Bài mớiBài mới  Display List of Forum MembersThành viên  LịchLịch  Tìm kiếm trong Diễn đànTìm kiếm  Hỏi/ĐápHỏi/Đáp
  Ghi danhGhi danh  Đăng nhậpĐăng nhập
Thơ Văn
 Diễn Đàn Hội Thân Hữu Gò Công :Văn Học - Nghệ thuật :Thơ Văn  
Message Icon Chủ đề: TRUYỆN HAY CHỌN LỌC Gởi trả lời Gởi bài mới
<< phần trước Trang  of 105 phần sau >>
Người gởi Nội dung
Lan Huynh
Senior Member
Senior Member


Tham gia ngày: 05/Aug/2009
Đến từ: United States
Thành viên: OffLine
Số bài: 11985
Quote Lan Huynh Replybullet Gởi ngày: 14/Jul/2018 lúc 5:05pm

Dịu Dàng Cơn Nắng Hạ



Em đã có những mùa Hạ thần tiên,
Đã hồn nhiên như trời xanh mây trắng,
Đã rực rỡ như buổi trưa ngập nắng,
Và nắng dịu dàng từ lúc gặp anh.

Ngọc Ngà đi xồng xộc vào nhà, cô tháo cái túi cặp trên vai quẳng một cái là nó nằm chình ình trên bàn, thiếu chút nữa làm rơi đổ cả bình hoa mà mẹ cô đã công phu hái hoa tươi từ vườn cắm vào bình. Bà Bông phải kêu lên:
- Ối, con ơi, coi chừng đổ hình hoa của mẹ.
- Ngày nào cũng thế, có bao giờ con làm đổ bình hoa của mẹ đâu mà mẹ lo.
Rồi cô hỏi mẹ một hơi:
- Hôm nay ăn cơm với gì mẹ? Có món cá kho không? con đang đói bụng qúa, mẹ lấy cho con tô cơm đi.
Bà Bông cũng mắng con gái một hơi:
- Con gái con lứa thì phải khoan thai dịu dàng, ăn nói từ tốn, đi học về cặp sách để cho đúng chỗ, thay quần thay áo, rồi mới ra ăn cơm chứ, mày về đến nhà như cơn bão không báo trước, chốc nữa là nhà cửa lại xáo trộn, bừa bãi lên cho mà xem.
Cô chạy bay vào phòng để thay quần áo, vẫn chiếc áo thun hở cổ, hở tay và chiếc quần đùi ngắn, thoải mái thế mà cô còn kêu lên ầm ĩ:
- Nóng qúa mẹ ơi! Mùa hè mẹ phải mở thật lạnh mới đã.
Rồi cô ra chỉnh lại nhiệt độ trong nhà, với cô 73 độ F mới là vừa. Trong khi ông bà Bông thích nhiệt độ 78 hơn. Thế là hai ông bà phải chiều con gái, nó đi vắng thì mở nhiệt độ theo ý mình, nó về nhà mình phải theo ý nó, và đôi khi bà Bông phải khóac thêm chiếc áo nữa cho bớt lạnh giữa mùa hè nắng cháy. Ông đã từng an ủi bà: “ Mình chiều con mình chứ chiều ai, nó sinh ra ở Mỹ, đến trường học nhiệt độ kiểu Mỹ quen rồi, người Việt Nam mình xứ nhiệt đới, khi mình ấm thì tụi Mỹ cần mở máy lạnh. Cũng như khi tụi Mỹ thấy mát mẻ là mình ớn lạnh cả thịt da”.
- Mẹ chưa lấy cơm cho con hả? Cô sốt ruột hỏi lại mẹ.
- Đợi bố về chỉ ít phút nữa thôi, mẹ sẽ dọn đủ cơm, canh, đồ kho nóng hổi cả nhà cùng ngồi vào bàn ăn luôn thể.
- Không được đâu, con không thể đợi dù một giây, vì con đang đói, đói qúa trời luôn.
Chẳng cần đợi mẹ làm, Ngọc Ngà vào bếp bới cơm và lấy đồ ăn đầy một tô lớn rồi ra ghế sa lông ngồi tựa người ra ghế, hai chân gác lên bàn, một tay bưng tô cơm tay kia bấm lia lịa cái remote control tìm đài coi Ti vi, vội vàng như trời sắp xập, không còn dịp để coi nữa.
Bà Bông đến bên con gái ngọt ngào:
- Con ơi, lớn rồi mà ngồi ăn uống thế này người ta cười cho đấy.
Cô không quan tâm đến lời mẹ, mải ăn và khen:
- Ôi, món cá kho hôm nay mẹ làm ngon lắm, chắc con phải ăn thêm tô cơm nữa, mai mẹ kho cá nữa nhé?
Bà Bông “năn nỉ”:
- Nhưng con có nghe lời mẹ vừa nói không? bỏ hai chân xuống khỏi bàn giùm mẹ đi. Tập cho nó quen đi.
Bây giờ cô mới ngạc nhiên, nhìn mẹ:
- Ngày nào con chả ngồi thế này, thoải mái quen rồi mà, nhưng hôm nay sao mẹ khó tính thế?
Bà Bông nghiêm trang nói với con:
- Nhà mình sắp có khách đến chơi cả tuần, con là con gái lớn rồi, 18 tuổi đầu sang năm vào đại học rồi, chứ còn bé bỏng gì đâu, đừng để người ta cười con.
Cô có vẻ giận dỗi vì bị “xúc phạm”:
- Ai đến nhà mình thì kệ họ, con có đụng chạm gì đến họ hay làm sai trái đâu mà họ cười con?
- Mẹ hiểu ý con, nhưng con không hiểu ý mẹ, dưới mắt một người khách lạ mẹ muốn người ta nhìn con gái mẹ thuỳ mị dịu dàng, dễ thương ấy mà.
Cô phản đối:
- Có mấy thằng bạn cùng lớp đang theo tán tỉnh con, khen con dễ thương kia kìa, mẹ không tin con dẫn tụi nó về cho mà xem.
- Nhưng chúng chưa hề nhìn thấy con ngồi ăn cơm bưng cả tô, chân thì gác ngang gác dọc lên bàn “ba gai” như thế này, chúng không biết rằng chưa bao giờ con rửa bát, lau nhà, giặt giũ quần áo. Tất cả những công việc ấy toàn mẹ làm cho con.
Ngọc Ngà tò mò ngắt lời mẹ:
- Nhưng người khách lạ nào sẽ đến nhà mình mà quan trọng thế?
- Là bạn của anh Tiến con, làm cùng hãng ấy mà. Họ sẽ từ Seattle về đây nghỉ vacation một tuần.
Cô ngạc nhiên:
- Anh Tiến lấy vacation về nhà mình thì đúng rồi, còn anh kia theo đến đây làm gì?
- Họ là bạn thân, ngày anh Tiến ra trường về hãng nhận việc thì anh Hiếu đã tận tình chỉ dẫn những bước đầu tiên. Rồi mỗi cuối tuần anh Tiến con đều được anh Hiếu mời đến nhà ăn uống hay tham dự vui chơi cùng gia đình, cha mẹ anh Hiếu cũng qúy mến Tiến như con cháu trong nhà, nên Tiến muốn mời Hiếu về nhà mình chơi, để giới thiệu một người bạn tốt cho vui. Đơn gỉan chỉ thế thôi.
Cô nhăn mặt, khó chịu:
- Anh ta sẽ ở đây một tuần, bận rộn cả nhà mình ra chứ vui gì?
Bà Bông dặn dò:
- Con đừng nói thế, lỡ quen miệng hôm nào có mặt anh Hiếu con lại nói ra thì mất lòng nhau. Nhớ là phải cẩn thận suy nghĩ trước khi nói nhé, mẹ sợ cái tính ăn nói bừa bãi của con lắm.
Ông Bông đi làm về tới, nhìn hai mẹ con, ông vui vẻ:
- Có chuyện gì mà hôm nay hai mẹ con gần gũi tâm tình thế nhỉ?
Ngọc Ngà mách bố:
- Nhà mình sắp có khách, mẹ muốn con ăn nói đàng hoàng tử tế cho ra dáng con gái, làm như bấy lâu nay con là thằng con trai trong nhà này ấy.
- Mẹ con qúa lo xa, với bố, con luôn là đứa con gái đáng yêu.
Cô mỉm cười chiến thắng, bà Bông lườm yêu chồng và lo dọn bữa cơm chiều cho chồng.
Khi ông Bông đến giờ ngồi vào bàn ăn thì hai vợ chồng cùng nhỏ to trò chuyện. Bà than thở:
- Đấy, ông xem, con gái nhà mình ngang ngược chưa?, vừa về đến nhà là chỉnh lại nhiệt độ trong nhà cho mát lạnh theo ý nó, tôi và ông là đa số mà phải thua thiểu số, xong nó đòi ăn cơm ngay, không kịp đợi bố về để cả nhà cùng ăn, mà nhà chỉ có 3 người chứ nhiều nhặt gì, hai anh nó, anh lớn thì đã lập gia đình ở riêng, anh Tiến đi làm xa. Vậy mà ngày xưa, ở tuổi 42 tôi bất chấp sự nguy hiểm của tuổi đang về gìa có thể đẻ con khờ con dại , cứ cố công đẻ thêm một đứa con gái để hú hí, để vui nhà vui cửa, tôi đặt tên nó là Ngọc Ngà vừa có nghĩa cưng qúy, thương yêu như ngọc như ngà vừa có nghĩa yểu điệu tiểu thư, mà nó thì ngược lại.
- Thì con nó đói, ăn trước có sao đâu, tôi với bà ăn lúc nào cũng được, bà đừng bắt con vào nề nếp, nguyên tắc qúa. Thời gian và công việc của nó khác của chúng ta.
- Ông chỉ bênh con gái, nó càng ngổ ngáo thêm thôi. Hôm nọ nó còn đòi đi học võ gì đó để tự vệ, phòng thân, tôi không cho và nói rằng tướng mày nghênh ngang thế kia, mày không ăn hiếp người ta thì thôi, ai dám ăn hiếp mày? nó mới thôi.
- Con gái học võ cũng tốt chứ sao, vừa khỏe mạnh vừa an toàn cho bản thân. Ông tiếp tục bênh con gái.
Bà kể tội thêm:
- Có lần nó còn nói thích …lái máy bay nữa chứ.
- Trẻ con lớn lên ở Mỹ đứa nào chẳng có những ước mơ, ngay cả những ước mơ không giống ai. Biết đâu, vì nó thích du lịch, thích đi máy bay, giống như tôi ngày xưa, mơ lớn lên làm…lơ xe đò, chỉ vì khoái đi xe đò miễn phí?
Bà thì thầm nói nhỏ, sợ con gái nghe thấy:
- Được thế còn may, tôi chỉ sợ nó giống con trai, đồng tính thôi ông ạ.
Ông gạt đi:
- Bà nhiều tưởng tượng làm gì cho khổ, mà nếu đúng như thế cũng chấp nhận, dù giới tính nào cũng là con người, cũng có mặt xấu, tốt như bất cứ thành viên nào trong xã hội. Con Ngọc Ngà nhà mình có 2 anh trai, nên từ nhỏ chỉ chơi đùa với các anh, cùng đi coi phim, đi câu cá, nên tính tình giống con trai là đúng rồi. Gía bà đẻ hai đứa con gái cho nó có chị có em thì đâu đến nỗi…
Nét mặt bà tươi lên, bà thì thầm với ông:
- Ông cũng biết rồi đấy thằng Tiến sắp sửa dẫn người bạn nó về đây, nghe nói anh Hiếu là người tốt, con nhà tử tế, chưa vợ, chưa người yêu. Tôi cũng mong dịp này anh ấy để mắt tới con Ngọc Ngà và vài năm nữa rước nó đi cho tôi yên tâm., chứ tính khí nó như thế có mà ế chồng.

