![]() |
Bài mới Thành viên Lịch Tìm kiếm |
| |
| Tâm Tình | |
|
Chủ đề: NHÓM 12 YÊU THƯƠNG |
|
| << phần trước Trang of 162 |
| Người gởi | Nội dung |
|
Lan Huynh
Senior Member
Tham gia ngày: 05/Aug/2009 Đến từ: United States Thành viên: OffLine Số bài: 24539 |
![]() Gởi ngày: 03/Jan/2026 lúc 12:35pm |
|
Tình yêu thương hay nhịn nhục
tình yêu thương hay nhơn từ tình yêu thương chẳng ghen tị chẳng khoe mình, chẳng lên mình kiêu ngạo,chẳng làm điều trái ph |
|
IP Logged |
|
|
Lan Huynh
Senior Member
Tham gia ngày: 05/Aug/2009 Đến từ: United States Thành viên: OffLine Số bài: 24539 |
![]() Gởi ngày: 16/Jan/2026 lúc 10:53am |
Hãy Sống Với Lòng Biết ƠnHãy biết ơn Mặt Trời đã cho ta sự sống. Hãy biết ơn từng vạt nắng đang lung linh nhảy múa trong vườn để ta cảm nghiệm được sự ấm áp của thiên nhiên. Hãy biết ơn các loài hoa vì chính Hoa là sứ giả của tình yêu, tình thương, lòng tôn kính và sự chia xẻ. Hãy biết ơn Mặt Trăng kia đã cho ta bao đêm dài thơ mộng mà qua đó bao bài hát, bài thơ trữ tình nảy nở. Hãy biết ơn từng con suối nhỏ để cho ta nghe được tiếng thủ thỉ của núi rừng. Hãy biết ơn từng cơn gió nhẹ làm lòng ta tươi mát. Hãy tạ ơn biển đã cho ta nguồn dinh dưỡng, từng chuyến viễn du đầy thi vị và những cuộc phiêu lưu mạo hiểm làm phong phú hóa tình cảm của con người. Hãy biết ơn cả tiếng chim ca vì đó là tiếng nhạc của Trời. Hãy tạ ơn cả những con sông đang ôm ấp những bờ kênh thửa ruộng, cho phù sa tuôn tràn màu mỡ, cho lúa tốt trổ bông, cho tôm cá đầy đồng, cho xóm làng tụ hội, cho chợ búa mọc lên, cho thương buôn trên bến dưới thuyền, cho giao thông thuận tiện, cho mạch sống làng quê ngày thêm phong phú. Hãy biết ơn từng bài ca dao, từng tiếng chuông chùa êm ả để thấy hồn dân tộc vẫn còn năm sâu trong tâm khảm. Hãy tạ ơn tiếng ru của mẹ để con biết rằng vòng tay đó chính là Thiên Đường. Hãy cám ơn mẹ già, dù bao gian khổ mà vẫn kiên trì nuôi con cho tới ngày khôn lớn. Mẹ già như chuối ba hương. Như sôi nếp mật như đường mía lau (Ca Dao) Hãy cám ơn các bậc thầy, những vĩ nhân, những triết gia lớn của nhân loại vì những vị đó đã khai mở trí tuệ cho ta, “nhất tự vi sư, bán tự vi sư”. Hãy cám ơn người bạn đời đã cùng ta chia ngọt xẻ bùi trong cuộc sống quá khó khăn này. Hãy tạ ơn đời. Hãy cám ơn cả những người đã dối gạt ta để ta hiểu được thế nào là lòng trung tín. Hãy cám ơn cả người xỉ vả, chụp mũ, bôi lọ, đánh phá ta để ta có dịp huân tập hạnh nhẫn nhục và hiểu được thế nào là sự tha thứ. Hãy biết ơn những gì gọi là bạo lực vì qua đó ta liễu ngộ được chân lý vĩnh cửu của tình thương. Hãy biết ơn cả những thiên tai, thảm họa để cho thấy cuộc sống này qúy giá. Hãy tạ ơn những người đã nằm xuống để cho ta được sống. Hãy cám ơn các vị anh hùng, liệt nữ vì qua đó mà khí phách của dân tộc được nuôi dưỡng. Hãy biết ơn người chiến sĩ đang ngày đêm canh gác, xả thân nơi chiến địa, biển đảo để ta được sống yên bình, mưu cầu hạnh phúc. Hãy cám ơn sự vấp ngã vì qua đó ta trưởng thành. Hãy cám ơn tình bạn đã chia sẻ, giúp đỡ ta trong những lúc ta cô đơn, khốn khó. Hãy biết ơn cả những người thợ vì họ là những vị thần sáng tạo. Hãy tạ ơn cả những người đang phục vụ ta, đang làm những nghề nghèo hèn nhất vì không có họ ta phải chân lấm tay bùn. Hãy cám ơn người nông phu đã: Vài ngàn năm đứng trên đất cày. Mình đồng da sắt không thay màu. (Phạm Duy) để dân tộc này được chén cơm hạt gạo. Và cũng: Giã ơn cái cối cái chày. Đêm khuya giã gạo có mày có tao (Ca Dao) Hãy biết ơn cả tiếng gà gáy trong những buổi trưa hè, tiếng võng đưa kẽo kẹt, tiếng sáo diều ngân, tiếng trẻ nói bí bô, tiếng con sáo hót, tiếng ai hát đúm, hát dân ca, hát văn, hát ru, hát hò Quan Họ để thấy hồn Việt Nam thiêng liêng, bất tử. Hãy cám ơn cây Đa đã cho ta bóng mát, là nơi dừng chân trên con đường làng dài mệt mỏi. Hãy cám ơn cả cái Đình để xóm làng mở hội, văn hóa lưu truyền, gái trai hò hẹn. Hãy