lòng bao lâu nay.</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Ít lâu sau, tôi nhận được một phong bì từ nhàhàng hôm đó. Bên trong là tờ hóa đơn đã thanh toán, và một mảnh giấy nhỏ vớidòng chữ xiêu vẹo quen thuộc:</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">“Má trả trước cho hai phần ăn – một cho con,một cho vợ con. Má không biết mình còn sống để đi nữa hay không, nhưng má muốnlàm vậy. Con sẽ không bao giờ biết buổi tối đó có ý nghĩa đến dường nào với má.</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Má thương con.”</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Tôi cầm mảnh giấy áp vào ngực trái chỗ tráitim mà nước mắt tuôn không dứt. Lòng tôi trào dâng cảm giác vừa hối hận, vừa biếtơn, vừa thương đau đến nghẹn ngào.</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Tới lúc đó, tôi mới thấm:</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Trong cuộc đời này, có những điều phải làmđúng lúc vì lúc khác nhiều khi không bao giờ đến.</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Nhiều người con – trong đó có tôi – thường biệnhộ cho sự thờ ơ bằng cái cớ “bận quá”. Công việc, con cái, cuộc sống, bao thứràng buộc khiến ta bỏ quên một người phụ nữ già nua lặng lẽ ở cuối con đườngtĩnh lặng, ngồi bên tách trà nguội ngắt, trông ra ngoài cổng mỗi chiều Chủ Nhật.</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Chúng ta vội vã chạy theo bao điều gọi là“trách nhiệm”, mà quên rằng người mẹ già đâu cần gì cao sang, chỉ cần một cuộcgọi, một cái ôm, một buổi cơm chung.</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Có những đứa con giờ đây thành đạt, chức tướcđầy mình, nhưng mỗi lần về quê, gặp mẹ thì đứng ngoài sân gọi với vô:</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">– Má khỏe không? Con bận quá, ghé một chút rồicon đi liền.</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Rồi đi.</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Rồi mất má.</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Rồi ngồi mà tiếc ngẩn ngơ.</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Người Sài Gòn xưa thường nói:</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">“Mẹ còn là còn tất cả.”</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Vậy mà mấy ai trân quý?</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Một bó hoa ngày Vu Lan không đủ thay cho nhữngtháng năm mẹ lủi thủi một mình.</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Một lời chúc trên Facebook không đủ để xoa dịutuổi già đơn chiếc. Và một lần về thắp nhang cũng không làm nguôi đi trái tim mẹđã thôi đập vì thương nhớ.</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Nếu bạn còn mẹ, đừng chờ lâu hơn nữa. Đừng việnlý do để hẹn “tuần sau”, “tháng sau”, “khi nào rảnh”… Thời gian không chờ đợiai. Nếu bạn bận rộn với gia đình nhỏ của mình, hãy nhớ rằng bạn có được giađình ấy cũng từ vòng tay mẹ.</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Đừng để một ngày nào đó bạn cũng ôm một mảnhgiấy có vài dòng chữ run run, rồi ngồi khóc như một đứa trẻ.</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Hãy nắm tay mẹ đi ăn một bữa cơm. Hãy để mẹchọn món. Hãy lắng nghe câu chuyện không đầu không đuôi mà mẹ hay kể. Hãy đểlòng bạn mở ra, như cánh cửa cũ kỹ của căn nhà tuổi thơ, nơi có người mẹ đứngngóng con về…</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Mẹ và con.</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Một chuyện tưởng bình thường, mà hóa ra làphép màu.</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Đừng để tình thương trễ hẹn.</font></b></i></font></p><p style="text-align: right;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>&nbsp;</span><span></span></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>Đoàn Xuân Thu</span></font></b></i></font></p></div>]]>
   </description>
   <pubDate>Thu, 09 Apr 2026 10:03:40 +0000</pubDate>
   <guid isPermaLink="true">http://www.gocong.com/forums/forum_posts.asp?TID=3319&amp;PID=66638#66638</guid>
  </item> 
  <item>
   <title>T&#195;&#162;m T&#195;&#172;nh : NIỀM TIN &amp; HY VỌNG&amp;GƯƠNG TỐT&amp;CHIA SẼ</title>
   <link>http://www.gocong.com/forums/forum_posts.asp?TID=4678&amp;PID=66633#66633</link>
   <description>
    <![CDATA[<strong>Ng&#432;&#7901;i g&#7903;i:</strong> <a href="http://www.gocong.com/forums/member_profile.asp?PF=349">Lan Huynh</a><br /><strong>Subject:</strong> NIỀM TIN &amp; HY VỌNG&amp;GƯƠNG TỐT&amp;CHIA SẼ<br /><strong>G&#7903;i ng&#224;y:</strong> 04/Apr/2026 l&#250;c 3:58pm<br /><br /><h3 ="post-title entry-title" itemprop="name"><font color="#0000ff" size="6"><i><font face="Times New Roman, Times, serif"><a href="https://nguoiphu&#111;ngnam52.blogspot.com/2026/04/&#111;ng-ay-cuu-s&#111;ng-mot-ty-sinh-mang-nhung.html" target="_blank">Ông Ấy Đã Cứu Sống Một Tỷ Sinh Mạng, Nhưng Có Lẽ Bạn Chưa Bao Giờ Nghe Danh</a></font></i></font></h3><div ="post-er"></div><div ="post- entry-c&#111;ntent" id="post--1118352784155126780" itemprop="dei&#111;n article"><div style="text-align: center;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">&nbsp;<a href="https://blogger.googleuserc&#111;ntent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgYA2In3NvMFgVNMXU60uFhqRytlJy97c1I452d1AiM1-yAq3K_2Zu3ZrP8vR6aPuO046TIYsuFu4hqmDmGG_nijHknj3bA-Hu1_VLvMjmpD-vhpLfBGjWUKyTjvUUuspyxrtrlrlP1GmNqbfNzDy5p1-CF00Gw-IRk__erisn1O7ca-yVv0fpypajU_Fym/s483/norman.webp" target="_blank"><img src="https://blogger.googleuserc&#111;ntent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgYA2In3NvMFgVNMXU60uFhqRytlJy97c1I452d1AiM1-yAq3K_2Zu3ZrP8vR6aPuO046TIYsuFu4hqmDmGG_nijHknj3bA-Hu1_VLvMjmpD-vhpLfBGjWUKyTjvUUuspyxrtrlrlP1GmNqbfNzDy5p1-CF00Gw-IRk__erisn1O7ca-yVv0fpypajU_Fym/w640-h638/normanp" height="482" width="483" border="0" /></a></font></b></i></font></div><p ="Ms&#111;normal"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><br></font></b></i></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span style="mso-fareast-font-family: &quot;Times New Roman&quot;;">Ông ấy đã cứu sống một tỷ sinh mạng, nhưng cólẽ bạn chưa bao giờ nghe danh. Tên ông là Norman Borlaug. Đây có thể là nhânvật quan trọng nhất mà bạn chưa từng được học&nbsp;ở trường.