Bài mớiBài mới  Display List of Forum MembersThành viên  LịchLịch  Tìm kiếm trong Diễn đànTìm kiếm  Hỏi/ĐápHỏi/Đáp
  Ghi danhGhi danh  Đăng nhậpĐăng nhập
Tâm Tình
 Diễn Đàn Hội Thân Hữu Gò Công :Đời Sống - Xã Hội :Tâm Tình  
Message Icon Chủ đề: ĐỜI SỐNG GIA DÌNH Gởi trả lời Gởi bài mới
<< phần trước Trang  of 84
Người gởi Nội dung
Lan Huynh
Senior Member
Senior Member


Tham gia ngày: 05/Aug/2009
Đến từ: United States
Thành viên: OffLine
Số bài: 15667
Quote Lan Huynh Replybullet Gởi ngày: 04/Sep/2020 lúc 10:50am

Lá Thư Thấm Thía Của Người Cha Gửi Con Trai


Đời người là cuộc ganh đua, đi học so điểm số, đi làm so năng lực, về hưu so của cải vật chất, lúc gần đất xa trời so bệnh tật…


Con trai, có 3 căn nguyên khiến ta quyết định viết cho con lá thư này:
- Một là, con đang ở ngưỡng cửa đầu tiên của cuộc đời. Đứng ở đây, nếu nhìn về phía trước hẳn con sẽ thấy chênh vênh trước một tương lai đầy nhạy cảm, còn ngoái đầu lại thì không tránh khỏi cảm giác bùi ngùi tiếc nuối của quãng thời gian đẹp đã trôi qua.

- Hai là, ta cảm thấy có trách nhiệm phải chia sẻ với con những điều mà nếu ta không nói, thì con sẽ phải chịu nhiều đau đớn để biết được những điều đó.

- Và cuối cùng, ta hi vọng con vẫn còn nhớ chúng ta đã trao đổi những động tác tay kì quặc mà lũ thanh niên bọn con vẫn thường làm để giao kèo với nhau: Ta làm tốt công việc của ta, còn con hoàn thành tốt nhiệm vụ học tập của mình. Chúng ta gắng hết sức để hai bên không phải lo lắng cho nhau, đúng chứ?

Vậy nên, ta đã dành nhiều ngày để hoàn thiện bức thư này, gửi gắm vào đó 10 điều ta hi vọng sẽ trở thành hành trang quý giá cho đoạn đường dài của con phía trước.


Điều 1: Sống trên đời, nhất định phải có mục tiêu.
Không phải ai cũng có những lý tưởng vĩ đại làm rung chuyển thế giới, nhưng tất cả đều đang sống và hướng tới một mục tiêu nào đó. Con có thể thấy ta quá nghiêm khắc, không quan hoài tới sự vất vả, khó nhọc mà con phải trải qua để dành được những điểm số tốt. Nhưng con ạ, học tập là điều mà bất kì đứa trẻ nào cũng phải vất vả trải qua. Ta không bao giờ hối hận những lần ta lớn tiếng nhắc nhở con tập trung học tập. Bởi sớm thôi, con sẽ thấy biết ơn trước những kiến thức mà mình đã "miễn cưỡng" ghi nhớ vào trong đầu.

Điều 2: Nhân phẩm tốt là điều bắt buộc phải có.
Ta muốn con đọc và nhớ kỹ những lời Phật dạy:
1. Mỉm cười không mệt, giận hờn mới mệt
2. Yêu thương không mệt, ghen ghét mới mệt
3. Chân thật không mệt, giả dối mới mệt
4. Rộng rãi không mệt, ích kỷ mới mệt
5. Khoan dung không mệt, cố chấp mới mệt
6. Khiêm nhường không mệt, ngạo mạn mới mệt
7. Đơn giản không mệt, phức tạp mới mệt
8. Được mất không mệt, toan tính mới mệt
9. Thân mệt không mệt, tâm mệt mới mệt  

Dù con sau này trở thành một người thần thông quảng đại hay một kẻ ngu muội khù khờ, ta tin chắc rằng cuộc đời của con bớt muôn phần mệt mỏi nếu con rèn luyện cho mình những phẩm chất tốt. Với một cái tâm thiện, con sẽ quen được rất nhiều người đối xử thật lòng, sẵn sàng xả thân vì con.


Điều 3: Sức khỏe là tài sản quý báu nhất.
Con có thể đọc đâu đấy rằng, đời người là một cuộc ganh đua không ngừng nghỉ. Đi học so điểm số, đi làm so năng lực, về hưu so của cải vật chất, lúc gần đất xa trời so sức khoẻ, sự minh mẫn,…

Con thấy đấy, đời người cuối cùng cũng chỉ quan tâm đến sức khỏe thôi. Vậy hà cớ gì phải lao lực mình vì những cái lợi trước mắt? Hãy luôn chú ý luyện rèn sức khỏe của mình con nhé!

Điều 4: Có công mài sắt có ngày nên kim.
Thước đo thành công của một người biến ảo đến mấy, cuối cùng cũng chỉ quy về 3 tiêu chí: Thái độ, năng lực, kiến thức con nhé!

Điều 5: Biết mình biết ta, trăm trận trăm thắng.
Ngoại trừ gia đình sẵn sàng trao cho con tình yêu vô điều kiện, trên đời này chẳng ai có trách nhiệm phải làm con vui lòng. Phải biết nhún nhường, đừng cho mình là cái rốn của vũ trụ, ngay cả khi con cho rằng khả năng của con hơn đứt những người đang lãnh đạo con. Cũng không bao giờ được nghĩ mình nhỏ bé không bằng người khác, buông bỏ bản thân và mất đi sự cố gắng con nhé.