************

Anh Tiến đã về nhà cùng với bạn, Hiếu hơn Tiến một tuổi và ra trường đi làm cũng trước Tiến một năm. Đồng trang lứa, lại hợp tính tình nên hai người đã là bạn thân.
Bà Bông mừng thầm trong bụng khi thấy Hiếu, mới gặp lần đầu là bà đã chấm ngay rồi. Hai con trai đã ngoan mà có thêm thằng rể ngoan nữa thì nhà bà thật có phước.
Bà chỉ còn một mối lo là con Ngọc Ngà có được anh Hiếu để mắt đến không?
Bữa cơm đầu tiên đón khách bà Bông làm thật trang trọng, nhiều món, nào thịt nướng, tôm lăn bột, gỏi ngó sen, súp măng tây… món nào cũng công phu và hấp dẫn.
Ngồi vào bàn ăn Tiến ân cần giới thiệu cha mẹ với bạn, đến lượt cô em gái, anh nói ngắn gọn cho xong:
- Em tôi, Ngọc Ngà.
Hiếu mỉm cười với cô gái:
- Hân hạnh biết cô, hôm nay tôi mới biết Tiến có em gái.
Tiến nói nửa đùa nửa thật:
- Vì chẳng có gì để nói về nó cả, tính tình ngang ngược, khó ưa.
Nhưng Hiếu vẫn bắt chuyện với cô em khó ưa của bạn:
- Tôi được tham dự một bữa cơm ngon thế này chắc là có công không ít của cô đấy nhỉ?
Ngọc Ngà hồn nhiên đáp:
- Em không nấu nướng bất cứ món gì, tất cả mẹ em làm đấy.
Bà Bông đỡ lời cho con:
- Hôm nay em nó bận học bài…
Bà Bông nói xong nhìn con gái chưa kịp ra tín hiệu “nhắn gởi” điều gì thì cô đã nhanh nhẩu:
- Nhưng dù không bận thì em cũng không chạm tay vào bếp đâu, mẹ em từng nói là em đụng đâu hư đó, mẹ không khiến, thà để mẹ làm một mình còn hơn. Ngay cả rửa bát, quét nhà em cũng chưa hề biết đến bao giờ …
Bà Bông vội vàng kêu lên để ngăn chận cô con gái không qúa đà nói tiếp và hi vọng dư âm câu nói của con gái mau tan biến trong lòng mọi người:
- Ơ kìa, các con ăn đi cho nóng. Bún thịt nướng có rau thơm tươi hái ngoài vườn đấy.
Hiếm hoi được dịp Ngọc Ngà ngồi vào bàn ăn cơm chung với mọi người như ngày hôm nay nên bà Bông vui vẻ gợi chuyện:
- Cháu Hiếu về Texas thấy lạ không? Nơi đây nóng chắc không mát mẻ và êm đẹp bằng Seattle nhỉ?
Hiếu lễ phép đáp:
- Cháu đã đi nhiều nơi, nhưng lần đầu tiên mới đến Texas , ở nơi đâu cũng có vẻ đẹp của nó bác ạ, khó lòng mà so sánh.
Bà Bông càng hài lòng vì sự tế nhị khôn khéo ấy, thanh niên con trai mà ăn nói đâu ra đấy, so sánh với con gái bà một trời một vực, thì bà càng chẳng dám hi vọng gì con gái sẽ “cảm” được anh Hiếu, chưa gì nó đã khai huỵch toẹt ra là chẳng biết nấu ăn thì còn anh nào để ý tới, để mà cưới về một con vợ đoảng?
Tiến bàn:
- Dự báo thời tiết suốt tuần này nóng lên tới gần trăm độ, con tính rủ Hiếu đi biển chơi vài ngày cho mát.
Tiến vừa dứt lời thì Ngọc Ngà mừng rỡ reo lên:
- Phải đấy anh Tiến, cho em đi với.
Cô quay sang nhìn Hiếu:
- Anh có thích bơi không? Chúng ta sẽ bơi đua nhé?
- Thật tuyệt vời, đây là sở thích và sở trường của tôi.
Bà Bông khẽ thì thầm với chồng:
- Nó chẳng đợi ai mời tự ý xin đi chung, thế có vô duyên không?
Ông mỉm cười dễ dãi:
- Thích thì nói ra, ai lạc hậu cổ kính như bà. Anh Tiến nó chứ ai xa lạ mà phải kiểu cách.
- Nhưng còn anh Hiếu, kẻo người ta lại hiểu lầm, đánh thấp gía trị của nó.
- Tôi thấy anh Hiếu tỏ vẻ vui mừng vì có nó đi cùng, bà cứ để con nó tự nhiên , biết đâu thế mà hay.
Hôm sau ba người sửa soạn đi biển, Ngọc Ngà chọn quần áo, và những đồ dùng cần thiết khi đi tắm biển. Bà Bông ngồi nhìn con lựa quần áo mà thở dài:
- Mẹ ước gì con thích mặc chiếc áo dài hay áo bà ba của Việt Nam thì sẽ dịu dàng biết mấy!
- Mẹ ước mơ không đúng lúc tí nào cả, con đi tắm biển chứ có đi biểu diễn thời trang đâu mà mặc quốc phục Việt Nam của mẹ?
Bà ngao ngán nhìn nó tay xách nách mang những túi đồ. Ra đến sân, Ngọc Ngà đứng từ xa thẩy từng túi đồ vào một góc của trunk xe đang mở sẵn, thật chính xác, chắc nhờ ngày nào đi học về cũng quăng cặp sách lên bàn nên quen tay rồi? nhanh nhẹn và tháo vát không thua gì bọn con trai, đến nỗi anh Hiếu muốn phụ giúp cũng không kịp.
Người đâu mà khờ thế, không biết làm duyên, ra vẻ chân yếu tay mềm nũng nịu với người khác phái để được chiều, được cưng. Ngày xưa chuyện lớn chuyện nhỏ gì bà cũng thủ thỉ nhờ vả anh Bông khi ấy đang quen bà, anh đã sung sướng làm ngay.
Ngày xưa bà cũng bằng tuổi con gái bây giờ mà đã biết làm điệu cho mấy thằng bạn học cùng lớp ngẩn ngơ, có một thằng bạn cùng lớp yêu bà, chuyện tình học trò chẳng đi tới đâu, bà đã để lại một vết thương lòng êm ái cho nó khi bà đi lấy chồng. Ông Bông, anh lính Hải Quân đẹp trai ngày đó đầy kinh nghiệm biển khơi mà vẫn “chết chìm” trong sóng mắt cô em gái người dưng khác họ.
Trên đường tới biển Corpus Christi , Tiến ghé vào San Antonio , để cho Hiếu thăm khu du lịch River Walk. Giữa lúc trời nắng nóng, ghé vào đây, đi dạo bên bờ sông mát rượi dưới bóng cây cao thật là thú vị. Nghe nói người thiết kế khu du lịch này là một người Châu Á, nên nơi đây có trồng nhiều cây nhiệt đới như chuối, dừa, tre trúc, hoa dâm bụt, hoa Cúc v..v. Đã đến đây vài lần cùng với gia đình nên Ngọc Ngà hầu như quen thuộc, cô đi dọc theo bờ sông, chân bưóc bên cạnh những cây Wandering Jew, lá cây và thân cây màu tim tím bò lan man với những ngọn vươn lên ngoe nguẩy trên mặt đất, Ngọc Ngà thích cây này chỉ vì cái tên lạ lùng “Wandering Jew” của nó, có nghĩa là “Người Do Thái Lang Thang”.
Hiếu theo sau luôn nhắc nhở:
- Cẩn thận nhé Ngọc Ngà, coi chừng ngã xuống sông.
Cô nghênh mặt nhìn anh:
- Có khi chính anh sẽ là người ngã xuống sông và em phải nhảy xuống cứu anh đấy.
- Ngoc Ngà quên là anh cũng biết bơi à?
Đi dạo mỏi chân, họ ghé vào một tiệm giải khát, chọn bàn ngồi bên ngoài, nhìn kẻ qua người lại và những chuyến canoe chở đầy du khách trên sông., trước khi tiếp tục cuộc hành trình đến biển.
Đến Corpus Christi khỏang 4 giờ chiều, việc đầu tiên là thuê khách sạn, để được cất hành lý và nằm thẳng cẳng, thư giãn trên nệm trong căn phòng mát lạnh, nghỉ ngơi cho lại sức sau mấy tiếng đồng hồ ngồi trên xe, mới ra tắm biển. Khách sạn nằm gần biển chỉ vài phút đi bộ nên rất thuận tiện...
Biển mùa hè trong xanh, những đợt sóng ào ạt xô lên bờ rồi chạy lùi lại, tan biến đi vào biển khơi. Ngọc Ngà bơi ra xa và thỏa thích ngụp lặn theo từng con sóng, thỉnh thỏang những con sứa biển trôi dạt đụng vào người, cô cầm và ném chúng xa hơn như một trò chơi mà không biết chán.