</span><span style="mso-bidi-font-family: Helvetica; mso-fareast-font-family: &quot;Times New Roman&quot;;"></span></font></b></i></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span style="mso-fareast-font-family: &quot;Times New Roman&quot;;">Cơn ác mộng mang tên "Nạn đói toàncầu"</span><span style="mso-bidi-font-family: Helvetica; mso-fareast-font-family: &quot;Times New Roman&quot;;"></span></font></b></i></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span style="mso-fareast-font-family: &quot;Times New Roman&quot;;">Vào những năm 1960, khi cả thế giới đang nínthở theo dõi cuộc chạy đua vào không gian hay nỗi lo về vũ khí hạt nhân, thìmột thảm họa âm thầm khác đang diễn ra: đó là nạn đói kinh khủng. Các chuyêngia lúc bấy giờ dự đoán rằng hàng trăm triệu người ở Ấn Độ, Pakistan và Mexicosẽ chết đói vì dân số tăng quá nhanh mà lương thực thì không đủ.</span><span style="mso-bidi-font-family: Helvetica; mso-fareast-font-family: &quot;Times New Roman&quot;;"></span></font></b></i></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span style="mso-fareast-font-family: &quot;Times New Roman&quot;;">Nhưng Norman Borlaug, một nhà khoa học nôngnghiệp đến từ bang Iowa (Mỹ), không chấp nhận điều đó.</span><span style="mso-bidi-font-family: Helvetica; mso-fareast-font-family: &quot;Times New Roman&quot;;"></span></font></b></i></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span style="mso-fareast-font-family: &quot;Times New Roman&quot;;">Thay vì ngồi trong những phòng thí nghiệm máylạnh, Borlaug lăn lộn trên các cánh đồng tại Mexico. Ông dùng chính đôi taymình để lai tạo các giống lúa mì mới: năng suất cao, kháng bệnh tốt và chịuđược điều kiện khắc nghiệt.</span><span style="mso-bidi-font-family: Helvetica; mso-fareast-font-family: &quot;Times New Roman&quot;;"></span></font></b></i></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span style="mso-fareast-font-family: &quot;Times New Roman&quot;;">Chiến đấu với cả thiên tai lẫn... thủ tục</span><span style="mso-bidi-font-family: Helvetica; mso-fareast-font-family: &quot;Times New Roman&quot;;"></span></font></b></i></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span style="mso-fareast-font-family: &quot;Times New Roman&quot;;">Tạo ra giống lúa mì tốt mới chỉ là bước đầu.Năm 1965, khi ông định gửi hạt giống sang Ấn Độ và Pakistan – hai nước đangđứng bên bờ vực chết đói và lại còn đang... đánh nhau – thì các quan chức lạigây khó dễ. Các nhà khoa học khác thì mỉa mai cách làm của ông quá đơn giản,"đậm chất Mỹ" và sẽ chẳng ăn thua gì.</span><span style="mso-bidi-font-family: Helvetica; mso-fareast-font-family: &quot;Times New Roman&quot;;"></span></font></b></i></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span style="mso-fareast-font-family: &quot;Times New Roman&quot;;">Trong khi người dân đang chết đói từng ngày,thì những chồng hồ sơ thủ tục lại ngăn cản giải pháp cứu mạng họ.</span><span style="mso-bidi-font-family: Helvetica; mso-fareast-font-family: &quot;Times New Roman&quot;;"></span></font></b></i></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span style="mso-fareast-font-family: &quot;Times New Roman&quot;;">Borlaug không bỏ cuộc. Ông tranh luận, thuyếtphục, tận dụng mọi mối quan hệ và kiên quyết không chấp nhận câu trả lời"Không". Cuối cùng, 550 tấn hạt giống cũng được gửi đi. Nhưng chúnglại bị kẹt ở cửa khẩu vì chiến tranh. Borlaug đã tự mình bay đến tận biên giới,đàm phán trực tiếp để đưa những chuyến xe tải chở hạt giống băng qua vùng chiếnsự đến tận tay nông dân.</span><span style="mso-bidi-font-family: Helvetica; mso-fareast-font-family: &quot;Times New Roman&quot;;"></span></font></b></i></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span style="mso-fareast-font-family: &quot;Times New Roman&quot;;">Phép màu mang tên "Cách mạng Xanh"</span><span style="mso-bidi-font-family: Helvetica; mso-fareast-font-family: &quot;Times New Roman&quot;;"></span></font></b></i></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span style="mso-fareast-font-family: &quot;Times New Roman&quot;;">Kết quả thật không tưởng:</span><span style="mso-bidi-font-family: Helvetica; mso-fareast-font-family: &quot;Times New Roman&quot;;"></span></font></b></i></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span style="mso-fareast-font-family: &quot;Times New Roman&quot;;">Chỉ sau 3 năm, sản lượng lúa mì ở Pakistantăng gấp đôi.</span><span style="mso-bidi-font-family: Helvetica; mso-fareast-font-family: &quot;Times New Roman&quot;;"></span></font></b></i></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span style="mso-fareast-font-family: &quot;Times New Roman&quot;;">Ấn Độ từ một nước phải nhập khẩu 10 triệu tấnlương thực mỗi năm đã tự cung tự cấp được vào năm 1974.</span><span style="mso-bidi-font-family: Helvetica; mso-fareast-font-family: &quot;Times New Roman&quot;;"></span></font></b></i></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span style="mso-fareast-font-family: &quot;Times New Roman&quot;;">Mexico từ chỗ phải nhập khẩu phân nửa lượnglúa mì đã trở thành nước xuất khẩu.</span><span style="mso-bidi-font-family: Helvetica; mso-fareast-font-family: &quot;Times New Roman&quot;;"></span></font></b></i></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span style="mso-fareast-font-family: &quot;Times New Roman&quot;;">Người ta gọi đó là "Cuộc cách mạngXanh". Nhưng Borlaug không dừng lại ở lúa mì. Ông đào tạo hàng ngàn nhàkhoa học trẻ, dạy họ cách áp dụng kỹ thuật của ông vào các loại cây trồng bảnđịa. Ông không chỉ trao hạt giống, ông trao cả tương lai.