Điều 6: Phải có bạn bè.
Cuộc đời có thể có rất nhiều người bạn đồng hành, nhưng không phải ai cũng có thể trở thành bạn bè thân thiết của con. Nếu tìm được những người cùng chung chí hướng, con nhất định là một người may mắn. Hãy tìm những người bạn kiến thức sâu rộng hơn mình, vì họ có thể giúp đỡ con rất nhiều trên chặng đường dài phía trước.

Điều 7: Tỉnh yêu phù hợp có thể không phải tình yêu đẹp nhất, nhưng là tình yêu hoàn hảo nhất.
Rồi con sẽ tìm được một người ở bên con trọn đời, chỉ cần con vững tin và luôn hướng về điều tốt đẹp phía trước. 

Điều 8: Đừng ngủ quên trên chiến thắng. Đừng để bụng quá nhiều vào thất bại.
Con có thể thành công hoặc thất bại. Điều quan trọng là phải giữ cho mình thật tỉnh táo, thắng không kiêu thua không nản. Đừng ngủ quên trên chiến thắng, cũng đừng phiền muộn mỗi khi mình vấp ngã. Mim cười, đứng dậy và bền bỉ tiến về phía trước, thành công vẫn luôn đợi chờ.


Điều 9: Tâm tư của cha mẹ.
Ta và mẹ con, cũng như các bậc phụ huynh khác, đều mong muốn được lắng nghe và thấu hiểu tâm sự của con mình. Nhưng càng lớn, con càng ngại ngùng hơn trong việc chia sẻ với cha mẹ, âm thầm tìm cách giải quyết những vấn đề của mình. Sống chung một mái nhà, nhưng tâm tư của các thành viên trong gia đình, mấy ai hiểu thấu?

Điều 10: Không đâu bằng nhà.
Nhà là nơi duy nhất con được phép làm sai mà không phải chịu hậu quả, là nơi con được phép làm bất kì điều gì, miễn là con muốn. Đó cũng là nơi duy nhất con nhận được sự bao dung vô điều kiện.

Ngoài kia chẳng đâu yên bình bằng nhà mình. Vì vậy ta chỉ mong con sẽ yêu quý và trân trọng những phút giây được trở về tổ ấm của mình.

st.


Chỉnh sửa lại bởi Lan Huynh - 04/Sep/2020 lúc 10:51am
Tình yêu thương hay nhịn nhục
tình yêu thương hay nhơn từ
tình yêu thương chẳng ghen tị
chẳng khoe mình, chẳng lên mình
kiêu ngạo,chẳng làm điều trái ph
IP IP Logged
Lan Huynh
Senior Member
Senior Member


Tham gia ngày: 05/Aug/2009
Đến từ: United States
Thành viên: OffLine
Số bài: 15667
Quote Lan Huynh Replybullet Gởi ngày: 10/Sep/2020 lúc 9:56am

Tiếng Mẹ Cười 

Ảnh internet

Vu Lan về…
Vu Lan cũng như Giáng Sinh, không còn là ngày lễ riêng tôn giáo.  Đó là những dấu son thời gian của nhân văn ghi đậm nét cảm xúc của con người. Nếu Giáng Sinh là ngày lễ của Ân Tình thì Vu Lan là ngày lễ Nhớ Mẹ.
Cũng như mọi năm, Vu Lan là ngày mới hồi sinh của một chuỗi dài dấu ấn tinh thần đã cũ. Các bậc tu hành Phật giáo xuống lại cuộc đời sau mùa An Cư Kiết Hạ. Nhưng năm nay Mùa An Cư Kiết Hạ truyền thống của Phật giáo trùng hợp ngẫu nhiên mà đồng thời vời mùa đại dịch Cô Vy phải cách ly. Có điều khác nhau giữa dòng đời trôi chảy triền miên và biến cố nhất thời là các nhà tu Phật giáo đã “ra Hạ” mà cả nhân loại thì vẫn còn xao xác chuyện cách ly!

Hơn trăm ngày cách ly vì đại dịch Covid-19, bạn đã suy gẫm điều gì hay nhất. Xin đừng nghi ngại. Khái niệm “hay” của con chim sơn ca là tiếng hót cao ngất trời xanh nhưng với con dế mèn là tiếng kêu tỉ tê âm thầm trong bóng tối. Ý nghĩ riêng về cái hay mà tôi đã quán tưởng trong những ngày cách ly là tiếng cười của Mẹ.

Trong thiên nhiên xa vời và nếp sống hiện thực thì tiếng cười là sản phẩm diệu kỳ và quý hiếm nhất của đất trời. Tiếng cười cũng như khí trời và hơi thở, lúc nào và nơi nào chẳng có mà lại liệt vào hàng quý hiếm?! Gần triệu người đã ra đi vì bị Coronavirus ngăn hơi thở và bảy tỷ người đang ưu tư nếu một mai mình… khó thở rồi đi vào hết thở! Nụ cười thì nghiêm trọng hơn vì khi con người hết nụ cười là chết lâm sàng ngay trong cuộc sống.