Ngọc Ngà đã bơi đua cùng với anh Tiến, anh Hiếu. hai anh lịch sự cho cô thắng, cô biết thế vì cô thấy sức bơi của Hiếu gần như một người chuyên nghiệp, sở trường của anh ấy mà. Thế mà cô háo thắng cứ tưởng sẽ hạ anh dễ dàng.
Khi hòang hôn xuống, biển thưa người và sóng đánh mạnh hơn, ào ạt hơn, thì cả ba cũng thấm mệt, trở về khách sạn tắm rửa rồi đi ăn tối.
Hai ngày ở Corpus Christi , sáng tắm, chiều tắm, hay đi dạo trên phố biển về đêm, những cuộc vui thường ngắn ngủi. Ngày mai họ sẽ trở về nhà.
Chẳng hiểu sao hai đêm trước Ngọc Ngà đều ngủ ngon, mà đêm nay cô lại khó ngủ? cô sẽ về nhà, không còn những giây phút vui chơi với biển hay với anh Hiếu?
Cô thiếp đi được một giấc ngắn và tỉnh dậy, hình như cô đang hồi hộp tiếc từng giờ, từng phút đang trôi qua, phải rời khỏi nơi đây? Ngọc Ngà trở dậy, thay quần áo, soi gương thấy gương mặt mình không giống thường ngày, không là một con bé bướng bỉnh gan dạ nữa, cô cũng yếu lòng và đa cảm qúa chừng.
Cô bước ra ngoài, cửa phòng anh Tiến và anh Hiếu vẫn đóng, chắc họ đang còn ngủ say như hai ngày qua sau những lần tắm biển vui và mệt nhoài?
Cô lang thang ra biển một mình, lang thang như lòai cây “Người Do Thái Lang Thang” mà cô đã yêu thích. Buổi sáng tinh mơ, phố phường còn tiếc rẻ giấc nồng say, chưa buồn tỉnh dậy, những ngôi nhà còn im khung cửa sổ, cô đi qua những con đường vắng, hai bên hàng cây cọ vươn cao, lá xòe đón ngọn gío trong lành từ biển thổi về, dưới bước chân cô, vạt cỏ ngậm hơi sương ướt lạnh., mà lát nữa đây khi nắng lên sương sẽ tan. Thật mong manh, tội nghiệp!
Bây giờ thì cô đang đứng trước biển, biển không người mới hoang sơ làm sao. Mặt trời ửng đỏ, soi trên mặt biển lấp lánh theo sóng nước một màu cũng ửng đỏ như thế, đẹp như bức tranh vẽ. Một con tàu đang lênh đênh ngoài khơi, chắc đang chuẩn bị cho một chuyến hải hành?
Cô đi chậm rãi trên bờ cát mịn, suốt đêm qua biển không người, biết bao nhiêu đợt sóng đã tràn qua đây, vuốt ve bãi cát cho đến khi mịn màng phẳng lặng. Những cuộc vui hôm qua đâu? những người vui hôm qua đâu? Những dấu chân và tiếng cười, tiếng nói đã về đâu?
- Ngọc Ngà…
Tiếng gọi làm cô giật mình trở về thực tế, anh Hiếu đang đi tới, giọng anh lộ rõ niềm vui:
- Thật bất ngờ khi gặp em ở đây.
Cô bỗng bối rối:
- Anh cũng thích ngắm biển vào buổi sáng à?
Giọng anh êm đềm như sóng biển đang rì rào kia
- Cả đêm qua anh không ngủ được, nên muốn dậy sớm ra biển dạo quanh vài vòng, vì chốc nữa chúng ta tạm biệt biển rồi. Tự nhiên anh thấy tiếc…
Tí nữa thì cô buộc miệng kêu lên :” Em cũng thế”, nhưng cô đã kịp nói khác đi:
- Biển buổi sáng đẹp lắm phải không anh?
Cô chợt nhớ lời mẹ dặn, phải suy nghĩ trước khi nói, lần đầu tiên cô thấy mẹ thật là khôn khéo, thật là tuyệt vời.
- Đẹp đấy, nhưng sẽ buồn vì ngày vui qua mau.
- Vậy thì mùa hè sang năm anh lại nghỉ hè về đây với anh Tiến em và đi tắm biển nữa.
Anh Hiếu chợt dừng chân, nhìn cô và hỏi:
- Nhưng anh về, em có đi chơi biển với anh nữa không?
Cô đáp lí nhí, vẻ ăn to nói lớn ngày thường biến đâu rồi:
- Có chứ ạ.
Cả hai lại tiếp tục đi dạo trên bờ biển, sóng nhè nhẹ chỉ vừa đủ làm ướt chân người đi bên cạnh biển. Những tia nắng mỗi lúc một rạng rỡ hơn, trời sáng hơn và người ta lác đác ra biển, không phải để tắm mà cũng để đi dạo hay ngắm biển lúc bình minh.
Anh Tiến đã dậy và ra biển tìm hai người, anh hỏi Hiếu:
- Cô em tôi lại rủ bạn ra đây để chạy đua có phải không?
Anh định la cô em gái nếu Hiếu không đáp ngay:
- Không, chỉ là tình cờ cả hai cùng dậy sớm ra biển và gặp nhau. Nhờ thế mới biết biển tinh mơ đẹp làm sao.
Anh Tiến nói:
- Mình về khách sạn thay đồ đi ăn sáng, dạo chơi quanh quẩn phố xá rồi trả khách sạn trước 12 giờ trưa để về nhà.
Ngọc Ngà bâng khuâng nói thì thầm với chính mình:
- Thế là chiều nay biển này sẽ vắng chúng ta. Xin chào biển nhé.

***********

Anh Hiếu chỉ còn ở lại Texas hai ngày, là hai ngày Ngọc Ngà khép nép dịu dàng hẳn ra, cô không nói năng tùm lum, không dám ngồi vắt chân lên bàn, kiên nhẫn đợi ăn cơm cùng với cả nhà dù đi học về là bụng đói meo, chỉ muốn ăn ngay. Cái màn tung chiếc túi cặp xách bay vèo lên bàn không còn nữa, cô cẩn thận và nhẹ nhàng để túi cặp vào một góc kệ.
Bà Bông nhận ra điều ấy ngay, không ngờ chỉ một chuyến đi chơi biển đối với bà đầy bất trắc lo âu, mà lại có kết qủa ngược đời như thế. Thay vì mấy ngày gần gũi anh Hiếu kia sẽ chán cô con gái “vô duyên”của bà thì anh lại mến cô, và cô thì thay tính đổi nết như có chiếc đũa thần nào đó vừa hóa phép màu. Trong khi bấy lâu nay bà cố công giảng giải, thuyết phục chẳng thấm thía vào đâu.
Bà Bông hí hửng khoe với chồng:
- Hình như hai chúng nó, anh Hiếu và con Ngọc Ngà mến nhau rồi, nó chẳng cần phải dùng đến “bí quyết” của tôi ngày xưa là nũng nịu, đong đưa, và làm tình làm tội bạn trai . Thế mà vẫn “câu” được anh Hiếu. Thế mới lạ!
Ông Bông thản nhiên bảo bà:
- Chẳng có gì là ngạc nhiên cả, tôi đã nói bà rồi, cứ để cho Ngọc Ngà tự nhiên, không cần phải sửa tính sửa nết, tình cảm nếu có cũng tự nhiên mà đến, thế mới là từ đáy lòng. Tôi mặc dù ngày ấy bị vô tròng của bà, nhưng cũng may cho bà là tôi yêu bà thật tình. Thật là trầy da tróc vẩy tôi mới lấy được bà.
Bà tự hào :
- Vậy là ông có phước lắm đó. Kiếp sau tìm gặp tôi nữa nhé.
- Một kiếp đã đủ lắm rồi, kiếp sau xin bà tha cho tôi đi tìm một tình yêu khác để thay đổi không khí. Thôi trở lại chuyện anh Hiếu mến con gái mình, biết đâu cũng vì tính nết vô tư, thẳng thắn của nó, và nó cũng mến anh ấy đấy. Bà trông nó bây giờ như một thiếu nữ rồi nhé, có hơi hướm tình yêu có khác, biết e lệ, bối rối, không xồng xộc như thằng con trai trong lo âu tưởng tượng của bà đâu.
Bà Bông nhẹ nhỏm cả lòng, cô con gái ngang tàng của bà bỗng trở nên thùy mị, ngoan ngoãn. Bây giờ Texas đang giữa mùa hè nắng lửa, nhưng bà Bông thấy nắng dịu dàng làm sao, dịu dàng như con gái của bà.