</span><span style="mso-bidi-font-family: Helvetica; mso-fareast-font-family: &quot;Times New Roman&quot;;"></span></font></b></i></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span style="mso-fareast-font-family: &quot;Times New Roman&quot;;">Vĩ đại trong sự thầm lặng</span><span style="mso-bidi-font-family: Helvetica; mso-fareast-font-family: &quot;Times New Roman&quot;;"></span></font></b></i></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span style="mso-fareast-font-family: &quot;Times New Roman&quot;;">Khi Norman Borlaug qua đời vào năm 2009 ở tuổi95, các nghiên cứu ước tính công việc của ông đã cứu hơn 1 tỷ người khỏi cáichết đói. Cứ 7 người đang sống trên trái đất hôm nay, thì có 1 người còn sốngnhờ ông.</span><span style="mso-bidi-font-family: Helvetica; mso-fareast-font-family: &quot;Times New Roman&quot;;"></span></font></b></i></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span style="mso-fareast-font-family: &quot;Times New Roman&quot;;">Năm 1970, ông nhận giải Nobel Hòa bình. Ủy banNobel gọi ông là "người đã cứu sống nhiều sinh mạng hơn bất kỳ ai từngsống trên đời".</span><span style="mso-bidi-font-family: Helvetica; mso-fareast-font-family: &quot;Times New Roman&quot;;"></span></font></b></i></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span style="mso-fareast-font-family: &quot;Times New Roman&quot;;">Vậy mà lạ thay, chúng ta chẳng thấy phim ảnhhay sách giáo khoa nhắc nhiều về ông. Chúng ta thuộc lòng tên các vị tướng, cácchính trị gia, những người phát minh ra vũ khí, nhưng lại quên mất người đãnuôi sống cả thế giới. Khi được hỏi tại sao mình không nổi tiếng, Borlaug chỉnói rằng ông chẳng quan tâm. Ông không cần danh vọng, ông chỉ muốn mọi ngườiđược no bụng.</span><span style="mso-bidi-font-family: Helvetica; mso-fareast-font-family: &quot;Times New Roman&quot;;"></span></font></b></i></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span style="mso-fareast-font-family: &quot;Times New Roman&quot;;">Thậm chí ở tuổi 90, ông vẫn lặn lội sang tậnChâu Phi để giúp nông dân cải thiện mùa màng. Sứ mệnh của ông chỉ kết thúc khihơi thở ngừng lại.</span><span style="mso-bidi-font-family: Helvetica; mso-fareast-font-family: &quot;Times New Roman&quot;;"></span></font></b></i></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span style="mso-fareast-font-family: &quot;Times New Roman&quot;;">Lời nhắn nhủ</span><span style="mso-bidi-font-family: Helvetica; mso-fareast-font-family: &quot;Times New Roman&quot;;"></span></font></b></i></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span style="mso-fareast-font-family: &quot;Times New Roman&quot;;">Chúng ta thường dựng tượng cho các chiến binh,đặt tên chính trị gia cho các sân bay. Nhưng người hùng thực sự lại là ngườithầm lặng trên cánh đồng cho đến cuối đời.</span><span style="mso-bidi-font-family: Helvetica; mso-fareast-font-family: &quot;Times New Roman&quot;;"></span></font></b></i></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span style="mso-fareast-font-family: &quot;Times New Roman&quot;;">Norman Borlaug đã chứng minh rằng: Một ngườibình thường, nếu có kiến thức, quyết tâm và một sự "lỳ lợm" trướcnhững thủ tục cứng nhắc, có thể thay đổi cả dòng chảy lịch sử.</span><span style="mso-bidi-font-family: Helvetica; mso-fareast-font-family: &quot;Times New Roman&quot;;"></span></font></b></i></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span style="mso-fareast-font-family: &quot;Times New Roman&quot;;">Lần tới, khi bạn cầm một ổ bánh mì trên tay,hãy nhớ đến Norman Borlaug. Người đàn ông đã cứu cả tỷ người mà chẳng đòi hỏimột lời cảm ơn.</span><span style="mso-bidi-font-family: Helvetica; mso-fareast-font-family: &quot;Times New Roman&quot;;"></span></font></b></i></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><br></font></b></i></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Luồng Sáng Nhỏ</font></b></i></font></p></div>]]>
   </description>
   <pubDate>Sat, 04 Apr 2026 15:58:46 +0000</pubDate>
   <guid isPermaLink="true">http://www.gocong.com/forums/forum_posts.asp?TID=4678&amp;PID=66633#66633</guid>
  </item> 
  <item>
   <title>T&#195;&#162;m T&#195;&#172;nh : NIỀM TIN &amp; HY VỌNG&amp;GƯƠNG TỐT&amp;CHIA SẼ</title>
   <link>http://www.gocong.com/forums/forum_posts.asp?TID=4678&amp;PID=66629#66629</link>
   <description>
    <![CDATA[<strong>Ng&#432;&#7901;i g&#7903;i:</strong> <a href="http://www.gocong.com/forums/member_profile.asp?PF=349">Lan Huynh</a><br /><strong>Subject:</strong> NIỀM TIN &amp; HY VỌNG&amp;GƯƠNG TỐT&amp;CHIA SẼ<br /><strong>G&#7903;i ng&#224;y:</strong> 04/Apr/2026 l&#250;c 3:49pm<br /><br /><h3 ="post-title entry-title" itemprop="name"><font color="#0000ff" size="6"><i><font face="Times New Roman, Times, serif"><a href="https://nguoiphu&#111;ngnam52.blogspot.com/2026/04/neu-co-hay-ch&#111;n-tha-thu-va-bao-dung.html" target="_blank">Nếu Có Thể, Hãy Chọn Tha Thứ Và Bao Dung</a></font></i></font></h3><div ="post-er"></div><div ="post- entry-c&#111;ntent" id="post--553306936589426137" itemprop="dei&#111;n article"><div style="text-align: center;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">&nbsp;<a href="https://blogger.googleuserc&#111;ntent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgzdmNlZFEg_fNNY_FhuAFOKXKNQQO1_aVgCAr0v3llfpE-pA4dtJE6EybNAPt8xrzElEBinwG6mz7BS-mXUha-pmCSIP2h0GpwlQJuwk0nYbwn9KklFEA15ikqXTgnPChdYq_vHwLpUiXrZBk6dtZ1GvMaFF6N_pe9KJTpk9Kjn63i-eJ4kW6CvQcXh5vU/s274/download.jpg" target="_blank"><img src="https://blogger.googleuserc&#111;ntent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgzdmNlZFEg_fNNY_FhuAFOKXKNQQO1_aVgCAr0v3llfpE-pA4dtJE6EybNAPt8xrzElEBinwG6mz7BS-mXUha-pmCSIP2h0GpwlQJuwk0nYbwn9KklFEA15ikqXTgnPChdYq_vHwLpUiXrZBk6dtZ1GvMaFF6N_pe9KJTpk9Kjn63i-eJ4kW6CvQcXh5vU/w640-h430/download.jpg" height="184" width="274" border="0" /></a></font></b></i></font></div><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><br></font></b></i></font><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Nếu có thể, hãy chọn tha thứ và bao dung.