Mọi sinh vật có sống, biết ăn, biết ngủ mà không biết cười. Ngựa hí có thể là ngựa cười mà biết đâu là đang khóc. Gà gáy, chó sủa, mèo kêu, bò rống… là đang cười chăng? Không đâu. Chỉ có con người bình thường, khỏe mạnh và hiện sinh tự tại mới biết cười.
Thằng Vui Điên ở Huế mấy mươi năm chạy rông, miệng lúc nào cũng ngỡ như cười nhưng chẳng ai biết thật ra là nó đang la khóc hay kêu cứu. Cái mất đầu tiên và lớn nhất của đời người là nụ cười. Chỉ có khi thân an không bệnh tật, tâm lạc không buồn hay vui quá độ người ta mới thật có nụ cười trọn vẹn chân thật, nụ cười tỏa chiếu lòng vui. Nhân gian có muôn vàn cách cười, vô số cảnh cười nhưng chỉ có Tiếng Mẹ Cười là nụ cười Trung Đạo nhất. Tiếng Mẹ Cười không phát xuất từ bờ nầy hay mé nọ; không cần phải được hay thua mà tất cả hội tụ vào lòng thương con không bờ bến. Mẹ cười khi đau để vỗ về, khi buồn để an ủi, khi no để an lòng, khi đói để chịu đựng, khi thành công để chia sẻ, khi thất bại để không bỏ cuộc. Tiếng Mẹ Cười cho con, vì con tự nhiên mà thiêng liêng như hồn Đại Ngã. Cho nên, nghĩ về Mẹ đầu tiên là Tiếng Mẹ Cười.
            
Gần 50 năm, tôi chưa bao giờ tách dòng suy nghĩ của mình về Mẹ để nhận diện Tiếng Mẹ Cười. Lớn lên, trưởng thành và tương tác giữa quê hương, làng nước, xóm nghèo qua những cảnh chiến tranh, hòa bình và ly tán, tôi chưa hề nghĩ đến Tiếng Cười của Mẹ vì Mẹ là hiện thân của tiếng cười bồng ẵm đời tôi tự nhiên như hơi thở. Cho đến khi tôi xa Mẹ lúc người 80 và biền biệt 10 năm trở về thăm Mẹ ở tuổi 90 vào năm 1992, tôi mới chững lại khi nhảy chân sáo trở về làng với Mẹ. Mẹ đó. Tóc mẹ bạc đi nhiều với khuôn mặt an tịnh không biểu tỏ vui buồn và đôi mắt ươn ướt tuổi già không khác nhiều lắm như ngày tôi ra đi. Khác chăng là trí nhớ Mẹ như lẫn trong sương mù. Mẹ hỏi tôi và các cháu thản nhiên như người trong nhà không có 10 năm xa cách.  Có một khung trời vắng bóng nơi Mẹ mà tôi chưa tìm ra: Nụ cười.  “Phải rồi, tiếng cười của Mạ mô rồi”. Cái vắng lặng đau nhói hiện ra nhỏ và mơ hồ như sợi tóc lớn dần. Tôi hoảng sợ. Mẹ ngồi đó nhìn tôi đăm đăm. Nhưng cái nhìn nội chiếu của chặng đời quá khứ. Trên khuôn mặt Mẹ đã hoàn toàn vắng bặt nụ cười. Mạ ơi! Con đã về với Mạ nhưng con đã vĩnh viễn xa khuất Tiếng Mạ Cười… Nửa năm sau ngày về thăm Mẹ, lúc nửa đêm về sáng ở Cali, tôi choàng thức giấc nhận tin điện thoại từ anh Thiện báo tin Mẹ tôi đã qua đời.
            
Câu mở đầu trong tập sách Về Huế xuất bản sau ngày tôi về thăm Mẹ là: “ Mạ ơi! Nếu có kiếp lai sinh, con chỉ xin được làm con của Mạ.”
            
Quê nghèo, chiến tranh, phân ly đã tạo ra những khúc quanh tâm lý và tình cảm khiến đời sống xã hội Việt Nam nhuộm tím trong cảnh hợp tan và thương tiếc. Người Mẹ Việt Nam – nhất là những bà Mẹ Quê – trở thành biểu tượng của hy sinh và tình thương con không bờ bến. Và đối với những người con Việt Nam nhân hậu thì tình thương Mẹ cũng sẽ không bao giờ đổi thay theo hoàn cảnh hay phai nhạt với thời gian.
            
Trong nghệ thuật thi ca, âm nhạc, hội họa, sân khấu Việt Nam, cảm xúc về Mẹ cũng trùng trùng khơi nguồn trong diễn xuất và sáng tạo. Trong dòng cảm xúc riêng mình thì Đổi Cả Thiên Thu Tiếng Mẹ Cười của Trần Trung Đạo, là bài thơ tiếng Việt mà riêng tôi cảm nhận là hay nhất về Mẹ trong vườn thơ Hải ngoại:

Nhấc chiếc phone lên bỗng lặng người

Tiếng ai như tiếng lá thu rơi
Mười năm mẹ nhỉ, mười năm lẻ
Chỉ biết âm thầm thương nhớ thôi


Buổi ấy con đi chẳng hẹn thề

Ngựa rừng xưa lạc dấu sơn khê
Mười năm tóc mẹ màu tang trắng
Trắng cả lòng con lúc nghĩ về


Mẹ vẫn ngồi đan một nỗi buồn

Bên đời gió tạt với mưa tuôn
Con đi góp lá nghìn phương lại
Đốt lửa cho đời tan khói sương


Tiếng mẹ nghe như tiếng nghẹn ngào

Tiếng Người hay chỉ tiếng chiêm bao
Mẹ xa xôi quá làm sao vói
Biết đến bao giờ trông thấy nhau


Đừng khóc mẹ ơi hãy ráng chờ

Ngậm ngùi con sẽ dấu trong thơ
Đau thương con viết vào trong lá
Hơi ấm con tìm trong giấc mơ


Nhấc chiếc phone lên bỗng lặng người

Giọng buồn hơn cả tiếng mưa rơi
Ví mà tôi đổi thời gian được
Đổi cả thiên thu tiếng mẹ cười.