Nguyễn Thị Thanh Dương

Tình yêu thương hay nhịn nhục
tình yêu thương hay nhơn từ
tình yêu thương chẳng ghen tị
chẳng khoe mình, chẳng lên mình
kiêu ngạo,chẳng làm điều trái ph
IP IP Logged
Lan Huynh
Senior Member
Senior Member


Tham gia ngày: 05/Aug/2009
Đến từ: United States
Thành viên: OffLine
Số bài: 11985
Quote Lan Huynh Replybullet Gởi ngày: 16/Jul/2018 lúc 9:06am

Đàn Bà

Tôi đi chợ về với nét mặt xơ xác chồng tôi nhận ra ngay:
- Em trúng gío hay sao mà thần sắc bơ vơ thế?
Tôi bực mình gắt:
- Anh trù ẻo em đấy à? Anh muốn em trúng gío chết bất đắc kỳ tử để anh lấy vợ khác hả?
Anh ta luống cuống chống đỡ:
- Không đời nào thế. Anh chỉ muốn lo cho em thôi mà. Hay người ta tính lộn tiền của em? Hay em để quên món gì ở chợ như mọi khi để anh sẽ chạy ra giải quyết ngay bây giờ?
- Hôm nay những chuyện ấy không xảy ra, vấn đề là em tình cờ gặp lại một cô bạn cũ làm chung hãng trước kia.
Anh ta reo lên:
- Thế thì em phải vui lên chứ, cuộc sống bận bịu này không hẹn mà gặp một người bạn cũ là may mắn đấy. Ai vậy em?
- Kim Chi. Tôi đáp cộc lốc.
Anh ta lại reo lên:
- A, cái cô Kim Chi xinh đẹp có cái răng khểnh dễ thương mà ngày xưa hay đến nhà mình chơi ấy hả?
Tôi hậm hực nhìn chồng bằng ánh mắt tóe lửa. Câu nói này đủ để cho tôi làm đơn li dị nếu muốn. Gía tôi có bị tai nạn, bị thương phải đi cấp cứu cũng còn đỡ đau hơn khi nghe chồng tôi nhiệt tình khen một người đàn bà khác xinh đẹp trước mặt mình, mà lại là người đàn bà nguyên nhân làm tôi kém vui ngày hôm nay.
Ngày xưa Kim Chi hay đến nhà tôi chẳng phải để chơi hay thân tình gì, nó chỉ muốn xem xét cách sống và nhà cửa tôi ra sao thôi.
Khi tôi ở chợ, đang lúi húi trong đám đông để lựa mua trái vải tươi gía on sale chỉ có $1.99 một pound. Tôi đã kinh nghiệm rồi thấy cái gì rẻ là mua ngay, không ai biết trước ngày mai, chuyện “bể dâu” đổi thay là thường tình, chân lý này áp dụng cho chợ này không sai tí nào, gía cả của chợ luôn “bất bình thường”. Chiều thứ Sáu một thùng xoài gía $4.99, tưởng là rẻ tôi bưng về 3 thùng, ngày mai thứ Bảy cô em chồng đi chợ về khoe một thùng xòai y chang chỉ có $3.99. Thế là tôi bị “lỗ” mất 3 đồng chỉ vì lanh chanh mua sớm.
Một cú hích vai làm tôi giật mình quay lại, thoát ra khỏi đống trái vải trước mặt, để ngỡ ngàng khi nhìn ra cô bạn cũ làm cùng hãng với tôi trước kia, tôi ngỡ ngàng vì xa nhau mấy năm mà trông nó trẻ đẹp hơn trước, sang trọng hơn trước.
Kim Chi nói:
- Không ngờ gặp bà ở đây.
Rồi nó nhìn tôi từ đầu đến chân:
- Trông bà vẫn thế không có thay đổi gì cả.
Tôi cay cú nghĩ thầm “ý nó nói mình vẫn xấu như xưa đấy”. Còn nó càng ngày càng đẹp ra, có tiền có khác vì tôi đã nghe vợ chồng nó đang làm chủ hai tiệm nail, kiếm bộn bạc.
Tôi ráng nở một nụ cười:
- Kim Chi vẫn …dễ thương ghê ( tôi tránh dùng chữ “đẹp” dù điều đó tôi không thể chối cãi được)
Nó vừa khiêm nhường vừa khoe:
- Mình lo làm ăn qúa đâu có thì giờ để ý đến nhan sắc, trông coi hai tiệm nail, quản lý mười mấy người thợ mệt muốn chết. Có tiền nhiều cũng cực nhiều. Hôm nay sẵn đi công chuyện ghé vào chợ cho…vui, chứ vợ chồng mình từ giờ trở đi coi như suốt đời ăn cơm tiệm, thời gian đâu mà chợ búa với nấu nướng? Còn bà vẫn làm ở cái hãng cũ cà tàng ấy hả?
Nó “sâu sắc” thật, chia ra hai cảnh đời khác biệt, nó thì nhiều tiền lắm bạc, đang làm chủ có một đống nhân viên trong tay, còn tôi thì vẫn đi làm hãng xưởng, đồng lương ba cọc ba đồng, có nghĩa là nghèo suốt đời, không có cơ may nào mà ngóc đầu lên nổi !!
Tôi hững hờ :
- Ừ, mình không có gì thay đổi cả.
Kim Chi nhìn tôi đầy vẻ “xót thương”:
- Hay bà nghỉ hãng đi làm nail đi? Về làm tiệm mình bảo đảm bao lương bà từ 700 đến 800 một tuần tùy theo tay nghề, không kể tiền tip.
- Cám ơn Kim Chi, mình làm ở đây lâu năm quen rồi
- Từ ngày mình đi làm nail hai đứa mình ở hai thành phố, chỉ cách nhau hơn 1 giờ lái xe mà ít có dịp gặp nhau. Mình mới xây một ngôi nhà sơ sơ nửa triệu, hàng xóm của mình toàn là dân Mỹ trắng trung lưu bác sĩ, kỹ sư không à…
Kim Chi móc bóp lấy ra một business card đưa cho tôi:
- Đây là số phone của mình, bữa nào rảnh bà đến nhà mình chơi nhé? Mà phải gọi trước… lấy hẹn nhé, mình bận lắm, mình sẽ xắp xếp thời gian ở nhà đón bà. Thôi, mình đi mua đồ, có dịp sẽ nói chuyện sau.
Sao mà nó chảnh đến thế, mời bạn đến nhà chơi mà bắt gọi trước lấy hẹn y như khách lấy hẹn đến tiệm của nó làm móng tay vậy. Tôi đứng lặng người khi Kim Chi đi khỏi, $1.99 một pound trái vải tươi không làm tôi hớn hở nữa, sự xuất hiện của Kim Chi đã làm tôi mất hứng, tôi vốn không ưa những người đàn bà…đẹp hơn tôi, giàu hơn tôi và chảnh hơn tôi.
Tôi nhìn theo Kim Chi, đi giữa chợ một bên là hàng cá, tôm, thịt, một bên là dãy hàng nước tương, chao, nước mắm, xì dầu đủ loại, và kẻ qua người lại nhốn nháo như ong vỡ tổ mà nó đi như người mẫu đang biểu diễn trên sàn catwalk, bàn chân nọ đặt trước bàn chân kia, để tạo dáng đi yểu điệu, cho thân mình mềm mại uyển chuyển, làm tôi ngứa cả mắt.
Tôi bĩu môi lẩm bẩm một mình:
- Cái nhan sắc ấy thế nào chẳng nhờ vào thẩm mỹ viện ! còn tiền bạc trên cõi đời này chỉ là phù du, có nhiều tiền càng phù phiếm xa hoa, càng hư hỏng con người chứ…ích lợi gì? Căn nhà nửa triệu ở Texas chỉ bằng căn nhà cũ rích tồi tàn ở Calif. chứ hơn ai.
Đi chợ xong, ra tới bãi đậu xe tôi vẫn chưa hết tức, chưa thoát khỏi nỗi ám ảnh xinh đẹp tươi trẻ của Kim Chi, thì nó lại lù lù xuất hiện một lần nữa. Tại sao trong đời tôi lại có hai lần…xui cùng một lúc đến thế!
Ác ghê, xe nó đậu cạnh xe tôi, hai cái xe cũng khác biệt như hai người chủ, cái xe Toyata của tôi đời…nào tôi cũng không nhớ nổi, nằm cạnh cái xe Honda Acura đời mới bóng lộn của Kim Chi.