</font></b></i></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Bởi cuộc đời này vốn vô thường.</font></b></i></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Không ai biết ngày mai sẽ ra sao, cũng khôngai dám nói mình chưa từng sai.</font></b></i></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Con người trưởng thành không phải vì chưa từngvấp ngã, mà vì đã đi qua những sai lầm và học được cách đứng dậy.</font></b></i></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Vậy nên, khi người khác lỡ bước, hãy thử mềmlòng một chút.</font></b></i></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Nhường nhau một bước, thật ra chẳng mất mátbao nhiêu.</font></b></i></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Thiếu đi một phần hơn thua, đổi lại là mộtphần nhẹ nhõm.&nbsp;</font></b></i></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Có những chuyện, qua được thì cho qua.&nbsp;</font></b></i></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Không cần giữ lại để dằn vặt.&nbsp;</font></b></i></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Không cần chấp chước để làm lòng mình nặngthêm.&nbsp;</font></b></i></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Sống mà lúc nào cũng tính toán đúng – sai, hơn– thua, cuối cùng chỉ mệt mình.&nbsp;</font></b></i></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Còn khi biết buông một chút, nhịn một chút,thương nhiều hơn một chút…</font></b></i></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Tâm liền an.&nbsp;Lòng liền lành.</font></b></i></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Không còn tranh chấp, chẳng còn sầu hận.</font></b></i></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Chỉ còn lại sự thanh thản – thứ bình yên sâunhất mà con người có thể mang theo đến cuối cuộc đời.</font></b></i></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><br>st.</font></b></i></font></p></div>]]>
   </description>
   <pubDate>Sat, 04 Apr 2026 15:49:26 +0000</pubDate>
   <guid isPermaLink="true">http://www.gocong.com/forums/forum_posts.asp?TID=4678&amp;PID=66629#66629</guid>
  </item> 
  <item>
   <title>T&#195;&#162;m T&#195;&#172;nh : ĐỜI SỐNG GIA DÌNH</title>
   <link>http://www.gocong.com/forums/forum_posts.asp?TID=3319&amp;PID=66626#66626</link>
   <description>
    <![CDATA[<strong>Ng&#432;&#7901;i g&#7903;i:</strong> <a href="http://www.gocong.com/forums/member_profile.asp?PF=349">Lan Huynh</a><br /><strong>Subject:</strong> ĐỜI SỐNG GIA DÌNH<br /><strong>G&#7903;i ng&#224;y:</strong> 02/Apr/2026 l&#250;c 1:31pm<br /><br /><h3 ="title-and-badge style-scope ytd-video-renderer"><a href="https://www.youtube.com/watch?v=wFnxc08q-t0&amp;pp=ygUzQ2h1eeG6v24gxJFpIGvhu7cgbmnhu4dtLiBUw6FjIGdp4bqjIDogSGFpIEjDuW5nIFNH" target="_blank"><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5" color="#0000ff"><i>Hồi Ký Miền Nam | Chuyến Đi Kỷ Niệm</i></font></a></h3><div><img src="https://encrypted-tbn0.gstatic/imagesq=tbn:ANd9GcRx5dMdtz_DSiW5xEPfIdr-j_8Iacf9Qa6lFw&amps" border="0" style="max-width:1280px;" alt="Hồi%20Ký%20Miền%20Nam%20|%20Chuyến%20Đi%20Kỷ%20Niệm" /></div>]]>
   </description>
   <pubDate>Thu, 02 Apr 2026 13:31:36 +0000</pubDate>
   <guid isPermaLink="true">http://www.gocong.com/forums/forum_posts.asp?TID=3319&amp;PID=66626#66626</guid>
  </item> 
  <item>
   <title>T&#195;&#162;m T&#195;&#172;nh : NHÓM 12 YÊU THƯƠNG</title>
   <link>http://www.gocong.com/forums/forum_posts.asp?TID=1920&amp;PID=66623#66623</link>
   <description>
    <![CDATA[<strong>Ng&#432;&#7901;i g&#7903;i:</strong> <a href="http://www.gocong.com/forums/member_profile.asp?PF=349">Lan Huynh</a><br /><strong>Subject:</strong> NHÓM 12 YÊU THƯƠNG<br /><strong>G&#7903;i ng&#224;y:</strong> 02/Apr/2026 l&#250;c 11:27am<br /><br /><h3 ="post-title entry-title" itemprop="name"><font color="#0000ff" size="6"><i><font face="Times New Roman, Times, serif"><a href="https://nguoiphu&#111;ngnam52.blogspot.com/2026/04/toi-tim-lai-chinh-toi-soi-ngoc.html" target="_blank">Tôi Tìm Lại Chính Tôi…</a></font></i></font></h3><div ="post-er"></div><div ="post- entry-c&#111;ntent" id="post--2905241907294736161" itemprop="dei&#111;n article"><div style="text-align: center;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">&nbsp;<a href="https://blogger.googleuserc&#111;ntent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjP3qHiMi_Z3Ft2WicNRYkCJX5KhThna40T2nNWJzDxIHlpGfnwYFMUb23Jy4dyFUza7g2LB20setXqg69qo-8EQ-vodm_d2VLQkbWHOO_aJdlkjEHng_i1t_NX2mf1rUB_328deIzTIIf-kzfne4geWYUDjiBjv6d1EXxYKxsQEFV_wbDLooUA00ftrGSJ/s251/images.jpg" target="_blank"><img src="https://blogger.googleuserc&#111;ntent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjP3qHiMi_Z3Ft2WicNRYkCJX5KhThna40T2nNWJzDxIHlpGfnwYFMUb23Jy4dyFUza7g2LB20setXqg69qo-8EQ-vodm_d2VLQkbWHOO_aJdlkjEHng_i1t_NX2mf1rUB_328deIzTIIf-kzfne4geWYUDjiBjv6d1EXxYKxsQEFV_wbDLooUA00ftrGSJ/w513-h640/images.jpg" height="251" width="201" border="0" /></a><br><br></font></b></i></font></div><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span span=""></span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span style=": &gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style=;"><span>Orly nhỏ bé, yên lặng,con người sống khép kín, không vội vàng như nơi chốn đô thành. Những con ngườithầm lặng bước đi dưới cơn mưa phùn nhỏ, người cuộn chặt dưới lớp áo đen dầy phủkín của mùa thu lạnh lẽo, đàn ông đội nón đen che kín cả mặt, phụ nữ cũng chỉ hởhai con mắt để nhìn thôi. Đã mấy lần tôi muốn ngừng họ lại để hỏi thăm địa chỉcần đến, nhưng họ đi ngang qua tôi, không để ý đến tôi, mắt cũng không liếcngang qua tôi, họ cứ thế đi thật thẳng, tôi cứ như người …vô hình vậy!