cám ơn cả cái Miếu vì qua đó ta thấy các tiên hiền, liệt sĩ, danh nhân vẫn còn ở với chúng ta. Hãy cám ơn mái Chùa đã đứng đó qua vài ngàn năm để lưu giữ hồn dân tộc. Hãy cám ơn cả những chuyện thần tiên “Tấm Cám” để con trẻ hay ăn chóng lớn, người già quên đi bao nỗi nhọc và gái trai nuôi bao mộng đẹp. Hãy cám ơn cả chiếc nón đã che mưa nắng cho cả dân tộc. Thương thay “chiếc nón bài thơ” đã lưu giữ hồn thi ca mà bây giờ vẫn còn đây: Qua đình ngả nón trông đình. Đình bao nhiêu ngói thương mình bấy nhiêu. (Ca dao) Hãy biết ơn cả những người đã giúp ta dù chỉ là chuyện nhỏ nhặt, đã khuyên bảo và an ủi ta khi ta vấp ngã hoặc khi ta cô đơn sầu tủi. Hãy biết ơn tất cả dù là một hạt mưa, hạt cát, hạt muối, bó rau, miếng khoai, miếng cà, chén tương, hạt vừng, miếng sắn, con tôm, con tép. Hãy biết ơn và tạ ơn tất cả. Lòng biết ơn là lòng Từ Bi là bài Kinh Sám Hối sâu xa và mầu nhiệm. Kẻ sống với lòng biết ơn chính là kẻ sống với Chân Hạnh Phúc và là kẻ có tâm hồn cao thượng nhất. Đào Văn Bình |
|
|
Tình yêu thương hay nhịn nhục
tình yêu thương hay nhơn từ tình yêu thương chẳng ghen tị chẳng khoe mình, chẳng lên mình kiêu ngạo,chẳng làm điều trái ph |
|
IP Logged |
|
|
Lan Huynh
Senior Member
Tham gia ngày: 05/Aug/2009 Đến từ: United States Thành viên: OffLine Số bài: 24539 |
![]() Gởi ngày: 07/Feb/2026 lúc 4:11pm |
|
Những Giai Đoạn "HỒI" Của Đời NGƯỜI
![]() Kingbeeman Pham
"Ta nghiêng vai soi lại...cuộc đời, thì bóng chiều chìm xuống đôi môi"
Tới chương hồi 70, dù sao chăng nữa, cũng cảm ơn Thượng Đế.
Tôi sắp bước sang tuổi bảy mươi bốn
nên thường nghĩ suy về đời người, thân phận con người mà chủ yếu là bản
thân mình và bạn hữu. Khi có người gọi mình bằng bố hay ông là mình
biết mình đã già. Biểu hiện dễ thấy nhất của tuổi già là sức khỏe giảm
sút. Tất cả hệ thống tuần hoàn, tiêu hóa, bài tiết… đều “có vấn đề”.
Ngoài chuyện tóc bạc răng long lại còn đau xương nhức khớp, ôi thôi lắm
cái khổ.. Đa phần đến tuổi nầy không ai còn ham muốn gì ngoại trừ sức
khỏe tốt, không bệnh tật và rà soát lại quảng đời đã trải qua.
Tôi có mấy người bạn vong niên
vì ở gần nhau nên thỉnh thoảng gặp nhau để vui vài cốc bia rượu. Đề tài
rất phong phú từ sức khỏe đến thể thao hay những câu nói độc đáo của
những chính khách… Nói chung là tốt vì xả được stress (mua vui cũng được
một vài trống canh mà) và yên tâm là bạn mình vẫn còn OK, còn uống bia
được và…còn nói tếu táo với nhau. Bài học của bọn già cả quê mùa chúng
tôi là lạc quan và bình tĩnh mà sống. Ông bạn tôi hơn tôi mười tuổi bị
tai biến hai lần rồi mà vẫn còn uống bia. Ông bảo: “Mình đã đầu tư vào
bia rượu sáu bảy chục năm rồi giờ bỏ cũng uổng”.
Về đề tài xem xét lại cuộc đời của mỗi con người bọn tôi có đúc kết là cuộc đời mỗi người có tám giai đoạn nhưng để cho có vẻ tiếu ngạo giang hồ bọn tôi gọi là tám hồi.
Mà nói cho cùng
thì mỗi người cũng giống như những kiếm sĩ, những danh thủ; sau khi
luyện công xong thì xuống núi vào đời hành hiệp. Mỗi người một tuyệt kỹ,
một trường phái không ai giống ai và có một điểm giống nhau là ai cũng
cho rằng mình là số một.
1. HỒI 1 - HỒI NHỎ :
Hồi nhỏ là thời gian từ khi mới sinh ra đến khi tốt nghiệp. Hồi
nầy chúng ta chịu sự quản lý và sanh sát của gia đình, cha mẹ và thầy cô
giáo.. Nhìn chung thì hồi nầy tương đối êm đềm và ít biến động vì không
có trách nhiệm với ai cả; mỗi mỗi chỉ là cho bản thân mình. Nói chung
là học sao cho tương đối khá là được chỉ hơi vất vả là vào những năm
cuối trung học và đại học. Nếu thi rớt thì phải nhập ngũ. Hồi một chấm
dứt với một mảnh bằng đại học, một nghề nghiệp hoặc một binh nghiệp.
2. HỒI 2 - HỒI HỘP:
Hồi hai nầy kéo dài khoảng hơn ba mươi năm bắt đầu vào những năm
cuối của hồi một. Sở dĩ gọi là hồi hộp vì toàn là những biến cố, biến
động làm cho chúng ta xao xuyến, lo âu, lo sợ… và phải luôn suy nghĩ,
khổ sở tìm các giải pháp… Nói chung là luôn hồi hộp.