                           Trần Trung Đạo

Tiếng Mẹ Cười là biểu tượng của tình yêu, che chở, gieo neo, hy sinh vô bờ bến nghìn thu vĩnh cửu đối với con. Biểu tượng tình cảm cao vời và sâu thẳm của Mẹ dành cho con mà sau mười năm xa Mẹ khi trở về tôi không còn hạnh phúc có được. Tiếng Mẹ Cười ngỡ như tầm thường vì ở đâu, ngày nào và ai ai cũng có như ánh nắng, như hơi thở. Chỉ đến khi mặt trời đã lặn; thở ra mà không còn thở vào thì đã trễ tràng cho ai về muộn hay mất dấu đời đời giữa dòng sinh diệt.

Thương Mẹ, chăm sóc Mẹ, có hiếu với Mẹ để thấy được Tiếng Mẹ Cười là tìm được một bầu trời tươi mát yêu thương và từ đó, tìm được nguồn suối yêu thương mà nương tựa cho mình.

Mùa Vu Lan đang về. Năm nay có thể không có bông hồng đỏ, bông hồng trắng, bông hồng vàng (tu sĩ) gắn lên áo để nhớ Mẹ. Ai còn Mẹ, xa Mẹ, hay mồ côi Mẹ đều có thể nhắm mắt hình dung hình tượng giữa cuộc đời hay trong tâm tưởng đẹp hơn cả đóa hoa hồng: Tiếng Mẹ Cười.

Sacramento, Cali Mùa Vu Lan 2020
Trần Kiêm Đoàn
Tình yêu thương hay nhịn nhục
tình yêu thương hay nhơn từ
tình yêu thương chẳng ghen tị
chẳng khoe mình, chẳng lên mình
kiêu ngạo,chẳng làm điều trái ph
IP IP Logged
Lan Huynh
Senior Member
Senior Member


Tham gia ngày: 05/Aug/2009
Đến từ: United States
Thành viên: OffLine
Số bài: 15667
Quote Lan Huynh Replybullet Gởi ngày: 11/Sep/2020 lúc 8:43am

image



Buổi chiều, mấy mẹ con đang chuẩn bị ăn cơm thì thím Bảy tôi, lôi mẹ tôi ra sân thì thào.
Tôi nghe mẹ kêu lên thảng thốt như con gà bị lạc bầy:
“Không, không. Chị nói bậy”.
Tiếng thím Bảy gằn gằn điều gì đó, rồi mẹ tôi bật khóc.
Buông chồng chén xuống mâm.
Tôi và anh Hai chạy nhanh ra cửa.
Thế nhưng thím Bảy đã xua:
“Tụi bây đứng đó không được ra đây”.
Mẹ tôi cùng nín lặng, hức hức trong họng. Quay về phía chúng tôi, mẹ nói: “Vô nhà đi”, rồi kéo thím Bảy ra nói chuyện tận hàng rào.
Khi trở vào, mẹ giống như một người khác hẳn.
Xám xịt, hốc hác với đôi mắt không còn sinh khí, mẹ bảo mà không nhìn chúng tôi:
“Đi theo thím Bảy, coi ba ở đâu thì về nói cho mẹ biết”.
Thím Bảy dắt chúng tôi ra ngõ, kêu một chiếc xe ba gác máy, biểu người tài xế chở ra bến đò.
Qua bên kia sông, chúng tôi đi quanh co theo mấy rặng dừa ,rồi quẹo vào một con lộ nhỏ, hai bên trồng đầy rau mùng tơi.
Dúi chúng tôi đứng vào một góc khuất, thím Bảy nói:
“Thấy cái nhà có giàn bông giấy kia không? Ba tụi bay ở trỏng.
Đứng đây chờ. Chừng nào thấy ổng đi ra với ai thì nắm lại, kêu to lên.
Nhớ đó.. Đừng có thụt ra thụt vô, ba bay trốn là tụi bay ăn đòn. Nghe chưa?”.
Thế là hai anh em tôi cứ đứng mãi như vậy.

Chiều sẫm xuống thật nhanh rồi bóng tối vây quanh.
Tiếng ếch nhái gọi nhau đã nổi lên tứ phía. Gió từ bến sông thổi lùa vào, lạnh buốt.
Ba đang làm gì trong kia mà chưa chịu ra ngoài?
Hai anh em tôi co ro dựa vào nhau, ngủ ngồi trên đất từ lúc nào không biết.
Thốt nhiên, tai tôi cháy bỏng vì một cú véo khiến tôi quáng quàng bật dậy.
Anh Hai tôi có lẽ cũng bị véo tai y như thế, đang lồm cồm đứng lên.
Thím Bảy, hai tay chống nạnh trước mặt chúng tôi, nhiếc:
“Đồ ăn hại. Biểu dòm chừng mà lo ngủ. Ổng đi mất biệt rồi. Về!”.

Ba tôi, nói theo kiểu sách vở, là một người phong lưu tài tử.
Ngày xưa, ông bà nội tôi không muốn cậu con trai duy nhất theo nghề làm nông của mình, đã gửi cậu lên huyện học hành. Đẹp trai lạ lùng, không giống con nhà nông dân một chút nào, cậu còn hát hay và đàn giỏi. Vì thế, có rất nhiều con gái say mê. Cũng vì thế, cậu chẳng học được gì nhiều mà chỉ chơi là chính.