Tôi thấy Kim Chi đang lúi húi xếp đồ vào trunk xe, bây giờ tôi càng nhìn nó kỹ hơn, toàn bộ hơn, nó diện cái quần lưng lửng qua đầu gối một tí, vải hoa màu xanh màu đỏ làm nổi bật cái áo đen hai dây kiểu thời trang ôm gọn thân hình thon thả, trông nó trẻ trung, nhí nhảnh và tươi mát giữa mùa hè nóng bức. Nó biết tôi không thể nào không nhìn nó nên càng cố tình xếp đồ thật chậm, thật lâu, điệu bộ và đỏm dáng như một nàng qúy tộc. Có lẽ nó đã quên cái thời còn ở apartment, đồ đạc trong nhà toàn là đồ cũ hay đi lượm ngoài đường, hai vợ chồng và một đứa con chỉ có một phòng ngủ, trông nó lôi thôi, nhếch nhác thế nào!
Ngay giây phút này đầu tôi lóe ra một kế hoạch tập thể dục để giảm cân, để sẽ có một thân hình đẹp…hơn nó. Hai đứa bằng tuổi nhau, cùng nghèo mạt rệp như nhau mà sao tôi gìa hơn nó, xấu hơn nó? Và bây giờ nó đổi đời, giàu hơn tôi? Thật là bất công.
Dù tôi cứ suốt đời cho rằng tiền bạc là phù du, nhưng cũng chính giây phút này tôi thừa hiểu rằng những đứa nhiều tiền lắm bạc vẫn sướng, tha hồ mua sắm quần áo và mọi thứ trên cõi đời, tha hồ vào thẩm mỹ viện mà tu bổ nhan sắc. Thế nên chúng nó càng trẻ ra, càng đẹp ra. Còn tôi, mỗi lần đi chợ phải tính toán từng đồng một và như ngày hôm nay hí hửng với gía trái vải tươi onsale rẻ hơn bình thường chỉ có mấy chục xu một pound.
Tôi và Kim Chi lại chào chia tay nhau lần nữa. Chắc Kim Chi đang nghĩ thầm cả cái xe của tôi cũng vẫn thế, mấy năm nay từ ngày nó chia tay tôi đến giờ vẫn không hề thay đổi, ngoài cái việc cũ kỹ thêm, tàn tạ thêm.
Thật là một cuộc gặp gỡ bất ngờ và cay đắng!
Chồng tôi phụ xếp đồ vào tủ lạnh. Anh ta nhấc bịch trái vải lên ngắm nghía, nói một câu chắc nịch như đinh đóng vào cột:
- Hôm nay trái vải onsale đấy !
- Ủa, sao anh biết? Tôi lơ đãng và ngạc nhiên hỏi.
- Khi nào em mua món gì nhiều là món ấy đang onsale. Tuần trước em khuân về một lúc 3 thùng xoài, trời mùa hè xoài mau chín, ngày nào anh cũng phải hối hả ăn xoài cho kịp với tốc độ chín của nó, cho nên cứ nhìn xoài là anh hoa cả mắt, và tối ngủ anh còn…ác mộng, thấy những trái xoài chín vàng…hiện về lửng lơ ở đầu giường.
- Anh đừng có nói là anh sẽ nằm ác mộng thấy những trái vải hiện về nhé, vì hôm nay em mua 10 pound trái vải đấy.
- Bất qúa coi như anh ăn trái vải…trừ cơm.
Tôi nghi ngờ:
- Anh ngụ ý chê em nấu cơm dở phải không? Anh đừng “cay đắng” thế, những người vợ nấu ăn ngon chỉ…hại chồng thôi anh ạ, hết bày ra món này tới món kia, chồng con tha hồ ăn thỏa thích, rồi béo phì, rồi tiểu đường, cao máu, cholesterol. Anh có muốn thế không? Có muốn chết sớm không?
- Em lúc nào cũng đa nghi, suy nghĩ “negative” cho người khác. Thế em và Kim Chi có chuyện gì mà em không được vui?
Tôi nhún vai:
- Cuộc đời là gỉa dối !
- Tại sao em lại triết lý thế sau một buổi chiều đi chợ?
- Kim Chi đấy, nó gặp em làm bộ vồn vã hỏi thăm nhưng chỉ để khoe khoang về mình. Đi chợ gì mà ăn diện như đi thi hoa hậu.
- Đàn bà mà em, ai chẳng thích ăn diện, ai có tiền mà chẳng thích khoe khoang!
- Nhưng em tức lắm, nó nhìn em bằng ánh mắt tội nghiệp, làm em chịu không nổi.
Tôi kể lại chuyện gặp Kim Chi ở chợ cho chồng nghe, và hậm hực kết luận:
- Một ngày nào đó em sẽ trả thù!
- Trời ơi, em định làm gì?. Anh van em hãy suy nghĩ lại..
- Sao anh hoảng hốt đến thế? Em có định giết nó đâu. Một ngày nào đó em sẽ sửa sang nhan sắc, ăn diện thật đẹp, thật thời trang, và đi xe đời thật mới để đến nhà thăm nó cho nó bất ngờ và cay đắng giống như em chiều nay. Đó là cách trả thù của em.
- Nhưng tiền ở đâu ra cho em đi thẩm mỹ viện, sắm quần áo và mua xe đời mới? Ant ta hồi hộp nhìn tôi và chờ đợi.
Tôi thở dài:
- Chính em cũng đang tự hỏi câu đó và chưa có câu trả lời.
Chồng tôi đến bên tôi và ôm vai tôi, dỗ dành:
- Em ơi, hãy tập bao dung đi, nếu em còn tức giận, còn ghanh ghét là còn “tham sân si” đấy. Ở đời, người nọ hơn người kia là thường, mình hãy sống cho mình, hạnh phúc với những gì mình đang có. Đó là vẻ đẹp và sự giàu có trong tâm hồn, thật bền vững và vô gía đó cưng. Cũng như…
Anh ta chợt ngưng bặt, tôi phải giục giã:
- Anh cứ thoải mái nói tiếp đi.
- Em cho phép đấy nhé. Cũng như…anh lấy phải cô vợ đanh đá, chanh chua, mà còn nấu ăn dở ẹc nhưng anh vẫn sung sướng được chung sống với cô ta cho đến hết đời.
Tôi vùng vằng:
- Anh bảo em tha thứ cho Kim Chi là bênh vực nó, một người chồng yêu vợ là phải…về phe vợ trong bất cứ hoàn cảnh nào chứ?
- Anh kể cho em nghe một bài anh đã đọc trên báo. Lâu ngày gặp nhau thì hai người đàn ông vồn vã nhau hỏi thăm nhau về sức khỏe, công việc, còn hai người đàn bà thì…trước hết nhìn nhau xem nó có đẹp hơn mình không? Có giàu sang hơn mình không? Nếu nó hơn thì ghét nó, nếu nó thua kém mình thì sung sướng và thương hại nó. Đó chính là Kim Chi và em trong buổi gặp gỡ chiều nay, nói tóm lại đàn bà là thế cả.
Thấy chồng nói đúng tim đen của mình tôi quay mặt đi dấu nụ cười cho đỡ…quê. Chồng tôi trở về thực tế:
- Thôi bây giờ em nấu gì để ăn đi chứ?
- OK em sẽ nấu bún riêu. Tôi đáp ngay không cần suy nghĩ.
Anh ta ngạc nhiên:
- Tại sao hôm qua nấu bún riêu rồi, hôm nay lại ăn bún riêu?
- Thế anh không đoán ra à? Tại vì… cà chua onsale, một đồng 2 pound em mua từ tuần trước. Em phải ráo riết nấu bún riêu để xài cho hết một đống cà chua đang đua nhau chín đỏ trong tủ lạnh đó.
Anh ta biết điều:
- Ừ nhỉ, thế mà anh quên mất. Ăn bún riêu xong vợ chồng mình sẽ ăn trái vải tráng miệng phải không em? mỗi ngày mỗi ăn để cho hết đống trái vải em mới mua về đó.
Hai vợ chồng tôi nhìn nhau như nhìn thấu tim gan nhau. Có lẽ chúng tôi là cặp vợ chồng ăn ý nhất trên cõi đời này. Tôi sung sướng ra điều kiện:
- Nếu anh còn yêu em say đắm như nãy anh đã nói thì hãy chiều em…
Anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt ướt át, tình tứ rồi ngọt ngào nói:
- Lúc nào anh cũng sẵn sàng chiều em, yêu em say đắm như thuở ban đầu. Anh sẽ hôn em, ôm em trong vòng tay, anh sẽ…Vậy em muốn gì hả cưng?
- Ngày mai chúng mình lại…ăn bún riêu lần nữa, để thanh toán nốt chỗ cà chua chín mùi trong tủ lạnh, anh nhé.