Cái hồi hộp đầu tiên là giây phút “hồn lỡ sa vào đôi mắt em, chiều nao xỏa tóc ngồi bên rèm” để rồi tiếp theo là “chiều một mình qua phố, âm thầm nhớ nhớ tên em…”.
Rồi những trang thư trên giấy học trò được viết nhưng không gửi, những
buổi tan học lẻo đẽo theo sau, rồi những chiều những đêm tan trường về
chung lối mà lại chọn lộ trình xa nhất để kéo dài giây phút bên nhau. Ôi
cái thuở ban đầu lưu luyến ấy nó rất dễ thương nhưng đầy hồi hộp.
Nhưng rồi một nỗi lo lớn hơn xuất hiện:
Hai kỳ thi tú tài một và hai. Thời của chúng tôi hết năm lớp 11 (Đệ
nhị) là phải thi bằng tú tài một; đậu được tú tài một mới lên lớp 12 (Đệ
nhất), cuối năm nầy phải thi bằng tú tài hai. Nếu đậu tú tài hai coi
như hoàn tất trung học và lên đại học. Nếu rớt tú tài một hoặc tú tài
hai thì phải “xếp bút nghiên theo nghiệp đao cung”. Bởi vậy nên “rớt tú
tài anh đợi ngày đi, đau lòng anh muốn khóc”; đi đây là nhập ngũ là vào
binh nghiệp. Đến đây thì bạn hữu bắt đầu ly tán… Hai năm cuối của bậc
trung học là đầy áp lực, tất cả phải gác lại và tập trung vào việc học –
kể cả việc yêu đương. Nhưng đó chỉ là lý thuyết thôi vì làm sao mà
ngừng yêu được, rất khó.
Tôi nhớ có người bạn
trước ngày thi mấy tháng anh ta phải xuống tóc (cạo đầu) và từ biệt
người yêu để chuyên tâm vào việc đèn sách. Cuối cùng anh cũng đậu tú tài
nhưng người anh yêu thì đã yêu người khác.
Sau khi vượt qua ải trung học
thì phải thi tiếp vào những đại học chuyên nghiệp. Mỗi lần thi là một
lần hồi hộp. Nếu thi đậu thì bạn sẽ được định hướng nghề nghiệp tương
lai; bạn sẽ là Bác sĩ, Dược sĩ, Kỹ sư. Nhưng nếu rớt
thì bạn có thể ghi danh học các đại học không cần thi tuyển như khoa
học, luật… Điều đáng lo đối với một thanh thiếu niên từ tỉnh nhỏ lên Sài
Gòn học đại học là làm sao có đủ tiền chi phí cho bốn năm đại học.
Nhưng nhờ trời sinh voi thì phải sinh cỏ nên dù vất vả anh em cũng tốt
nghiệp và sắm bộ vest để lãnh văn bằng chấm dứt bốn năm sống như trong
địa ngục.
Mọi hân hoan của ngày tốt nghiệp
rồi cũng qua mau mà cái kế tiếp là phải giải quyết việc làm. Tốt nghiệp
vào cuối tháng Bảy mà hạn hoãn dịch là tháng Mười Một, nghĩa là đến
tháng Mười Một thì chuẩn bị nhập ngũ mà nếu không có chỗ nhận đi làm thì
mình thành như con thuyền không bến. Lại thêm một lần khốn khó, được
một cái là anh em chúng tôi rất thương nhau nên họp lại và người nào có
khả năng hoãn dịch tiếp thì đợi chỗ mới hoặc đi làm sau nhường chỗ cho
anh em khác cần đi làm trước.
Sau khi đã tu luyện xong môn võ công của mình mọi người bắt đầu công cuộc hành tẩu giang hồ và vẫn còn ở trong vòng hồi hộp.
Trong hồi nầy
chúng ta bị kéo vào một vòng xoáy tràn ngập nhiều biến cố như tán gái,
cưới vợ, sinh con, làm việc cật lực để xây dựng tổ ấm, lấy lòng mấy sếp
lớn nhỏ mặc dù… rất chán nản. Bây giờ không biết tại sao mình có thể tồn
tại được trong những ngày tháng dài đến ba bốn mươi năm với nhiều biến
cố như vậy. Bây giờ thì hành giả hay kiếm sĩ hay anh hùng (bạn có thể
gọi bằng bất cứ từ nào bạn thích) đã thấm mệt và chuẩn bị gác kiếm.
3. HỒI XUÂN:
Đây là một hồi đặc biệt, ngắn ngủi mà ông bạn vong niên yêu cầu
đưa vào cho đầy đủ. Nó xảy ra trong một thời gian ngắn một vài năm khi
mà ta bị mệt mỏi, chán nản thì tự dưng cảm thấy như có một luồng sinh
lực mới tuôn tràn vào cơ thể làm cho hưng phấn và ta lại lao vào mọi
việc một cách hăng say nhiệt tình. Nhưng rồi những ngày vui nào cũng qua
mau và ta phải đối diện với sự thật là lực bất tòng tâm.
4. HỒI HƯU:
Thế rồi bỗng nhiên ta được cho phép dừng bước giang hồ trở về với
mái nhà nhỏ của riêng mình. Con cái giờ đã lớn, đã lập gia đình đã đi
xa; nhà chỉ còn hai người già nhưng vẫn còn son hoặc tệ hơn như tôi chỉ
một mình. Việc gì làm được thì đã làm rồi, việc chưa làm được thì không
còn sức để làm.
Việc đúng việc sai
thì cũng xong rồi đâu sửa được. Thôi thì an phận mà vui thú chim cá
cảnh vậy. Cũng có người không chịu nổi cảnh trống trải cô độc nên lại
vác kiếm quay lại giang hồ, để thấy mình “hiện hữu”.