Thấy tiền bạc cứ đội nón ra đi hoài, mà cậu con trai vẫn lông bông, không hứa hẹn một tương lai tốt đẹp, ông bà nội tôi liền đi chọn vợ cho cậu, đúng kiểu người quê tính việc: “Lập thê, an cư, lạc nghiệp”.
Mẹ tôi, không phải là người hiền lành. Là con gái quê nhưng bà nói năng sắc sảo và có phần đáo để. Đây chính là mẫu người ông bà nội tôi cần để làm cái gông, kèm thằng con trai lại.
“Phải có con vợ dữ, thằng đàn ông mới nên người”, ông tôi tuyên bố như vậy.
Kêu ba tôi đứng trước bàn thờ tổ tiên, ông tôi bảo:
“Một là mày cưới vợ. ,
Hai là tao từ mày. Chọn đi! .
Thế là đám cưới ba mẹ tôi được cử hành.

Mười năm trôi qua, dưới sự quán xuyến của vợ, ba tôi trở thành người như ý muốn của ông bà nội: đàng hoàng, biết lo lắng cho vợ con, chăm chỉ làm ăn.
Cho đến khi xảy ra một chuyện đau lòng… Ba tôi yêu người phụ nữ khác. Đó là một phụ nữ góa chồng, có đứa con trai nhỏ ở huyện kế bên.
Mẹ tôi xem đó như một sự sỉ nhục.  Phải chi ba tôi yêu một cô gái hơ hớ, nõn nà. Đằng này, bà Khuyên cũng khoảng tuổi mẹ, làm nghề thêu may.
Theo người ta kể, vẻ bề ngoài của bà trông còn kém hẳn mẹ vài phần. Mẹ tôi gọi bà Khuyên là “con hồ ly tinh”.
Trong những trận cãi nhau đến vỡ cả nhà của ba và mẹ, những chữ “hồ ly tinh” ấy cứ dộng vào tai, dộng vào tim tôi thình thình.
Bất chấp lời năn nỉ của ba tôi:
“Đừng để tụi nhỏ biết chuyện”, mẹ tôi vẫn gào, hét, đập phá, khóc lóc ầm ĩ.
Nép sau cánh cửa tủ, hai anh em tôi run như thằn lằn đứt đuôi, cố gắng bịt hai tai lại. Thế nhưng mười lần như một, mẹ tôi sẽ xông đến, lôi chúng tôi ra trước mặt ba:
“Giết tôi đi..
Giết chết tụi nó đi rồi muốn làm gì thì làm!”.
Mẹ điên tiết vì ba tôi đã đưa tình nhân đi nơi khác ở.
Đêm đó, khi hai anh em tôi lủi thủi theo chân thím Bảy về nhà, mẹ đã hất đổ mâm cơm xuống đất từ lúc nào.
Con Vện nhà cậu Chín hàng xóm đang hùng hục nhai nuốt.
Mẹ ngồi một đầu đi văng, hai con mắt long lên trong ánh đèn nê-ông xanh nhợt.
Ba ngồi ở đầu kia, hai vai trĩu xuống.
Ông vừa xác nhận chuyện ngoại tình của mình:
“Tôi thương mình và con, nhưng tôi yêu người ta”.
Về sau, khi lớn lên, tôi hiểu chính câu nói này làm mẹ vĩnh viễn không tha thứ cho ba được. Ranh giới giữa hai từ “yêu”, “thương” thật quá mỏng manh, nhưng cũng quá rạch ròi.

Ba tôi lấy người vợ do ông bà nội tôi chọn để tròn chữ hiếu. Tuy nhiên, trong suốt mười năm qua, ông không yêu vợ.
Ông rầu rĩ bảo:
“Mình giỏi và tốt lắm, tôi không dám chê trách gì mình.
Chỉ có điều tôi thấy người đó hợp với tôi hơn”.
Mẹ tôi lịm đi tức nghẹn. Trong uất ức, bà lập tâm trả thù. Mãnh lực tình yêu thật ghê gớm.
Ba tôi mặc kệ những trận cãi nhau với mẹ, vẫn tiếp tục qua lại với bà Khuyên. Mẹ liên tục đi bắt ghen, nhưng chưa lần nào bắt được.
Chỗ ở của bà Khuyên và ba luôn dời đổi.
Thím Bảy đi lùng sục mãi với mẹ cũng nản, xoay qua khuyên mẹ:
“Hãy thôi đi. ! Kệ. !
Ông mèo chuột chán rồi về. Mình vợ kèo con cột, mất đi đâu mà sợ?”.
Thím Bảy không đi thì mẹ lôi chúng tôi đi. Mẹ đã biến thành người khác rồi.
Ốm nhách, gân mặt lộ ra sau những cái nghiến răng, hai con mắt long sòng sọc, mẹ là hiện thân của một cơn bão dữ. Cơn bão ấy không nề hà gì, sẵn sàng cuốn trôi mọi thứ trong tầm tay.
Đó là một ngày mùa hạ.
Hai anh em tôi đang đùa nghịch trên cây nhãn thì mẹ gọi xuống.
Nhìn hai con mắt của mẹ, anh Hai tôi kêu lên:
“Con không đi với mẹ nữa đâu”.
Tôi nép sau lưng anh:
“Con cũng không đi đâu”.
Mẹ tôi nhìn sững hai đứa con rồi cười nhạt:
“Không đi hả? Không đi tao chém chết tụi bay rồi chết theo”.
Trong tay mẹ, con dao xắt chuối ánh lên màu xám lạnh lùng.
Anh Hai tôi vòng hai tay ra sau, ôm chặt tôi, thất thanh kêu:
“Đừng, đừng mẹ ơi. Tụi con đi mà”..
Chúng tôi ríu ríu theo chân mẹ. Mẹ đã tìm ra chỗ ở của bà Khuyên.