</span></span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span><br></span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>Chiếc bus chởkhách du lịch rốt cuộc dừng lại trước một hotel thật sang trọng đẹp đẽ, trangtrí thật hấp dẫn, ngược lại với khu phố không chút gì làm vừa lòng khách! Mọingười ngạc nhiên bước xuống xe, nhìn xung quanh khách sạn, ai nấy cũng dườngnhư tự hỏi cùng một câu “sao khách sạn lại đẹp thế? mà con đường dẫn đến thì hoàntoàn ngược lại”. Ai cũng mệt mỏi vì chuyến du lịch dài, tập họp những người từđủ mọi đất nước trên thế giới đổ về Pháp, với đủ thành phần, họ vội vã kéovalises vào trong, vội vã lảm thủ tục check in và rút nhanh về phòng.</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span><br></span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>Chỉ còn một mình,tôi bước ra bên ngoài khách sạn, trời đang là mùa thu. Những lá úa màu đỏ vàngđầy dưới chân, ngập cả vườn vì mưa phùn nhẹ nên lá lại càng rụng nhiều hơn nữa.</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>Hồi xưa trong sáchvở, được biết mùa thu là mùa đẹp nhất, nên thơ nhất ở Pháp, những thi văn hàođua nhau viết sách, làm thơ ca ngợi cảnh đẹp, sao… trước mắt tôi chỉ thấy như …đống rác …lá! Hay tôi thực tế quá, không biết lãng mạn, không biết thơ thẩn nênnhìn lá rơi không thấy xao xuyến tâm hồn mà chỉ thấy cần phải quét dọn!</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span><br></span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>Rảo bước xuống đường,ra khỏi nơi sang trọng ấy, thọc tay vào túi quần, tôi xuống con dốc để vàotrung tâm của Orly.</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span span=""></span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">&nbsp;</font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span style=": &gt;Đưa tay vuốt lại mái tóc bồng bềnh của một thời xa xưa, bây giờ chỉ còn lại một phần ba, cũng may là không phải hói. Tôi nhớ lại khuôn mặt thật ngây thơ, n&#111;n trẻ, dễ mến, xinh xắn với nụ cười thật tươi và đôi mắt tr&#111;ng sáng thông minh, nàng không sắc nước hương trời nhưng thật duyên dáng dễ yêu, vẻ bẻn lẻn thẹn thùng ở tuổi 16 như khắc sâu tr&#111;ng tim óc. Tôi không hiểu sao tôi lại yêu nàng, không hiểu sao hình bóng nàng cứ ở lỳ tr&#111;ng tim mà đuổi, bứng đi cũng không được! 30 năm trôi qua, tôi cố gắng học cao, có công ăn việc làm, tất cả… cũng chỉ vì NÀNG!&lt;/span&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style=;"><span><br></span></span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>Nàng trong tráitim tôi đầy quyền năng, mỗi lần nghĩ đến nàng, là tôi ra công mài sức để học.Những kỳ thi hóc búa, nghĩ đến nàng là tôi có đủ năng lực vượt qua mọi khókhăn, chông gai. Đến khi ra trường, qua những phần phỏng vấn “khó ăn”, tôi chỉtưởng tượng đến nàng là có câu trả lời thật đúng, đánh bại tất cả đối thủ để đượcchọn vào vòng trong.</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span><br></span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>Cứ như thế, tôithăng quan tiến chức nhờ hình bóng Nàng! bận rộn đi làm, đi từ nước này sang nướckhác để trao đổi kiến thức, hội họp…Tôi chẳng để ý đến phái nữ, vì trái tim tôithật trung thành với hình ảo của Nàng! Nhiều lúc từ sâu trong tâm, rất muốn đitìm nàng, nhưng kỳ lạ một điều tôi lại đặt ra cho mình một mục đích hơi khó làphải tậu được một căn nhà thật đẹp, đầy đủ tiện nghi… thì lúc ấy mới đi tìmnàng và rước nàng về dinh! Tôi muốn nàng phải tâm phục khẩu phục vì không nhữngtôi có tài, có danh vọng địa vị xã hội, mà biết giữ chữ tín với nàng nữa; nhưngtôi quên mất một điều thật quan trọng là phải chinh phục trái tim nàng!</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span><br></span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>Tôi không hiểu saotôi lại ấu trĩ đến thế, không hiểu sao tôi lại đặt ra cái cầy trước con trâu,làm những điều dở hơi như thế mà học cao hiểu rộng để làm gì!</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>Quay cuồng với nhữngý nghĩ phải đạt được mọi ước vọng rồi mới đi hỏi Nàng, ấy mà đã 30 năm trôi qua…như chỉ một hơi thở ngắn.</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>Tôi phải tốn biếtbao thời giờ để hỏi thăm qua người nhà, bạn bè thân quen hồi trung học của nàngmột cách thật khôn khéo mới biết nơi nàng hiện cư ngụ tại Orly.</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span><br></span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>Nếu gặp lại làmsao tôi có thể mở miệng nói tiếng yêu nàng mà đã qua 30 năm chứ! Có ai tinkhông!? Nếu nàng có biết được điều này thì chắc cũng chả dám “chịu” một tên dởhơi gàn gàn, khùng khùng như tôi!</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>Không biết còncách nào hay hơn nữa, tôi xin nghỉ việc ba tháng để đến Orly, nhất định phảitìm ra nơi chốn nàng ở! Và phải cho nàng biết tình cảm của tôi cho dù điều gì xảyra tôi cũng xin gánh chịu.</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>&nbsp;</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>Bụng đói vì chưacó gì lót dạ từ sáng đến giờ, tôi bước ngay vào quán ăn đầu tiên, mắt dán lênmàn hình với những menus trong ngày, đang đọc để chọn lựa món ăn, tôi nghe tiếngchân chạy nhanh và nhẹ đàng sau lưng, quay lại thấy một cô gái trẻ thật xinh xắn:</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Chú ơi, chú có gọi gì thì gọi nhanh đi, tiệm sắp đóng cửa rồi ạ!</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span span=""></span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Hôm nay … nhà có chuyện, nên đóng cửa sớm, với lại bây giờ cũng 8:00 tối rồi,thường ngày tiệm đóng 9:00.