Hồi nầy kéo dài bao lâu
là do phúc phận của mỗi người, ai mà biết được ngày sau. Nhìn chung thì
hồi nầy tương đối yên bình vì không phải chiến đấu, không tranh hơn
thua với ai nữa. Thế nhưng đời đâu phải bằng phẳng như nước hồ thu đâu.
Không chiến đấu với ngoại cảnh thì lại phải chiến đấu với bản thân mình.
Phần cơ thể vật chất đã bị lão hóa nên xuống cấp và nhiều bệnh xuất hiện: Đau nhức xương khớp, huyết áp, tiểu đường, tiêu hóa, bài tiết, gan mật…
Chúng ta lại có những người bạn mới như Y tá, Bác sĩ…
Phần tâm thức cũng không bình yên. Những lo lắng về bệnh tật, muộn phiền, tiếc nuối… Tất cả như một cơn lũ tràn về.
5. HỒI TƯỞNG:
Trong hồi nầy
vì vô sự nên người ta nghĩ về những ngày qua, quá khứ. Khi họp mặt hay
gặp lại bạn cũ ta ưa nhắc lại những chuyện cũ. Những mùa phượng, những
rung động với cô em học chung trường, những giận hờn, những xót xa… Và
từ đây đưa đến một hồi phụ là… Hồi ký.
Từ hồi tưởng hồi ức
ta có dịp nhìn lại toàn bộ cuộc đời chiến đấu của mình, những thành
công, những thất bại, những sai lầm… Rồi chúng ta tự hỏi mình: Ta đã
được sinh ra, đã sống đã hoạt động qua nhiều hồi và bây giờ ngồi đây chờ
đợi hồi kết; vậy thì mục đích tối hậu và ý nghĩa của đời sống mỗi người
là gì ? Chẳng lẽ chỉ là học tập, lập gia đình, làm việc rồi… “nghỉ
ngơi”.
6. HỒI HƯỚNG:
Hồi hướng
ở đây có nghĩa là quay đầu nhìn lại mình. Từ nhỏ chúng ta chỉ nhìn ra
ngoài, nhìn ngoại cảnh, nhìn người khác… từ đó có đánh giá đúng sai, đẹp
xấu, thiện ác… Tất cả cái đó, điều đó quyết định hành động chúng ta.
Chúng ta bị ràng buộc vào mệnh đề của Descartes: “Tôi suy tư vậy tôi
hiện hữu” và suy tư trên nền của lý luận nhị nguyên (tốt - xấu, thiện -
ác…).
Những câu hỏi
trên buộc ta phải nhìn lại mình và tìm hiểu bản chất của mình, của đời
người, của thân phận con người. Trước chúng ta đã có nhiều vị làm điều
đó như: Đức Phật, Chúa Jesus, Lão Tử, Trang Tử, nhiều thiền sư, triết
gia… Lịch sử cho thấy không nhiều người đặt những câu hỏi kiểu nầy và
chịu khó tìm hiểu bản chất của đời người. Việc nầy tùy thuộc vào duyên
nghiệp của mỗi người và không có chuyện đúng sai ở đây.“Gió theo lối gió, mây đường mây”.
7. HỒI SỨC:
Trở lại chuyện kiếm hiệp, đến hồi nầy thì rất gay go cho hành giả
trong sự nghiệp chiến đấu với bệnh tật. Và tôi cũng không dám bàn thêm
vì nó cũng sắp đến hồi kết mà ông bạn già của tôi gọi là hồi kèn. Gọi là
bạn cũng không đúng vì ông anh nầy lớn hơn tôi mười tuổi và đã hai lần
tai biến, hai lần hồi sức nhưng anh vẫn lạc quan vẫn vui với bè bạn. Mỗi
khi gặp nhau thấy anh vẫn khỏe vẫn vui, ai có hỏi sức khỏe thế nào anh
bảo: “Kệ mẹ nó, thằng nào rồi cũng chết cả, cứ sống vui đi, quan tâm làm
gì, chuyên gì đến sẽ đến lo sao được”.
8. HỒI KẾT:
Hồi nầy được tô điểm bằng nhạc và hoa. Bạn sẽ được thưởng thức:
Lòng Mẹ, Như Cánh Vạc Bay, Cát Bụi, Đường Đời, Diễm Xưa, Hạ Trắng...