Khi mẹ dắt hai anh em tôi tới, ba tôi đang ngồi ăn cơm trên chiếc phản gỗ. Một người đàn bà nhỏ bé, có gương mặt dịu dàng ngồi bên cạnh ba. Nhìn thấy cái bụng lum lúp của bà, mẹ tôi gào lên một tiếng, xộc vào. Những gì xảy ra sau đó, như một cuốn phim kinh dị mà tôi chỉ muốn quên đi.
Hình như mẹ tôi vung con dao lên.
Hình như người đàn bà đó ngã bật xuống đất.
Hình như ba tôi đánh mẹ tôi một bạt tai. Hình như máu chảy chan hòa.
Tôi thấy anh Hai tôi nhảy choi choi, cố sức cắn vào tay ba. Tiếng anh hét nghe như tiếng còi lanh lảnh, lanh lảnh mãi, nhận chìm tôi vào một vô thức đen đặc và ngạt thở.
Đứa em cùng cha khác mẹ của tôi đã không còn.

Sau khi rời bệnh viện, bà Khuyên bỏ đi đâu, không ai biết.
Ba tôi về nhà, lặng im như một người câm. Anh Hai tôi đã phát điên. Bác sĩ bảo rằng anh bị sốc, rằng anh là người quá nhạy cảm và không chịu nổi những chấn động tinh thần.
Ông nội tôi lên cơn đau tim, khi thấy đứa cháu đích tôn lâm vào tình trạng mất thần trí.
Trong suốt nhiều năm sau đó, ông không hề nhìn mặt ba tôi.
Đối với những oán trách của gia đình, ba tôi không một lời cãi lại.
Ông chỉ cố gắng chạy thầy chạy thuốc cho anh Hai tôi, mong con mình có ngày hồi phục.
Với mẹ tôi, ông tỏ ra kính trọng và nhún nhường. Bà muốn ông làm điều gì, ông cũng chấp nhận, trừ chuyện ngủ chung. Bệnh tình của anh tôi không thuyên giảm. Cứ mỗi khi mùa hè đến thì anh lại nổi cơn điên.

Đã mười năm trôi qua tiếng hét của anh vẫn lanh lảnh như thời còn bé. Anh đá, đạp, cắn, cấu.
Còn ba tôi nước mắt ròng ròng.
Những lúc đó, mẹ tôi lại ra vườn sau đứng khóc.
Tôi không hiểu mẹ có hối hận vì những việc mình làm không?
Thế nhưng, tôi không thấy cảm xúc trước những giọt nước mắt của bà.. Trái lại, tôi thấy thương xót ba.
Tôi đã có người yêu và hiểu thế nào là sự đau khổ, khi phải sống với một người mình không chút yêu thương.
Tôi cũng hiểu sự ray rứt của ba, trước thái độ cư xử của bà Khuyên.
Dù bị mẹ tôi hại đến sẩy thai và suýt chết ở bệnh viện, khi tỉnh lại, bà Khuyên nhận hết lỗi về mình và xin tòa xóa tội cho mẹ tôi.
Thuở đó, tôi chưa đủ suy nghĩ để nhận thức những gì vừa xảy ra trước mặt.
Nhưng tôi vẫn thấy mẹ tôi ác quá.
Khi bà Khuyên cam chịu thiệt thòi, bỏ xứ ra đi, thốt nhiên, tôi sẵn lòng tha thứ cho tội dám yêu người có vợ của bà.

Mười năm qua. Bên cạnh đứa con trai điên dại, ba mẹ tôi sống với nhau bằng mặt chẳng bằng lòng. Ba tôi già đi thật nhanh.Những nét phong lưu, lãng tử hoàn toàn biến mất. Còn lại là những dấu vết khắc khổ hằn sâu trên gương mặt, với mắt nhìn xa vắng, mông lung.
Có những buổi chiều, cha con tôi dắt nhau đi câu cá.
Đó là khi anh Hai tôi không lên cơn, hiền như một đứa trẻ. Anh ngồi tỉ mẩn móc mồi vào cần câu và reo hò khi có một con cá bị giật lên.
Cũng có lúc anh nằm ngủ thật hồn nhiên ngay trên bờ ruộng, đầu gối lên một gờ cỏ mịn màng. Những lúc ấy ba tôi lại nhìn sững anh, rồi quay đi lén chùi nước mắt.
Ngồi sau lưng ông, nhìn rõ bờ vai rung lên những tiếng nấc cố nén,
lòng tôi nghẹn ngào chỉ muốn gọi lên hai tiếng “ba ơi!”.
Mẹ tôi còn khổ hơn. Tôi nghĩ vậy.
Lòng hận thù và tự ái khiến bà làm đủ cách, để nắm giữ cả linh hồn và thể xác của chồng, dù chỉ là con tim khô héo và một xác thân không còn cảm xúc.
Ba tôi làm theo lời bà như cái máy.
Đám cưới, đám tiệc, cả hai luôn sánh bước bên nhau. Ba tôi lịch sự. Mẹ tôi tươi cười.
Còn ai dám bảo đó không phải là một cặp vợ chồng hạnh phúc? Vậy là được rồi.
Có ai để ý nhìn vào đôi mắt mẹ và đôi mắt của cha tôi lúc ấy, để nhìn thấy tâm tình thật sự của họ đâu?