Nguyễn Thị Thanh Dương

Tình yêu thương hay nhịn nhục
tình yêu thương hay nhơn từ
tình yêu thương chẳng ghen tị
chẳng khoe mình, chẳng lên mình
kiêu ngạo,chẳng làm điều trái ph
IP IP Logged
Lan Huynh
Senior Member
Senior Member


Tham gia ngày: 05/Aug/2009
Đến từ: United States
Thành viên: OffLine
Số bài: 11985
Quote Lan Huynh Replybullet Gởi ngày: 28/Jul/2018 lúc 8:00am
Tình yêu thương hay nhịn nhục
tình yêu thương hay nhơn từ
tình yêu thương chẳng ghen tị
chẳng khoe mình, chẳng lên mình
kiêu ngạo,chẳng làm điều trái ph
IP IP Logged
Nhom12yeuthuong
Senior Member
Senior Member
Avatar

Tham gia ngày: 13/Sep/2009
Đến từ: Vietnam
Thành viên: OffLine
Số bài: 5780
Quote Nhom12yeuthuong Replybullet Gởi ngày: 30/Jul/2018 lúc 4:09am
Có rất nhiều nơi để đi, nhưng chỉ có một nơi duy nhất để quay về...
IP IP Logged
Lan Huynh
Senior Member
Senior Member


Tham gia ngày: 05/Aug/2009
Đến từ: United States
Thành viên: OffLine
Số bài: 11985
Quote Lan Huynh Replybullet Gởi ngày: 01/Aug/2018 lúc 11:02am
Tình yêu thương hay nhịn nhục
tình yêu thương hay nhơn từ
tình yêu thương chẳng ghen tị
chẳng khoe mình, chẳng lên mình
kiêu ngạo,chẳng làm điều trái ph
IP IP Logged
Lan Huynh
Senior Member
Senior Member


Tham gia ngày: 05/Aug/2009
Đến từ: United States
Thành viên: OffLine
Số bài: 11985
Quote Lan Huynh Replybullet Gởi ngày: 02/Aug/2018 lúc 9:16am

Tình Mơ  <<<<<


Tình yêu thương hay nhịn nhục
tình yêu thương hay nhơn từ
tình yêu thương chẳng ghen tị
chẳng khoe mình, chẳng lên mình
kiêu ngạo,chẳng làm điều trái ph
IP IP Logged
Lan Huynh
Senior Member
Senior Member


Tham gia ngày: 05/Aug/2009
Đến từ: United States
Thành viên: OffLine
Số bài: 11985
Quote Lan Huynh Replybullet Gởi ngày: 03/Aug/2018 lúc 3:45pm
Tình yêu thương hay nhịn nhục
tình yêu thương hay nhơn từ
tình yêu thương chẳng ghen tị
chẳng khoe mình, chẳng lên mình
kiêu ngạo,chẳng làm điều trái ph
IP IP Logged
Lan Huynh
Senior Member
Senior Member


Tham gia ngày: 05/Aug/2009
Đến từ: United States
Thành viên: OffLine
Số bài: 11985
Quote Lan Huynh Replybullet Gởi ngày: 07/Aug/2018 lúc 2:08pm

Rau Đồng Quê   <<<<<




Chỉnh sửa lại bởi Lan Huynh - 07/Aug/2018 lúc 2:13pm
Tình yêu thương hay nhịn nhục
tình yêu thương hay nhơn từ
tình yêu thương chẳng ghen tị
chẳng khoe mình, chẳng lên mình
kiêu ngạo,chẳng làm điều trái ph
IP IP Logged
Lan Huynh
Senior Member
Senior Member


Tham gia ngày: 05/Aug/2009
Đến từ: United States
Thành viên: OffLine
Số bài: 11985
Quote Lan Huynh Replybullet Gởi ngày: 08/Aug/2018 lúc 8:37am
Tình yêu thương hay nhịn nhục
tình yêu thương hay nhơn từ
tình yêu thương chẳng ghen tị
chẳng khoe mình, chẳng lên mình
kiêu ngạo,chẳng làm điều trái ph
IP IP Logged
Lan Huynh
Senior Member
Senior Member


Tham gia ngày: 05/Aug/2009
Đến từ: United States
Thành viên: OffLine
Số bài: 11985
Quote Lan Huynh Replybullet Gởi ngày: 11/Aug/2018 lúc 3:33pm

Em Là… Con Gà Móng Đỏ

Tôi gặp “con gà móng đỏ” trong quán rượu này, nhưng khi đó tôi say quá. Tôi nhớ rất rõ là hôm đó, thằng bạn thân của tôi đã chỉ tay về hướng quầy rượu cho tôi thấy một cô gái có gương mặt thật trẻ với vóc dáng thật thon và nhỏ, ngồi bên ly rượu, nhưng xem ra cô ta không phải là người biết uống rượu. Cô gái luôn hướng ánh mắt về lối cửa ra vào như đang ngóng chờ một người nào đó sẽ đến với cô.

Thằng bạn thân của tôi được mọi người khen là biết nhiều chuyện lạ mà rất ít người biết đến, nên hắn làm điệu bộ như của kép hát cải lương, tay trái kẹp điếu thuốc lá, tay phải cầm ly rượu mạnh đưa lên gần đụng môi và hai con mắt của hắn thì mơ màng nhìn lên cao và vừa gật gù cái đầu như một nhà hiền triết làm như điều hắn sắp nói ra sẽ là điều rất quan trọng, trong khi cái môi dưới của hắn, cái môi có màu thâm đen vì hút quá nhiều thuốc lá thì đang trề ra phía trước như môi con đười ươi, hắn nói:

– Con nhỏ đó nó tự cho nó là “gà móng đỏ” nhưng chưa có thằng nào được đá với nó cả. Và, nó cũng từng tuyên bố là không có thằng nào có mặt ở đây xứng đáng đá với nó. Mày thấy đó, gương mặt của nó dễ thương nhưng lời tuyên bố tuyên mẹ của nó thì ra điều ta đây là có giá trị lắm, làm bọn đàn ông có nhiều thằng sôi máu lên thiếu điều sắp trào cả ra ngoài miệng… Nhưng, cho đến nay thì cũng chẳng thằng nào được sơ múi gì với nó cả. Nó tuy vậy mà cũng còn dễ thương nhiều chứ không đáng ghét như con mẹ chủ sồn sồn của cái quán rượu này đâu. Con mẹ vừa mập thù lù như cái bao gạo lại vừa lé kim nữa, vậy mà cứ tưởng mình sắc nước hương trời nên chẳng có thằng nào muốn hay dám xáp vô với con mẻ cả. Con nhỏ đó thì tính tình cũng kỳ cục quá đỗi. Đã tự xưng là gà móng đỏ thì phải… đá ít ra là một lần với bọn đàn ông trong quán rượu này chứ. Đằng này nó chỉ liếc mắt đưa tình thôi làm cho mấy thằng dê xồm cứ chảy nước miếng thèm thuồng chứ chả có tên nào động được tới cọng lông măng của nó cả, dù có nhiều thằng già dịch chịu bung thật nhiều tiền nhưng nó cũng không ban cho một đặc ân nào.

– Cô ấy tên gì? Tôi hỏi bạn.

– Tên Thúy!

Bẵng đi vài tuần tôi không đến quán rượu. Một hôm tôi lại có mặt và cũng đến chỉ một mình như thường khi. Sau khi người bồi bàn đem ly rượu đến cho tôi, tôi nhìn về phía quầy rượu. “Con gà móng đỏ” ngồi một mình với ly rượu vẫn còn đầy. Tự nhiên tôi thấy muốn trò chuyện với cô ta đôi chút, và nếu được thì… Tôi tin tôi có bản lãnh. Tôi cầm ly rượu và đi đến bên “con gà móng đỏ”.

– Em là Thuý phải không? Xin tự giới thiệu với em anh tên Thuận.

– Chào anh Thuận và hân hạnh được anh để ý đến em. Tuy nhiên em phải nói trước cho anh biết là anh sẽ thất vọng nhiều về em, nếu như anh nghĩ là anh sẽ được… mây mưa với em.

– Chuyện đó thì… hạ hồi sẽ rõ. Bây giờ anh muốn nói chuyện với em bởi vì bạn của anh có nói em…

“Con gà móng đỏ” ngắt ngang lời tôi và nói:

– Bởi vì bạn của anh nói em là… “con gà móng đỏ” phải không? Vì anh cũng nghĩ em là gà nên anh hy vọng là sẽ được đá với em chứ gì? Mà cũng không sao cả. Anh muốn nghĩ gì và hy vọng gì thì đó là quyền của anh bởi vì em đã tự xưng là gà mà. Nhưng, thật ra em tự xưng như vậy ở chốn này là vì em có một chủ đích và hơn nữa chỉ để cho vui thôi. Anh cũng cần phải biết em là con gà lập dị lắm chứ không phải bình thường đâu. Từ ngày em biết “đá” cho đến nay em chỉ mới “đá” với một người thôi anh Thuận à.

– Người nào mà có diễm phúc quá vậy em?

– Người được anh nói là có diễm phúc là người đã đến với em lần đầu tiên. Dĩ nhiên là như vậy nên anh mới gọi là có diễm phúc phải không anh? Nói trắng ra là em đã mất trinh với anh ấy khi em mới mười lăm tuổi. Sau đó anh ấy có hứa sẽ cưới em nhưng rồi… ảnh biệt tăm luôn cho đến nay vẫn không thấy mặt.

– Sao em… sớm quá vậy? Mới mười lăm tuổi…

– Em cũng công nhận là sớm thật. Nhưng vì em thương ảnh nên em không nghĩ gì hết. Đã thương thì em cho người em thương mà không hề nuối tiếc. Em nghĩ là em vẫn còn may mắn lắm vì đó là tình yêu. Em yêu anh ấy và em nghĩ là anh ấy cũng yêu em. Đất nước mình có những em bé gái còn nhỏ… Thời đại này là thời đại quỷ lên làm người nên con người dâm ô quá và tàn nhẫn với nhau quá anh à. Có những đứa bé mới sáu bảy tuổi thôi, sáu bảy tuổi thôi anh Thuận nghe rõ không? Sáu bảy tuổi là tuổi thần tiên, tuổi của thơ ngây… và chúng đã biết gì đâu…

– Anh vẫn nghĩ cái lỗi lớn nhất là vì nhà cầm quyền này đã thi hành luật pháp không nghiêm. Sẵn có tiền do tham nhũng nên… Nhưng đó là chuyện khác rồi. Em và anh sẽ nói về chuyện này sau, còn bây giờ anh muốn biết người có diễm phúc ấy đâu rồi và vì sao em lại trở thành gái giang hồ?