Kingbeeman Pham
|
|
|
Tình yêu thương hay nhịn nhục
tình yêu thương hay nhơn từ tình yêu thương chẳng ghen tị chẳng khoe mình, chẳng lên mình kiêu ngạo,chẳng làm điều trái ph |
|
IP Logged |
|
|
Lan Huynh
Senior Member
Tham gia ngày: 05/Aug/2009 Đến từ: United States Thành viên: OffLine Số bài: 24539 |
![]() Gởi ngày: 11/Feb/2026 lúc 1:25pm |
|
Tình yêu thương hay nhịn nhục
tình yêu thương hay nhơn từ tình yêu thương chẳng ghen tị chẳng khoe mình, chẳng lên mình kiêu ngạo,chẳng làm điều trái ph |
|
IP Logged |
|
|
Lan Huynh
Senior Member
Tham gia ngày: 05/Aug/2009 Đến từ: United States Thành viên: OffLine Số bài: 24539 |
![]() Gởi ngày: 23/Mar/2026 lúc 5:01pm |
|
Tình yêu thương hay nhịn nhục
tình yêu thương hay nhơn từ tình yêu thương chẳng ghen tị chẳng khoe mình, chẳng lên mình kiêu ngạo,chẳng làm điều trái ph |
|
IP Logged |
|
|
Lan Huynh
Senior Member
Tham gia ngày: 05/Aug/2009 Đến từ: United States Thành viên: OffLine Số bài: 24539 |
![]() Gởi ngày: Hôm nay lúc 11:27am |
Tôi Tìm Lại Chính Tôi…
Orly nhỏ bé, yên lặng, con người sống khép kín, không vội vàng như nơi chốn đô thành. Những con người thầm lặng bước đi dưới cơn mưa phùn nhỏ, người cuộn chặt dưới lớp áo đen dầy phủ kín của mùa thu lạnh lẽo, đàn ông đội nón đen che kín cả mặt, phụ nữ cũng chỉ hở hai con mắt để nhìn thôi. Đã mấy lần tôi muốn ngừng họ lại để hỏi thăm địa chỉ cần đến, nhưng họ đi ngang qua tôi, không để ý đến tôi, mắt cũng không liếc ngang qua tôi, họ cứ thế đi thật thẳng, tôi cứ như người …vô hình vậy! Chiếc bus chở khách du lịch rốt cuộc dừng lại trước một hotel thật sang trọng đẹp đẽ, trang trí thật hấp dẫn, ngược lại với khu phố không chút gì làm vừa lòng khách! Mọi người ngạc nhiên bước xuống xe, nhìn xung quanh khách sạn, ai nấy cũng dường như tự hỏi cùng một câu “sao khách sạn lại đẹp thế? mà con đường dẫn đến thì hoàn toàn ngược lại”. Ai cũng mệt mỏi vì chuyến du lịch dài, tập họp những người từ đủ mọi đất nước trên thế giới đổ về Pháp, với đủ thành phần, họ vội vã kéo valises vào trong, vội vã lảm thủ tục check in và rút nhanh về phòng. Chỉ còn một mình, tôi bước ra bên ngoài khách sạn, trời đang là mùa thu. Những lá úa màu đỏ vàng đầy dưới chân, ngập cả vườn vì mưa phùn nhẹ nên lá lại càng rụng nhiều hơn nữa. Hồi xưa trong sách vở, được biết mùa thu là mùa đẹp nhất, nên thơ nhất ở Pháp, những thi văn hào đua nhau viết sách, làm thơ ca ngợi cảnh đẹp, sao… trước mắt tôi chỉ thấy như … đống rác …lá! Hay tôi thực tế quá, không biết lãng mạn, không biết thơ thẩn nên nhìn lá rơi không thấy xao xuyến tâm hồn mà chỉ thấy cần phải quét dọn! Rảo bước xuống đường, ra khỏi nơi sang trọng ấy, thọc tay vào túi quần, tôi xuống con dốc để vào trung tâm của Orly.
Nàng trong trái tim tôi đầy quyền năng, mỗi lần nghĩ đến nàng, là tôi ra công mài sức để học. Những kỳ thi hóc búa, nghĩ đến nàng là tôi có đủ năng lực vượt qua mọi khó khăn, chông gai. Đến khi ra trường, qua những phần phỏng vấn “khó ăn”, tôi chỉ tưởng tượng đến nàng là có câu trả lời thật đúng, đánh bại tất cả đối thủ để được chọn vào vòng trong. Cứ như thế, tôi thăng quan tiến chức nhờ hình bóng Nàng! bận rộn đi làm, đi từ nước này sang nước khác để trao đổi kiến thức, hội họp…Tôi chẳng để ý đến phái nữ, vì trái tim tôi thật trung thành với hình ảo của Nàng! Nhiều lúc từ sâu trong tâm, rất muốn đi tìm nàng, nhưng kỳ lạ một điều tôi lại đặt ra cho mình một mục đích hơi khó là phải tậu được một căn nhà thật đẹp, đầy đủ tiện nghi… thì lúc ấy mới đi tìm nàng và rước nàng về dinh! Tôi muốn nàng phải tâm phục khẩu phục vì không những tôi có tài, có danh vọng địa vị xã hội, mà biết giữ chữ tín với nàng nữa; nhưng tôi quên mất một điều thật quan trọng là phải chinh phục trái tim nàng! Tôi không hiểu sao tôi lại ấu trĩ đến thế, không hiểu sao tôi lại đặt ra cái cầy trước con trâu, làm những điều dở hơi như thế mà học cao hiểu rộng để làm gì! Quay cuồng với những ý nghĩ phải đạt được mọi ước vọng rồi mới đi hỏi Nàng, ấy mà đã 30 năm trôi qua …như chỉ một hơi thở ngắn. Tôi phải tốn biết bao thời giờ để hỏi thăm qua người nhà, bạn bè thân quen hồi trung học của nàng một cách thật khôn khéo mới biết nơi nàng hiện cư ngụ tại Orly. Nếu gặp lại làm sao tôi có thể mở miệng nói tiếng yêu nàng mà đã qua 30 năm chứ! Có ai tin không!? Nếu nàng có biết được điều này thì chắc cũng chả dám “chịu” một tên dở hơi gàn gàn, khùng khùng như tôi! Không biết còn cách nào hay hơn nữa, tôi xin nghỉ việc ba tháng để đến Orly, nhất định phải tìm ra nơi chốn nàng ở! Và phải cho nàng biết tình cảm của tôi cho dù điều gì xảy ra tôi cũng xin gánh chịu.
Bụng đói vì chưa có gì lót dạ từ sáng đến giờ, tôi bước ngay vào quán ăn đầu tiên, mắt dán lên màn hình với những menus trong ngày, đang đọc để chọn lựa món ăn, tôi nghe tiếng chân chạy nhanh và nhẹ đàng sau lưng, quay lại thấy một cô gái trẻ thật xinh xắn: - Chú ơi, chú có gọi gì thì gọi nhanh đi, tiệm sắp đóng cửa rồi ạ!