</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Vậy… ở đây có món nào ngon nhất, xin cô làm cho tôi…</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Bây giờ không thể nào làm món ngon nhất đâu… xin chú cảm phiền vì nhà có chuyện…cháu sẽ làm tạm cho chú tô mì với rau thịt đầy đủ được không ạ?</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Lại mì nữa sao? Còn món nào khác không?</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span style=": &gt;- Cơm với 3 món thịt được không?&lt;/span&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style=;"><span>-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Cơm hả? tôi kỵ ăn cơm đó!</span></span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span style=": &gt;- Hay là… chú dùng bánh mì với cary??&lt;/span&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style=;"><span>-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Cary có cay không?</span></span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Cary cửa tiệm cháu lúc nào cũng cay hết, còn nếu chú muốn nhiều chọn lựa xinhãy qua tiệm bên cạnh, vì cháu sẽ đóng cửa đó ạ!</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;ừ thôi được… để tôi qua tiệm kế bên!</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Dạ cám ơn chú, hẹn chú dịp sau vậy.</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>Tôi bước ra cửa,nghe tiếng gọi của một người đàn ông từ bên trong:</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Quế Nhung, sao chưa đóng cửa tiệm đi!?</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span style=": &gt;Tôi giật mình quay lại khi nghe hai chữ Quế Nhung, tôi vội vàng đứng yên lặng, tay giữ cửa làm bộ đang bước ra để nghe tiếp chuyện, người đàn ông trung niên nói với cô bé:&lt;/span&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style=;"><span>-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Con đón em về rồi về thẳng nhà liền nhe, mẹ chờ con về trông nhà đó!</span></span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Dạ vâng thưa ba!</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>Tê Tên Quế Nhung rấthiếm, làm tôi nhìn lại cô bé đang dọn dẹp lại chén đĩa.</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>&nbsp;</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>Đôi mắt trònto với đôi môi tươi tắn, y hệt Quỳ Nhung vào thời trạc tuổi cô bé. Cô bé phảicó quan hệ máu mủ với Nàng! …Nếu là con gái của nàng thì người đàn ông lúc nãycô bé gọi là ba phải là chồng nàng!</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>Trái tim tôi bỗngdưng quặn thắt, cả người hâm hấp mồ hôi rịn ra;</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>…nàng… nàng đã cóchồng, lập gia đình rồi sao? Nàng không nói gì cho tôi biết cả, mà … tôi đã thổlộ gì với nàng đâu, tất cả chỉ là tôi thường theo dõi, thường trốn ở góc đườngnhìn nàng mà thôi! Làm sao bắt nàng phải chung thủy với mối tình một chiều củatôi?!</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>Len lén nhìn ngườiđàn ông đang đứng giữa phòng ăn trong buổi chiều tối sắp đóng cửa, dáng ngườicao lớn, đôi lông mày đậm nét, chứng tỏ một người cương trực, thẳng thắn và hàophóng. Tôi tự thẹn với lòng vì cứ nghĩ cái “tôi” quá cao!</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>&nbsp;</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>Bước rangoài cửa tiệm ăn, thất vọng tràn ngập cõi lòng, thế là từ đây tôi không còn hyvọng gì nữa, không còn hình bóng yêu thương trong trái tim để hy vọng, để tintưởng vượt qua mọi thử thách ở đời nữa rồi! tôi đã ngu si không biết nắm bắt thờicơ, tất cả như đã vượt khỏi tầm tay với. Con người nếu chỉ có khối tài sản kếchxù, có chức tước địa vị cao trong xã hội, mà không có gia đình làm nền tảng,không có hạnh phúc yêu thương bên cạnh … thật đáng thương lắm, tất cả … vất cảvào xọt rác!</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span><br></span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>Thực tế như phơi bầytrước mắt, sự thất vọng làm tôi thật nản chí, công việc tôi đang theo đuổi bỗngchốc trở thành vô nghĩa, tôi kiếm tiền để làm gì nữa chứ??!!!</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>Như trở thành đứabé, tôi rất muốn khóc và gào to lên rằng tại sao tôi ngu quá thế!</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>Tại sao học cao hiểurộng để làm gì mà việc nhỏ nhoi như thế tôi lại không biết suy tính! Tôi thậtquá ích kỷ chỉ nghĩ cho riêng bản thân mình! Người con gái ấy làm sao có thể chờđợi lời cầu hôn của tôi với chừng ấy năm tháng chứ! Thật là hoang đường mà!!</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>&nbsp;</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>Vừa đi vừasuy nghĩ, chưa ăn gì nhưng không còn thấy đói, tôi bước vào quán café, gọi lycafé một cách máy móc, tôi trầm ngâm nhìn vào ly café đen, đen đến không thể thấyđáy cốc, làn nước quay tròn theo chiếc thìa quậy, màu đen như sự tuyệt vọng củatôi, tôi cảm thấy trên đời này không còn gì đáng sống và chả còn gì nâng đỡtinh thần suy sụp của tôi nữa.</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>&nbsp;</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>Những chuyệnquá khứ như dần hiện ra …</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>Tôi và nàngchỉ nói chuyện với nhau vài lần về bài vở trong lớp, nàng thông minh học giỏi,còn tôi thì lười biếng ham chơi, nên tôi hâm mộ nàng mỗi lần nàng được thầy côgọi lên khen thưởng, đôi má đỏ ửng vì mắc cỡ, chiếc miệng hơi nhoẻn cười vớichiếc răng khểnh, hai tay thì không ngừng nắm chéo áo vặt tới vặt lui cho bớtthừa thãi. Lúc ấy nàng thật dễ thương xinh xắn.</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>Tôi nhớ có lần đãbỏ vào ngăn học nàng gói ô mai, bài thơ con cóc mặc dù học rất dở nhưng làm thơlại rất nghề…, nàng chả nói chả rằng, học càng giỏi hơn. Mỗi lần ra về tôi cứhay đứng chờ nàng trước cửa lớp, không biết nói gì, chỉ biết nhìn theo nàng chođến khi khuất bóng, cũng có lúc hai cặp mắt chúng tôi chạm nhau, chả nói gì,nhưng trong sâu thẳm hình như theo tôi đoán cả hai chúng tôi vô cùng vui sướng!