– Em đã làm gì đâu mà anh gọi em là gái giang hồ? Nếu chỉ vì vài ba ly rượu nhẹ ở đây mà anh cho em là gái giang hồ sao? Nhưng thôi, để em kể anh nghe vì sao em tự xưng em là con gà móng đỏ nhé. Thật ra thì lần đầu tiên làm tình với anh ấy… Anh ấy tên là Đức-Phổ. Lần đầu tiên anh Đức-Phổ làm em đau lắm nhưng em cố nén và im lặng để anh ấy được vui trọn vẹn. Nhưng rồi em nghĩ, nếu em im lặng thì có thể làm cho anh ấy mất hứng và mang mặc cảm là hiếp dâm em vì em chưa đến tuổi thành niên nên em đã rên lên nhè nhẹ, nhưng, là cái rên đau đớn và hưởng ứng thật sự chứ không phải… Thế rồi không hiểu sao anh ấy nói em đã biểu lộ sự sung sướng giống như con gà. Từ đó em cứ mang nỗi thắc mắc trong lòng và luôn tự hỏi là con gà khi nó làm tình mà nó cũng biết rên hay sao. Như em biết thì con gà khi làm tình nó sẽ không có thời gian để biểu lộ cảm xúc chỉ vì… nhanh như gà mà, phải vậy không anh? Em đâu có biết chữ gà mà anh Đức-Phổ nói là đồng nghĩa với gái giang hồ đâu. Sau này thì em biết các cô gái giang hồ mà em gặp ở đây có tiếng rên rất dâm dật, lúc thì cao vút như đã đạt đến tột đỉnh, lúc thì thở hổn ha hổn hển đứt đoạn như bị kích thích lắm nên làm cho những tên đàn ông tưởng bở là… ta đây cũng một cây. Sau lần thứ nhất với em rồi thì anh Đức-Phổ biệt tăm luôn, nhưng em biết không phải anh ấy muốn trốn em mà có lẽ anh ấy bận công việc gì đó thôi. Để tìm gặp lại anh ấy, em đã tự cho mình là gà vì em nghĩ nếu anh Đức-Phổ nghe bạn anh ấy đồn là có con gà tên Thúy ở chốn này thì chắc chắn anh ấy sẽ tìm gặp em. Em muốn gặp lại anh ấy lắm nên chỉ nói vậy thôi chứ em chưa… đá với một người lạ nào hết. Nếu gặp lại anh ấy rồi mà ảnh không chịu cưới em thì lúc đó em sẽ làm gà thiệt. Bạn bè em khi biết chuyện thì thường hỏi em là tại sao em lại có thể chung tình với người vô tâm như anh ấy được. Nhưng… em lỡ thương anh ấy và tin tưởng anh ấy nên muốn làm vợ ảnh.

Tôi tin lời tâm sự của “con gà” Thúy thành thật nên tôi có cảm tình nhiều hơn, và muốn nói chuyện với Thúy nhiều hơn.

– Rồi có người đàn ông nào đến gạ gẫm em không?

– Nhiều. Nhiều lắm anh Thuận ơi. Có lẽ vì em còn trẻ và… còn mới. Lần đầu em đến đây và có một ông cũng đáng tuổi ba em đến bên em và hỏi em: “Em có muốn đi với anh đêm nay không? Anh sẽ cho em thật nhiều tiền để mua quần áo và ăn quà.” Anh Thuận biết hôn, em nhìn ông già đó mà cứ tưởng tượng ra cảnh bàn tay ông ấy run run khi sờ vào chỗ đó của em rồi ông ấy cúi xuống hôn vào chỗ đó… và bất ngờ bộ hàm răng giả của ổng rớt ra… cũng ngay chỗ đó. Thế là em cười thật lớn như chưa bao giờ em được cười vui như vậy làm cho ông ấy quê quá ổng bỏ đi thẳng một lèo ra khỏi quán rượu đến quên trả tiền rượu.

– Như vậy là em đối xử ác với ông ta khi em tự cho mình là gà.

– Có lẽ em ác thật. Nhưng… anh Thuận biết hôn, ở đây, trong quán rượu này em để ý thấy có nhiều loại khách. Loại khách thứ nhất là loại ăn chơi chính hiệu. Loại này vào đây thường chỉ để uống rượu và gặp gỡ bạn bè nhưng nếu được giới thiệu thì loại này mới đi và khi đã chịu đi rồi thì chi sộp lắm. Loại khách thứ hai là loại khách lâu lâu mới được xổ chuồng nên thường vào đây để kiếm gà. Loại này dễ nhận diện vì vừa bước chân vào trong quán là hai con mắt cứ láo liên. Loại này mười người thì họa hoằn lắm mới có một người chi sộp thôi. Ông già mà em vừa nói thuộc loại khách thứ hai.

– Chỉ có một mình ông ấy là người duy…

– Đâu có… nhiều lắm chứ anh. Với tất cả những người đã đến với em thì em chỉ nhìn và cười thôi nên em tuyên bố là không có ai đáng đá với em hết. Nhiều người thấy em… mới nên tưởng em sợ, tưởng em nhát nên dặn bồi bàn: “Đến bảo nó không sao.” Nhiều người đã đến nói với em câu này nên từ câu nói chỉ có năm chữ đó, về nhà em đã loáy hoáy viết ra được đến gần năm chục câu lận đó anh.

– Em nói gì anh chưa hiểu?

– Có gì mà chưa hiểu chứ. Này nhé! Đến bảo nó không sao. Năm chữ đó, mỗi chữ anh thử đổi qua đổi lại rồi đổi tới đổi lui đổi xuôi đổi ngược thì đều có ý nghĩa cả.Chẳng hạn chữ đầu tiên là chữ đến do từ câu :Đến bảo nó không sao, và em làm được: Đến bảo nó sao không? Đến không bảo nó sao? Đến không sao bảo nó. Đến không nó bảo sao? Đến nó sao không bảo? Đến nó sao bảo không? Đến nó không bảo sao? Đến bảo sao nó không. Chữ kế tiếp là chữ Bảo thì em cũng làm được như: Bảo nó đến sao không. Bảo nó không sao đến. Bảo nó sao đến không. Bảo đến nó không sao. Bảo đến nó sao không. Bảo sao không đến nó. Bảo sao nó đến không. Bảo không sao nó đến. Bảo không đến nó sao. Chữ nó thì…Nó đến sao không bảo? Nó bảo sao đến không? Nó bảo đến không sao.Nó bảo sao không đến.Vân vân và vân vân. Tại vì em ít học quá chứ em nghĩ người nào giỏi thì có thể làm ra hơn năm chục câu với chỉ năm chữ đó anh à.

Tôi ngạc nhiên đến không ngờ. Một cô gái có vẻ như đang bị thất tình mà lại chịu khó tìm tòi chữ nghĩa nên tôi càng có cảm tình thêm và xem như là người đã thân thiết từ lâu rồi. Tôi nhận thấy trong con người của Thúy có tâm hồn thật cao đẹp và bộ óc khá thông minh. Nghĩ vậy nên tôi trở nên thân mật hơn trong cách xưng hô.

– Mà nè! Con gà bé nhỏ và tội nghiệp kia. Mấy ông ấy còn tìm và rủ rê gì con gà nữa không?

– Có chứ anh! Sau này mấy ông ấy cứ tìm đến em hoài. Để tránh những câu mời mọc và dụ dỗ của mấy ổng nên em kể chuyện vui cho mấy ổng nghe. Anh Thuận biết hôn, để em kể chuyện này cho anh nghe vui lắm. Có ông… Bắc kỳ kia nói: Này! Đừng làm anh buồn nhé! Đố anh Thuận biết ổng ngụ ý nói gì?

– Thì… đừng làm cho ổng buồn mà phải làm cho ổng vui. Chắc ổng muốn em…

– Em biết ngay là anh không hiểu mà. Buồn có nghĩa là nhột ở ngoài Bắc. Đừng làm anh buồn là đừng làm anh nhột đó. Lúc đầu em cũng không hiểu nên em nói lại: Em đang kể cho mấy anh nghe chuyện vui mà buồn hả?

Tôi nhìn Thúy và cười thật vui. Lần đầu tiên tôi được nghe… buồn là nhột.

– Thế rồi mấy ổng có cho em tiền không?

– Có, nhưng em không lấy. Riết rồi mấy ổng nắm tay nắm chân em làm em sợ quá nên sau này khi em vừa thấy bóng dáng mấy ổng là em làm như em đang say vậy. Mấy ổng nhìn em một lúc rồi bỏ đi hết. Có lẽ mấy ổng nghĩ em là con gà bị bệnh… hát năm en nờ một.

Thúy bỗng nhìn ngay mắt tôi và ngập ngừng một lúc rồi hỏi nhỏ:
– Em muốn hỏi anh…

Thúy ngưng nói và nhìn tôi như không muốn nói tiếp. Tôi biết cô bé muốn hỏi điều gì rồi nhưng tôi bắt cô bé phải tự nói ra.

– Này, con gà bé nhỏ tội nghiệp kia. Cô muốn hỏi gì tôi thì cứ hỏi đi chứ sao lại ngập ngừng. Tôi rất hiểu những người như cô nên cũng rất thông cảm.

– Em chỉ muốn hỏi là… bộ anh cũng đang đi tìm gà để đá đó hả?

-Tôi biết cô sẽ hỏi tôi câu đó mà. Cũng… có thể lắm vì tôi vẫn còn đang sống độc thân mà. Nhưng không phải lúc này.