- Hôm nay … nhà có chuyện, nên đóng cửa sớm, với lại bây giờ cũng 8:00 tối rồi, thường ngày tiệm đóng 9:00. - Vậy… ở đây có món nào ngon nhất, xin cô làm cho tôi… - Bây giờ không thể nào làm món ngon nhất đâu… xin chú cảm phiền vì nhà có chuyện… cháu sẽ làm tạm cho chú tô mì với rau thịt đầy đủ được không ạ? - Lại mì nữa sao? Còn món nào khác không? - Cơm hả? tôi kỵ ăn cơm đó! - Cary có cay không? - Cary cửa tiệm cháu lúc nào cũng cay hết, còn nếu chú muốn nhiều chọn lựa xin hãy qua tiệm bên cạnh, vì cháu sẽ đóng cửa đó ạ! - ừ thôi được… để tôi qua tiệm kế bên! - Dạ cám ơn chú, hẹn chú dịp sau vậy. Tôi bước ra cửa, nghe tiếng gọi của một người đàn ông từ bên trong: - Quế Nhung, sao chưa đóng cửa tiệm đi!? - Con đón em về rồi về thẳng nhà liền nhe, mẹ chờ con về trông nhà đó! - Dạ vâng thưa ba! Tê Tên Quế Nhung rất hiếm, làm tôi nhìn lại cô bé đang dọn dẹp lại chén đĩa.
Đôi mắt tròn to với đôi môi tươi tắn, y hệt Quỳ Nhung vào thời trạc tuổi cô bé. Cô bé phải có quan hệ máu mủ với Nàng! …Nếu là con gái của nàng thì người đàn ông lúc nãy cô bé gọi là ba phải là chồng nàng! Trái tim tôi bỗng dưng quặn thắt, cả người hâm hấp mồ hôi rịn ra; …nàng… nàng đã có chồng, lập gia đình rồi sao? Nàng không nói gì cho tôi biết cả, mà … tôi đã thổ lộ gì với nàng đâu, tất cả chỉ là tôi thường theo dõi, thường trốn ở góc đường nhìn nàng mà thôi! Làm sao bắt nàng phải chung thủy với mối tình một chiều của tôi?! Len lén nhìn người đàn ông đang đứng giữa phòng ăn trong buổi chiều tối sắp đóng cửa, dáng người cao lớn, đôi lông mày đậm nét, chứng tỏ một người cương trực, thẳng thắn và hào phóng. Tôi tự thẹn với lòng vì cứ nghĩ cái “tôi” quá cao!
Bước ra ngoài cửa tiệm ăn, thất vọng tràn ngập cõi lòng, thế là từ đây tôi không còn hy vọng gì nữa, không còn hình bóng yêu thương trong trái tim để hy vọng, để tin tưởng vượt qua mọi thử thách ở đời nữa rồi! tôi đã ngu si không biết nắm bắt thời cơ, tất cả như đã vượt khỏi tầm tay với. Con người nếu chỉ có khối tài sản kếch xù, có chức tước địa vị cao trong xã hội, mà không có gia đình làm nền tảng, không có hạnh phúc yêu thương bên cạnh … thật đáng thương lắm, tất cả … vất cả vào xọt rác! Thực tế như phơi bầy trước mắt, sự thất vọng làm tôi thật nản chí, công việc tôi đang theo đuổi bỗng chốc trở thành vô nghĩa, tôi kiếm tiền để làm gì nữa chứ??!!! Như trở thành đứa bé, tôi rất muốn khóc và gào to lên rằng tại sao tôi ngu quá thế! Tại sao học cao hiểu rộng để làm gì mà việc nhỏ nhoi như thế tôi lại không biết suy tính! Tôi thật quá ích kỷ chỉ nghĩ cho riêng bản thân mình! Người con gái ấy làm sao có thể chờ đợi lời cầu hôn của tôi với chừng ấy năm tháng chứ! Thật là hoang đường mà!!
Vừa đi vừa suy nghĩ, chưa ăn gì nhưng không còn thấy đói, tôi bước vào quán café, gọi ly café một cách máy móc, tôi trầm ngâm nhìn vào ly café đen, đen đến không thể thấy đáy cốc, làn nước quay tròn theo chiếc thìa quậy, màu đen như sự tuyệt vọng của tôi, tôi cảm thấy trên đời này không còn gì đáng sống và chả còn gì nâng đỡ tinh thần suy sụp của tôi nữa.
Những chuyện quá khứ như dần hiện ra … Tôi và nàng chỉ nói chuyện với nhau vài lần về bài vở trong lớp, nàng thông minh học giỏi, còn tôi thì lười biếng ham chơi, nên tôi hâm mộ nàng mỗi lần nàng được thầy cô gọi lên khen thưởng, đôi má đỏ ửng vì mắc cỡ, chiếc miệng hơi nhoẻn cười với chiếc răng khểnh, hai tay thì không ngừng nắm chéo áo vặt tới vặt lui cho bớt thừa thãi. Lúc ấy nàng thật dễ thương xinh xắn. Tôi nhớ có lần đã bỏ vào ngăn học nàng gói ô mai, bài thơ con cóc mặc dù học rất dở nhưng làm thơ lại rất nghề…, nàng chả nói chả rằng, học càng giỏi hơn. Mỗi lần ra về tôi cứ hay đứng chờ nàng trước cửa lớp, không biết nói gì, chỉ biết nhìn theo nàng cho đến khi khuất bóng, cũng có lúc hai cặp mắt chúng tôi chạm nhau, chả nói gì, nhưng trong sâu thẳm hình như theo tôi đoán cả hai chúng tôi vô cùng vui sướng!