</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>&nbsp;</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>Bốn nămtrung học trôi qua, tôi vẫn là chiếc bóng trung thành của nàng.</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>Nàng cũng quen dầnvới tiếng xe đạp lọc cọc của tôi phía sau xe nàng, hôm nào thiếu tiếng xe tôithì tôi lại mừng thầm thấy nàng quay lại nhìn và tìm kiếm xem vì nguyên do nàomà không nghe tiếng xe máy sau lưng nữa.</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>Ngày cuối năm, aicũng chia tay ra về, bao nhiêu quyến luyến thân thương gởi lại trường lớp, thầycô.</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>Lần đầu tiên tôithấy cặp mắt nàng đỏ hoe, chạnh lòng tôi tiến lại gần:</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;… sau ba tháng hè… mình sẽ gặp lại mà, đừng buồn nhe!</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>Nàng nhướng cặp mắtlong lanh những giọt lệ còn đọng trên mi:</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Nhưng… nhưng gia đình Quỳ Nhung sẽ không còn ở đây nữa….</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>Tôi hốt hoảng:</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Vậy… Quỳ Nhung thì sao? …cũng không còn học ở đây nữa sao? Mà… đi đâu chứ??</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;…không biết! … Quỳ Nhung phải theo bố mẹ…sẽ không còn ….</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Không còn… gặp Thái nữa sao? Không phải… gặp các bạn trong lớp nữa…</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;….</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>Tôi đã lấy hết canđảm, nắm bàn tay nhỏ nhắn của nàng đang vặn vẹo cái chéo áo, xiết chặt:</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Quỳ Nhung…. Viết thư cho mình nhe!</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>Nàng nhìn tôi khálâu không chớp mắt, một giọt nước mắt lăn xuống má, nàng khẽ gật đầu.</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>Cả người tôi nónghổi như lên cơn sốt, tôi không ngờ nàng lại ngoan ngoãn gật đầu, cũng không chờđợi sự đáp lại mối tình một chiều của tôi, tôi sung sướng muốn điên lên tronggiây phút ấy. Bàn tay nàng ấm áp run nhè nhẹ trong bàn tay tôi, tôi cầm lên ápvào má, cảm động nói:</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Thái sẽ cố gắng học hành, sẽ thành người tốt, sẽ tìm lại Quỳ Nhung! Tin tưởngmình nhe!</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>Nàng lại gật đầunhè nhẹ! ngoan như con cá vàng bơi lăn tăn trong chậu nước, lần đầu tiên tôi biếtchữ yêu đánh vần như thế nào trong trái tim, nó làm cả lòng tôi rung động, tôilại ấp bàn tay với năm ngón tay xinh xắn lên môi hôn nhẹ, nàng rút nhẹ tay về:</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Thôi …Quỳ Nhung phải về rồi, Thái ráng giữ sức khỏe nhe, đừng ham chơi nữa,ráng học để sau này….</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Thái sẽ tìm lại Quỳ Nhung khi thành tài mà! Mình hứa mà!</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>&nbsp;</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>Sau lần ấy chúngtôi bẵng đi 30 năm….</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>Chúng tôi thư từcho nhau được hai lần là mất tin luôn, nhưng tôi vẫn sống trong hy vọng tìm lạinàng, nàng đã là chỗ dựa tinh thần cho tôi học, đi thi tốt, tìm việc làm khảquan, tất cả đều là công của nàng!</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>Bỗng dưng hôm naytôi thấy như mình bị hụt hẫng, mất cả niềm tin, mất cả tương lai! Lỗi này do aitạo ra đây?</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span><br></span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>Trời bên ngoài mưaphùn vẫn cứ âm ỉ, tiệm café ngày càng đông đúc, tôi lơ đãng đưa mắt nhìn lênphía quầy trả tiền, người phụ nữ đang gục đầu tính toán sổ sách, mái tóc điểmvài sợi bạc búi lại phía sau gáy, trông thanh lịch sang trọng, lại là người ÁĐông nữa, nàng nhanh nhẹn tính hóa đơn cho khách mua café, bánh ngọt, nụ cườiluôn nở trên môi, nói cười lịch thiệp.</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>Nàng trở thành điểmbắt mắt của tôi, mỗi cử chỉ có một chút gì đó thật duyên dáng dễ thương. Càngngắm nàng, tôi lại thấy rất quen, có phải nụ cười, chiếc răng khểnh ấy tôi đã gặpở đâu trong sâu thẳm trái tim. Có phải người giống người không? Có phải đôi mắttôi đã có vấn đề, nhìn ai cũng thấy giống người tôi yêu?</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span><br></span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>Tôi dụi mắt, xoa mặtcho tỉnh táo, hớp thêm vài ngụm café. Mở mắt thật to và nhìn thẳng nàng từtrong góc tối.</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>Phải rồi, đúng rồi!đúng là nàng của trái tim tôi đây mà! Đúng là Quỳ Nhung rồi, nàng bằng xương bằngthịt đây sao?! Nàng vẫn như xưa chỉ đổi khác một chút với mái tóc điểm sương,đã 30 năm rồi còn gì!!! Chúng tôi đã gần 50!!!</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span><br></span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>Tôi hết đứng lạingồi, trái tim trong ngực đập thật rõ, muốn tung ra khỏi lớp áo chemise mỏng củatôi, đôi chân như cuống quít, dòng máu như ngừng chảy, tôi muốn chạy ngay đến gọitên nàng, muốn ôm chầm đến người của 30 năm tôi mong đợi, muốn nhắc tất cả kỷniệm và muốn hỏi cuộc sống hiện giờ của nàng ra sao…Thế nhưng… không phải dễ,người cũ nhưng hoàn cảnh mới, tôi phải làm sao đây? Lẽ nào lại phải đợi thêmvài ngày điều tra nơi chốn hành tung nữa sao chứ?! Tôi không thể nào chịu đựngnổi nữa rồi, tôi sẽ phải nói chuyện với nàng ngay chút nữa khi đến giờ đóng cửa!tôi sợ … qua một đêm nay, con người ấy sẽ biến mất thêm vài chục năm nữa!