Thế rồi, một buổi sáng, mẹ sai tôi sang xóm bên mua chai rượu, ít lá trầu. Khi tôi mang về, mẹ cũng đã thổi xong nồi xôi, luộc xong con gà trống. Bà lặng lẽ bày ra đĩa, đặt lên bàn thờ ông bà nội, rồi sai tôi ra ruộng, mời ba về.
Anh trai tôi ngồi bệt trên thềm, tay cầm con châu chấu bện bằng lá dừa, cười ngu ngơ, hiền lành.
Ba tôi đứng bên cạnh, im lặng nhìn xuống đất.
Mẹ nói, giọng âm thầm như vọng lên từ đáy mồ:
“Mình lên phản ngồi đi”.
Đứng nép sau cánh cửa, tôi nhìn sự việc xảy ra trước mắt mình, bàng hoàng, đau nhói tâm can.
Mẹ thắp nhang, vái bốn vái trước bàn thờ ông bà nội, rồi quay sang ba, bà chậm chạp quỳ xuống:
“Ba xấp nhỏ, xin tha thứ cho tôi. Tội lỗi tôi nhiều quá.
Tôi lạy mình ba lạy, xin phép mình cho tôi vô chùa”.
Ba tôi rớt nước mắt, gật đầu.
Như vậy, mẹ tôi đã chọn cách ăn năn sám hối ở chùa, ngày ngày chuông mõ, kinh kệ để răn mình.
Trái tim non nớt của tôi lúc đó, cũng hiểu rằng ,đây chính là giải pháp tốt nhất để cha mẹ khỏi phải sống giả dối bên nhau.
Thỉnh thoảng, nhớ mẹ, tôi lén lên chùa, nắp sau những góc cột, bờ tường để nhìn bà thấp thoáng phía xa.
Ba tôi đã dặn:
“Đừng quấy rầy mẹ.
Đừng dắt anh con lên đó kẻo mẹ nhìn thấy, không yên lòng, nghe con”.
Tôi làm theo lời dặn đó với một chút giận hờn trong lòng.
Sao ba lại có thể bình thản với chuyện đi tu của mẹ như vậy?
Nói gì thì nói, ba cũng là nguyên nhân tội lỗi của mẹ mà.

Ngày tôi đi lấy chồng,
khi bánh xe lăn êm trên đường nhựa, nhìn xa xa trên triền đê, thấy bóng cha đứng hẩm hiu bên đứa con trai điên trong bóng chiều sắp tắt, nước mắt tôi chảy dài.
Chưa bao giờ tôi thấy làm người khổ như vậy.
Cha đã tha thứ cho mẹ, đã để mẹ đi tu, nhằm giúp bà gác bỏ chuyện đời, tìm quên trong câu kinh, tiếng kệ.
Còn cha, ngày ngày đối diện với đứa con tàn tật, ông đã chọn cho mình cách trừng phạt lớn nhất:
Đối diện với lỗi lầm, nhưng không thể sửa đổi lỗi lầm ấy, cho đến chết..........


Chỉnh sửa lại bởi Lan Huynh - 11/Sep/2020 lúc 8:45am
Tình yêu thương hay nhịn nhục
tình yêu thương hay nhơn từ
tình yêu thương chẳng ghen tị
chẳng khoe mình, chẳng lên mình
kiêu ngạo,chẳng làm điều trái ph
IP IP Logged
Lan Huynh
Senior Member
Senior Member


Tham gia ngày: 05/Aug/2009
Đến từ: United States
Thành viên: OffLine
Số bài: 15667
Quote Lan Huynh Replybullet Gởi ngày: 14/Sep/2020 lúc 11:08am

Những Người Đẹp Đầu Bạc


cabelos%20brancos%20grisalhos
Ngày nay, bắt gặp phụ nữ với mái tóc bạc trắng óng ả, trên đường phố hay ở nhà bạn, không còn là chuyện bất ngờ nữa…
“Mây thua nước tóc, tuyết nhường màu da” (Nguyễn Du, Kiều)
“Nét mây ngài, cười như hoa mới nở,
Tóc bồng bềnh, đen óng ả làn da….” (?)

Xưa nay, tóc đen óng mượt là nét đẹp của người phụ nữ phương Đông. Mái tóc óng ả còn biểu hiện sự khỏe mạnh của người chủ mái tóc.
Không ai sợ già bằng các bà. Khi thấy có tóc bạc là đi nhuộm ngay. Để kịp giấu đi những bước chân thời gian.


Nhuộm tóc có hơn 40 màu để chọn lựa theo sở thích. Nhưng với gương mặt Việt Nam mà mang bộ tóc vàng hoặc đỏ thì đẹp đâu không thấy, chỉ thấy “chẳng giống ai” hết cả. Ma cũng lắc đầu, quỉ cũng thè lưỡi ngao ngán!

Nhuộm tóc là thời trang của Tây phương nên người phụ nữ Tây phương nhuộm tóc đỏ, đen,… trông có khi tăng nhan sắc chớ không thảm hại như phụ nữ Á Đông.
 Thế mà ngày nay có một phong trào nho nhỏ phụ nữ Pháp đua nhau ngưng nhuộm tóc, dưỡng tóc với màu bạc tự nhiên. Và họ lại hài lòng mái tóc bạc, cho rằng đẹp tự nhiên, phù hợp với tuổi tác của họ.