Bốn năm trung học trôi qua, tôi vẫn là chiếc bóng trung thành của nàng. Nàng cũng quen dần với tiếng xe đạp lọc cọc của tôi phía sau xe nàng, hôm nào thiếu tiếng xe tôi thì tôi lại mừng thầm thấy nàng quay lại nhìn và tìm kiếm xem vì nguyên do nào mà không nghe tiếng xe máy sau lưng nữa. Ngày cuối năm, ai cũng chia tay ra về, bao nhiêu quyến luyến thân thương gởi lại trường lớp, thầy cô. Lần đầu tiên tôi thấy cặp mắt nàng đỏ hoe, chạnh lòng tôi tiến lại gần: - … sau ba tháng hè… mình sẽ gặp lại mà, đừng buồn nhe! Nàng nhướng cặp mắt long lanh những giọt lệ còn đọng trên mi: - Nhưng… nhưng gia đình Quỳ Nhung sẽ không còn ở đây nữa…. Tôi hốt hoảng: - Vậy… Quỳ Nhung thì sao? …cũng không còn học ở đây nữa sao? Mà… đi đâu chứ?? - …không biết! … Quỳ Nhung phải theo bố mẹ…sẽ không còn …. - Không còn… gặp Thái nữa sao? Không phải… gặp các bạn trong lớp nữa… - …. Tôi đã lấy hết can đảm, nắm bàn tay nhỏ nhắn của nàng đang vặn vẹo cái chéo áo, xiết chặt: - Quỳ Nhung…. Viết thư cho mình nhe! Nàng nhìn tôi khá lâu không chớp mắt, một giọt nước mắt lăn xuống má, nàng khẽ gật đầu. Cả người tôi nóng hổi như lên cơn sốt, tôi không ngờ nàng lại ngoan ngoãn gật đầu, cũng không chờ đợi sự đáp lại mối tình một chiều của tôi, tôi sung sướng muốn điên lên trong giây phút ấy. Bàn tay nàng ấm áp run nhè nhẹ trong bàn tay tôi, tôi cầm lên áp vào má, cảm động nói: - Thái sẽ cố gắng học hành, sẽ thành người tốt, sẽ tìm lại Quỳ Nhung! Tin tưởng mình nhe! Nàng lại gật đầu nhè nhẹ! ngoan như con cá vàng bơi lăn tăn trong chậu nước, lần đầu tiên tôi biết chữ yêu đánh vần như thế nào trong trái tim, nó làm cả lòng tôi rung động, tôi lại ấp bàn tay với năm ngón tay xinh xắn lên môi hôn nhẹ, nàng rút nhẹ tay về: - Thôi …Quỳ Nhung phải về rồi, Thái ráng giữ sức khỏe nhe, đừng ham chơi nữa, ráng học để sau này…. - Thái sẽ tìm lại Quỳ Nhung khi thành tài mà! Mình hứa mà!
Sau lần ấy chúng tôi bẵng đi 30 năm…. Chúng tôi thư từ cho nhau được hai lần là mất tin luôn, nhưng tôi vẫn sống trong hy vọng tìm lại nàng, nàng đã là chỗ dựa tinh thần cho tôi học, đi thi tốt, tìm việc làm khả quan, tất cả đều là công của nàng! Bỗng dưng hôm nay tôi thấy như mình bị hụt hẫng, mất cả niềm tin, mất cả tương lai! Lỗi này do ai tạo ra đây? Trời bên ngoài mưa phùn vẫn cứ âm ỉ, tiệm café ngày càng đông đúc, tôi lơ đãng đưa mắt nhìn lên phía quầy trả tiền, người phụ nữ đang gục đầu tính toán sổ sách, mái tóc điểm vài sợi bạc búi lại phía sau gáy, trông thanh lịch sang trọng, lại là người Á Đông nữa, nàng nhanh nhẹn tính hóa đơn cho khách mua café, bánh ngọt, nụ cười luôn nở trên môi, nói cười lịch thiệp. Nàng trở thành điểm bắt mắt của tôi, mỗi cử chỉ có một chút gì đó thật duyên dáng dễ thương. Càng ngắm nàng, tôi lại thấy rất quen, có phải nụ cười, chiếc răng khểnh ấy tôi đã gặp ở đâu trong sâu thẳm trái tim. Có phải người giống người không? Có phải đôi mắt tôi đã có vấn đề, nhìn ai cũng thấy giống người tôi yêu? Tôi dụi mắt, xoa mặt cho tỉnh táo, hớp thêm vài ngụm café. Mở mắt thật to và nhìn thẳng nàng từ trong góc tối. Phải rồi, đúng rồi! đúng là nàng của trái tim tôi đây mà! Đúng là Quỳ Nhung rồi, nàng bằng xương bằng thịt đây sao?! Nàng vẫn như xưa chỉ đổi khác một chút với mái tóc điểm sương, đã 30 năm rồi còn gì!!! Chúng tôi đã gần 50!!! Tôi hết đứng lại ngồi, trái tim trong ngực đập thật rõ, muốn tung ra khỏi lớp áo chemise mỏng của tôi, đôi chân như cuống quít, dòng máu như ngừng chảy, tôi muốn chạy ngay đến gọi tên nàng, muốn ôm chầm đến người của 30 năm tôi mong đợi, muốn nhắc tất cả kỷ niệm và muốn hỏi cuộc sống hiện giờ của nàng ra sao…Thế nhưng… không phải dễ, người cũ nhưng hoàn cảnh mới, tôi phải làm sao đây? Lẽ nào lại phải đợi thêm vài ngày điều tra nơi chốn hành tung nữa sao chứ?! Tôi không thể nào chịu đựng nổi nữa rồi, tôi sẽ phải nói chuyện với nàng ngay chút nữa khi đến giờ đóng cửa! tôi sợ … qua một đêm nay, con người ấy sẽ biến mất thêm vài chục năm