</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span><br></span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>Dáng người thanhnhỏ, bàn tay thoăn thoắt bấm máy tính tiền cho khách, những câu chúc tụng khôngrời khỏi đôi môi, tôi thầm phục nàng là nữ chủ nhân của tiệm café khang trang,đông đúc giữa thành phố nhỏ này! Nàng chỉ làm việc với hai cô nhân viên màthôi, gọn gàng và tươm tất.</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>Tôi cảm thấy mìnhthật may mắn quá, may mắn đã tìm lại được người xưa mà không khó nhọc, xuýtchút nữa tôi đã âm thầm bỏ về Mỹ một cách vô vọng rồi!</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>Mắt vẫn không rờinàng từ xa, quán thưa dần, trời bên ngoài đã tối, nhưng thơ mộng và yên ấm dướinhững tàng cây bao phủ trông thật quyến rũ.</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span><br></span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>Khi người cuốicùng ra khỏi tiệm, hai cô nhân viên đã về, nàng khóa cửa dợm bước quay lưng,tôi mới dám rời khỏi chỗ, trống ngực đập thình thịch, lấy hết can đảm, sửa soạnđịnh gọi, thì…</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>Bên kia đường côbé Quế Nhung xuất hiện, vừa gọi vừa vẫy:</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span style=": &gt;- Mẹ! mẹ ơi c&#111;n ở bên này, xe ba đang đậu đàng kia kìa…&lt;/span&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style=;"><span style=": &gt;Tôi vội vàng trốn lại vào bên cạnh tiệm, tr&#111;ng bóng khuất, nàng ôm lấy c&#111;n:&lt;/span&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style=;"><span>-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Đã ăn uống gì chưa? Hôm nay con làm cơm hay dì mười?</span></span></span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Dạ….</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>Bóng hai người vừađi vừa nói chuyện thật ấm cúng, hạnh phúc …họ xa dần, tôi trở lại với bóng đêm…Trở lại với thực tại. Thất vọng!!</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span><br></span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>Phải rồi! nàng đãcó gia đình! có con ngoan, chồng tốt! tôi trở lại để làm gì?? Làm xáo trộn cuộcsống của họ hay sao?? Hay làm trò cười cho nàng? Nhưng… nhưng mà… nàng là củatôi … từ hồi xưa cơ mà! Tôi đã không biết nắm giữ, đã không chọn sự hạnh phúcgia đình mà đã đổi lấy tương lai công danh sự nghiệp, của cải vật chất giàu cócủa ngày hôm nay!</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>Tôi không tiếc thờigian đã qua đã cật lực làm lụng học hỏi cho sự nghiệp của ngày hôm nay, nhưng nếucho tôi chọn lại, tôi sẽ chọn con đường của trái tim để được có một mái ấm giađình vào cuối đời như tất cả mọi người…</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>Tự hỏi có nên để lạimẩu giấy cho nàng hay không??</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>Màn đêm dầy đặchơn khi quán café lọt vào cuối đường, không ai qua lại. Tôi đặt trên chiếc ghếmây ở ngoài quán quyển lưu bút ngày xưa khi còn học ở trung học, những tấm hìnhcòn rất trẻ, rất ngây thơ và dễ thương, cuối quyển vở ấy là số phone của tôi.Tôi muốn biết khi xem xong nàng có muốn gặp tôi?</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>&nbsp;</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>Sáng hôm sau và cảngày hôm ấy, tôi thấp thỏm đợi chờ, đứng ngồi không yên nhìn chiếc phone, mongnó reng lên, nhưng… tất cả vẫn im lìm! Chắc nàng đã bận rộn quá nên quên rồi…</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>Buổi tối đến, tôilại kéo cao chiếc cổ áo để đừng ai nhận ra, lén lén lút lút vào một góc tối củaquán, từ đó tôi có thể ngắm nhìn nàng đang nhanh nhẹn cười nói tính tiền ở quầy.</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>Nàng không thể nàokhông thấy quyển vở lưu bút đặt trên ghế mây khi bước vào tiệm! Thế nhưng …hình như nàng đã không màng đến, không thèm đọc?! hay đọc qua rồi mà không muốnliên lạc với tôi?!</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span><br></span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>…Quyển vở lưu bútvẫn cứ nằm im lìm, cô đơn trên chiếc ghế nhỏ bên ngoài cửa tiệm, mặc cho nhữnggiọt mưa phùn bắn văng vãi lên những trang sách, vết mực tím loang ra, gió banchiều thổi lật tung những trang sách, kỷ niệm thuở xưa xô ùa ra, không còn vẻgìn giữ ấp ủ…</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>Trái tim tôi se thắt,đứt đoạn, kho kỷ niệm đẹp ấy tôi đã trân quý cất giữ mấy chục năm nay, nay bịxem thường như thế, tôi thật đau lòng! Trách ai đây??</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span><br></span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>Phải rồi! chả cầnphải nói ra bằng lời, cũng chẳng cần phải nhìn lại nhau nữa, nàng đã cho tôi mộtcâu trả lời thật ý nghĩa!</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>Nhặt lại quyển lưubút, lau đi hết những vết mực lem, những giọt mưa phũ phàng, tôi cất kín vàobên trong áo, nơi trái tim đang thổn thức, tôi bước ra khỏi tiệm, không còn lénlút như lúc ban đầu nữa, đôi chân mới thật thảnh thơi làm sao!</span></font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">&nbsp;</font></b></i></font></p><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>Tôi cảm thấy saulưng như có ai đang theo dõi, đang thầm tiếc nuối, xin lỗi những gì họ đã làmđau lòng tôi… Tôi hiểu! Họ không thể nào làm khác hơn được nữa!</span></font></b></i></font></p><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><br></font></b></i></font><p style="margin: 0cm; text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><span>Sỏi Ngọc.</span></font></b></i></font></p></div>]]>
   </description>
   <pubDate>Thu, 02 Apr 2026 11:27:58 +0000</pubDate>
   <guid isPermaLink="true">http://www.gocong.com/forums/forum_posts.asp?TID=1920&amp;PID=66623#66623</guid>
  </item> 
 </channel>
</rss>