*

Saigon đang sửa soạn đón thêm một mùa Noel và năm mới dương lịch đến với mọi người. Mùa Noel năm nay ở Sàigòn mọi người vẫn sống trong khổ cực và lo âu. Người Saigon cũng đang cố quên những nỗi khổ đau lụt lội và mất đất; cũng cố quên những bất công vẫn đang xảy ra hằng ngày để hướng về cuộc sống ngày mai. Nhưng, đi đến đâu, đến bất cứ nơi nào tôi cũng nghe người Sàigòn nói về sự tham nhũng nay đã thành sẹo cùng nỗi buồn bị người đàn anh phương Bắc ăn hiếp và bắt chẹt đủ điều. Nhà cầm quyền vì muốn lấy lòng, nên đã phải miễn visa cho hơn một tỷ người đó muốn ra vào nước Việt Nam lúc nào thì tuỳ ý. Nhưng, với vài triệu người cùng giòng giống cùng màu da và cùng ngôn ngữ thì luôn bị hạch sách, phải xin xỏ và phải chịu nhiều điều kiện.

Tôi vừa từ trong một cái chòi lá rách nát của một người bạn ngày xưa nay ở vùng ngoại ô xa lộ Biên Hòa đi ra. Hiện tôi đang lang thang trong thành phố sắp về đêm nhìn thiên hạ đi ngắm nhìn các cửa hàng. Vừa bước đi tôi vừa nghĩ đến thân phận người bạn mới quen này. Anh đã có một thời gian dài trên năm năm cầm súng chiến đấu trong đơn vị Tổng trừ bị nên anh có mặt gần như ở khắp các chiến trường thuộc bốn quân khu. Anh đâu có ngờ số phận đen đúa đã đến với anh trong những ngày sau cùng khi chiến trận đã gần tàn và anh phải bị bỏ lại hai chân ngay ven đô Saigon. Mấy năm qua anh sinh sống với nghề bán thuốc lá lẻ ngay trước quán rượu mà tôi thường đến vào mỗi cuối tuần. Anh bắt đầu sống bằng nghề bán thuốc lá sau khi người vợ của anh qua đời. Anh tâm sự trong nước mắt: “Vợ tôi đã giấu tôi để đi làm gái, làm gà anh à. Vợ tôi làm gà để kiếm tiền nuôi tôi và chữa bệnh cho tôi. Bệnh tôi vừa khá hơn một chút thì cũng là lúc vợ tôi bị mang bệnh và qua đời. Vợ tôi bị bệnh…”

Anh nấc lên từng cơn và không nói được hết câu. Tôi không muốn hỏi và cũng không muốn nghe tiếp hết câu chuyện vì tôi hiểu người đàn bà đã hy sinh cả cuộc đời để lo cho người chồng tàn tật thay vì bỏ rơi đã chết vì bệnh gì. Sau ngày ngưng tiếng súng, thành phần chịu nhiều đau thương tủi nhục và bị đày đọa nhất, là những người lính bị thương tật bị hất hủi và bị kỳ thị của nhà cầm quyền có tiếng man rợ nhất hành tinh này.

Tôi bỗng nghĩ đến Thúy, nghĩ đến những lời tâm sự thật dễ thương của cô ta và như vậy có lẽ tôi sẽ ghé lại quán rượu vì từ hai tháng qua tôi cũng chưa gặp lại Thúy.

Khi cách quán rượu khoảng năm mươi thước. Tôi nhìn thấy “con gà móng đỏ” thật dễ thương đang dung dăng tay trong tay với một anh chàng trông khá trí thức trên đường phố.

Tôi vừa quay lưng định lẫn tránh thì Thúy đã nhìn thấy tôi.

– Anh Thuận! Anh Thuận!

Tôi làm bộ ngơ ngác nhìn quanh và khi nhìn thấy “con gà” dễ thương thì tôi làm như vui mừng và reo lên:

– Thúy! Lâu quá mới gặp lại em. Em khỏe không?

“Con gà” chúm cái môi lại làm điệu.

– Mới có… hai tháng mà lâu quá cái gì chứ. Em giới thiệu với anh đây là người mà em đã nói với anh.

Tôi quên mất câu chuyện về anh chàng này, nhưng tôi cũng đưa tay bắt tay anh chàng. Quay qua người đàn ông bên cạnh, “con gà” nói:

– Anh Đức-Phổ biết hôn, anh Thuận là người mà em gặp và nói chuyện lúc đi tìm anh đó.

Thúy nhìn qua tôi và lộ vẻ xúc động.

– Em đến quán rượu tìm anh Thuận hoài mà không gặp. Em tưởng sẽ không bao giờ còn gặp lại anh nữa.

– Còn sống ở thành phố này thì có ngày chúng ta vẫn còn gặp lại nhau chứ.

– Bởi vì tụi em không còn sống ở đây bao ngày nữa nên sợ sẽ không gặp lại anh.

Và như không để cho tôi thắc mắc lâu,Thúy nói tiếp:

– Tụi em sắp rời khỏi đây rồi anh Thuận ơi. Em sẽ theo anh Đức-Phổ ra sống ở ngoại quốc. Anh Thuận biết hôn, nếu không gặp lại anh Đức-Phổ thì không biết rồi cuộc đời của em sẽ trôi nổi ra sao và trôi giạt về đâu. Với cái xã hội như thế này thì rồi ra tất cả những người con gái như em sẽ trở thành gà móng đỏ hết; phải làm gà mới có thể sống được anh Thuận à.

Tôi thân mật hỏi Đức-Phổ:

– Anh Đức-Phổ và Thúy sẽ đi đâu?

Con gà dễ thương lanh lẹ trả lời:

– Tụi em sẽ đến sống ở Hà-Lan.

– Đến đâu?

– Hòa-Lan anh Thuận à – Đức-Phổ lên tiếng đở cho Thúy.

Tôi lặng người đi một lúc vì xúc động. Tôi như cảm thấy sắp bị mất một vật quý đang nắm trong tay, tôi sắp phải xa người con gái mà tôi rất quý mến. Tôi nhìn đôi vợ chồng trẻ đang hạnh phúc mà nghĩ đến người bạn làm lính chiến năm xưa bị tàn tật mà tôi vừa đến thăm. Biết bao con người, biết bao gia đình vẫn đã và đang còn quằn quại trong cuộc sống khốn nạn tối tăm hôm nay chỉ vì ánh mặt trời đã bị che khuất bởi những tòa nhà cao tầng mà hơn bốn mươi năm dài đằng đẳng mới dựng lên được.

Thấy tôi im lặng nhìn người qua lại trên đường phố, “con gà” Thuý nói:

– Ba anh em mình kiếm quán nước nào vào ngồi nói chuyện đi anh Thuận. Anh Thuận hôm nay sao ít nói quá và hình như anh có chuyện gì làm cho anh buồn phải không?

Tôi nhìn Thúy và Đức-Phổ đang chờ đợi tôi đáp ứng lời mời. Tôi thầm mừng cho Thuý vì trong thời gian sắp tới đây cô sẽ có những tháng ngày vui hơn và không còn lo buồn nữa.

– Anh vừa đến thăm anh bán thuốc lá trước quán rượu. Thấy tình cảnh của anh ấy làm anh cũng buồn. Cám ơn lời mời của em, nhưng anh có một chút công việc cần phải làm ngay. Chúc hai bạn luôn được hạnh phúc bên nhau.

Tôi bước lên một bước cho gần sát với “con gà” hơn và nói nhỏ vào tai nàng:

– Vĩnh biệt con gà bé nhỏ và rất dễ thương của anh.

Tôi quay lưng bước đi và ngay lúc đó tôi nghe rất rõ Đức-Phổ hỏi Thúy:

– Con gà bé nhỏ và rất dễ thương của anh? Bộ em… đá với anh ấy rồi hả?

Tôi không quay lại vì tôi biết anh chàng Đức-Phổ hỏi câu hỏi đó chỉ là muốn người yêu phải đính chánh với mình mà thôi.

Trên đường xe cộ chạy qua lại như mắc cửi. Tôi bước vào tiệm bánh Như-Lan ở khu chợ cũ mua chai rượu chát, một ký thịt nguội và hai ổ bánh mì. “Đêm nay mình sẽ vui suốt đêm cùng người bạn tàn tật. Thật ra thì mình cũng bị tàn tật, chỉ có điều con người không nhìn thấy được thôi. Tâm hồn mình, trái tim mình có lành lặn gì đâu từ hơn bốn mươi năm qua.

Tôi ngoắc chiếc tắc-xi vừa trờ tới. Tôi bước vào xe và nói địa điểm đến với người tài xế rồi dựa lưng vào ghế và nhắm nghiền hai con mắt lại. Tôi không muốn nhìn cái thành phố có quá nhiều tệ nạn cướp giựt và giết người xảy ra từng phút từng giờ. Tôi đang cố hình dung lại cái thành phố yêu kiều và êm đềm của tôi ngày xa xưa! ./.

Topa ( Hòa-Lan )

Tình yêu thương hay nhịn nhục
tình yêu thương hay nhơn từ
tình yêu thương chẳng ghen tị
chẳng khoe mình, chẳng lên mình
kiêu ngạo,chẳng làm điều trái ph
IP IP Logged
<< phần trước Trang  of 105 phần sau >>
Gởi trả lời Gởi bài mới
Bản in ra Bản in ra

Chuyển nhanh đến
Bạn không được quyền gởi bài mới
Bạn không được quyền gởi bài trả lời
Bạn không được quyền xoá bài gởi
Bạn không được quyền sửa lại bài
Bạn không được quyền tạo điểm đề tài
Bạn không được quyền cho điểm đề tài

Bulletin Board Software by Web Wiz Forums version 8.05a
Copyright ©2001-2006 Web Wiz Guide

This page was generated in 0.220 seconds.