nữa! Dáng người thanh nhỏ, bàn tay thoăn thoắt bấm máy tính tiền cho khách, những câu chúc tụng không rời khỏi đôi môi, tôi thầm phục nàng là nữ chủ nhân của tiệm café khang trang, đông đúc giữa thành phố nhỏ này! Nàng chỉ làm việc với hai cô nhân viên mà thôi, gọn gàng và tươm tất. Tôi cảm thấy mình thật may mắn quá, may mắn đã tìm lại được người xưa mà không khó nhọc, xuýt chút nữa tôi đã âm thầm bỏ về Mỹ một cách vô vọng rồi! Mắt vẫn không rời nàng từ xa, quán thưa dần, trời bên ngoài đã tối, nhưng thơ mộng và yên ấm dưới những tàng cây bao phủ trông thật quyến rũ. Khi người cuối cùng ra khỏi tiệm, hai cô nhân viên đã về, nàng khóa cửa dợm bước quay lưng, tôi mới dám rời khỏi chỗ, trống ngực đập thình thịch, lấy hết can đảm, sửa soạn định gọi, thì… Bên kia đường cô bé Quế Nhung xuất hiện, vừa gọi vừa vẫy: - Đã ăn uống gì chưa? Hôm nay con làm cơm hay dì mười? - Dạ…. Bóng hai người vừa đi vừa nói chuyện thật ấm cúng, hạnh phúc …họ xa dần, tôi trở lại với bóng đêm… Trở lại với thực tại. Thất vọng!! Phải rồi! nàng đã có gia đình! có con ngoan, chồng tốt! tôi trở lại để làm gì?? Làm xáo trộn cuộc sống của họ hay sao?? Hay làm trò cười cho nàng? Nhưng… nhưng mà… nàng là của tôi … từ hồi xưa cơ mà! Tôi đã không biết nắm giữ, đã không chọn sự hạnh phúc gia đình mà đã đổi lấy tương lai công danh sự nghiệp, của cải vật chất giàu có của ngày hôm nay! Tôi không tiếc thời gian đã qua đã cật lực làm lụng học hỏi cho sự nghiệp của ngày hôm nay, nhưng nếu cho tôi chọn lại, tôi sẽ chọn con đường của trái tim để được có một mái ấm gia đình vào cuối đời như tất cả mọi người… Tự hỏi có nên để lại mẩu giấy cho nàng hay không?? Màn đêm dầy đặc hơn khi quán café lọt vào cuối đường, không ai qua lại. Tôi đặt trên chiếc ghế mây ở ngoài quán quyển lưu bút ngày xưa khi còn học ở trung học, những tấm hình còn rất trẻ, rất ngây thơ và dễ thương, cuối quyển vở ấy là số phone của tôi. Tôi muốn biết khi xem xong nàng có muốn gặp tôi?
Sáng hôm sau và cả ngày hôm ấy, tôi thấp thỏm đợi chờ, đứng ngồi không yên nhìn chiếc phone, mong nó reng lên, nhưng… tất cả vẫn im lìm! Chắc nàng đã bận rộn quá nên quên rồi… Buổi tối đến, tôi lại kéo cao chiếc cổ áo để đừng ai nhận ra, lén lén lút lút vào một góc tối của quán, từ đó tôi có thể ngắm nhìn nàng đang nhanh nhẹn cười nói tính tiền ở quầy. Nàng không thể nào không thấy quyển vở lưu bút đặt trên ghế mây khi bước vào tiệm! Thế nhưng … hình như nàng đã không màng đến, không thèm đọc?! hay đọc qua rồi mà không muốn liên lạc với tôi?! …Quyển vở lưu bút vẫn cứ nằm im lìm, cô đơn trên chiếc ghế nhỏ bên ngoài cửa tiệm, mặc cho những giọt mưa phùn bắn văng vãi lên những trang sách, vết mực tím loang ra, gió ban chiều thổi lật tung những trang sách, kỷ niệm thuở xưa xô ùa ra, không còn vẻ gìn giữ ấp ủ… Trái tim tôi se thắt, đứt đoạn, kho kỷ niệm đẹp ấy tôi đã trân quý cất giữ mấy chục năm nay, nay bị xem thường như thế, tôi thật đau lòng! Trách ai đây?? Phải rồi! chả cần phải nói ra bằng lời, cũng chẳng cần phải nhìn lại nhau nữa, nàng đã cho tôi một câu trả lời thật ý nghĩa! Nhặt lại quyển lưu bút, lau đi hết những vết mực lem, những giọt mưa phũ phàng, tôi cất kín vào bên trong áo, nơi trái tim đang thổn thức, tôi bước ra khỏi tiệm, không còn lén lút như lúc ban đầu nữa, đôi chân mới thật thảnh thơi làm sao!
Tôi cảm thấy sau lưng như có ai đang theo dõi, đang thầm tiếc nuối, xin lỗi những gì họ đã làm đau lòng tôi… Tôi hiểu! Họ không thể nào làm khác hơn được nữa! Sỏi Ngọc. |
|
|
Tình yêu thương hay nhịn nhục
tình yêu thương hay nhơn từ tình yêu thương chẳng ghen tị chẳng khoe mình, chẳng lên mình kiêu ngạo,chẳng làm điều trái ph |
|
IP Logged |
|
| << phần trước Trang of 162 |
|
||
Chuyển nhanh đến |
Bạn không được quyền gởi bài mới Bạn không được quyền gởi bài trả lời Bạn không được quyền xoá bài gởi Bạn không được quyền sửa lại bài Bạn không được quyền tạo điểm đề tài Bạn không được quyền cho điểm đề tài |
|