Một đêm, sáng ra bạc đầu

Thời chiến quốc có Ngũ Tử Tư bị vua nước Sở truy đuổi, sau khi đã giết cha và em của ông làm cho ông lo sợ thái quá nên sau một đêm, sáng ra đầu bạc trắng. Và nhờ nhơn dạng thay đổi mà Tử Tư trốn thoát đưọc Sở vương an toàn.
Sự thật có đúng chỉ qua một đêm mà đầu bạc trắng hay không?
Theo lý giải khoa học thì phải cần vài đêm tuy qua môt biến cố nghiêm trọng, người ta có thể già đi rất nhiều, tóc bạc trắng, hoặc sói đầu, nhìn qua khó nhận ra.

Tóc bạc thường do nhiều nguyên nhân. Do di truyền, bịnh hoạn, tâm lý bị chấn động. Nên có câu “Nghĩ mọc râu, sầu bạc tóc”.
Trong chuyện lịch sử và văn chương cũng có nhiều truyện bạc đầu chỉ trong một đêm.
Năm 83 trước Công Nguyên, có một chàng trai 17 tuổi được bầu làm thủ lãnh một cộng đồng Do Thái. Anh chàng lo lắng trách nhiệm quá nặng nề, chỉ một đêm, sáng ra, tóc chàng bạc trắng, người già hẳn đi, không còn là một cậu thanh niên nữa.

 

Ở Pháp thời Cách Mạng, chủ nhân Điện Versailles ở ngoại ô Tây-Nam, cách Paris chừng 20 km, Hoàng Hậu Marie-Antoinette có những lọn tóc vàng óng ả tuyệt đẹp, qua một đêm, biến thành màu trắng ma quái vì quá lo sợ sáng ra bà sẽ bước lên đoạn đầu đài.

Trong lịch sử Ấn Độ, Hoàng Đế Shah Jahan cũng trong một đêm bạc tóc vì đau khổ vợ chết. Nhà vua bèn cho xây đền thờ nguy nga Taj Mahal để tưởng niệm bà.
Về ngôi đền này, có một câu chuyện liên quan tới Việt Nam khá lý thú.
Tháng 6/1946, Tướng Salan (Pháp) cùng ************, trên đường qua Paris, dừng chân ở Ấn Độ. Trong lúc thăm viếng xứ Ấn Độ, Tướng Salan chỉ Hồ Chí Minh xem nét đẹp của ngôi đền Taj Mahal. ************ đồng ý:
“Tôi bị nét đẹp hấp dẫn thật đấy. Nhưng tôi muốn đừng bảo tôi xem những thứ này nữa. Chúng tôi phải bắt đầu từ mảnh đất trống, sạch trơn. Chính từ mảnh đất như vậy chúng tôi làm nổi bật cái tinh ròng của cách mạng của chúng tôi sau khi đã thanh toán sạch quá khứ.” (Salan, Mémores, t 1, p. 386, Paris).
Quả thật, sau 1954, miền Bắc sạch trơn khi ************ về Hà Nội. Và miền Nam, sau 30/04/75, cũng sạch, cả ông lò, ông táo cũng lần lượt ra nằm lề đường. Cho tới ngày nay, đất nước, biển cả, sông ngòi cũng sẽ mất sạch để thể hiện lý tưởng ************!

Những người đẹp đầu bạc ngày nay

Cách đây chừng mươi năm, nếu có bà nào nào trông kha khá, tức không phải thuộc thành phần thật sự “bần cố nông” lắm mà có mái tóc bạc, tuy săn sóc cẩn thật, cũng không khỏi bị cho là thứ “không giống ai”. Như bị mát giây hay lập dị cho khác đời.
Thời gian đã thay đổi, không ai ngờ. Ngày nay, bắt gặp phụ nữ với mái tóc bạc trắng óng ả, trên đường phố hay ở nhà bạn, không còn là chuyện bất ngờ nữa.
Không riêng chỉ ở Pháp là xứ của thời trang mà ngay cả ở Mỹ cũng đang nở rộ cùng phong trào “những người đẹp đầu bạc”.
Họ khá đông đảo và hào hứng. Đó là phong trào “Going Gray Movement”. Một thứ phong trào giải phóng tóc bạc, ra đời năm 2007 do ảnh hưởng quyển sách best-seller của ký giả Anne Kreamer (Going Gray: How to Embrace Your Authentic Self witch Grace and Style. Ed. Little, Brown and Company).

Những người đẹp đầu bạc tự hào với mái tóc trắng của mình. Họ trao đổi với nhau ảnh trước kia và ảnh ngày nay.
Họ chỉ ghét giai đoạn tóc chưa bạc hết, còn ít tóc đen. Không ai ưa mái tóc hoa râm hết cả.
Tự hào vì ngày nay, các bà không còn như trước kia nữa. Không còn vâng theo lời phải làm theo kiểu này, kiểu nọ, màu này đẹp hơn màu kia. Mà chính các bà quyết định cho chính mình.
Các bà không nhuộm tóc như trước nữa, mà để nó bạc tự nhiên theo thời gian, theo tuổi tác.
Có người nói đùa đây đúng là những nhà cách mạng thời trang Pháp.

 Một nữ ký giả đã viết một quyển truyện (Une Apparition, Ed. Robert Lafont, Paris), mô tả tỉ mỉ con đường dài từ những ngày từ chối nhuộm tóc tiếp tục như thường lệ tới mái tóc thật sự nhuộm màu tự nhiên, màu bạc trắng, dưới những cái nhìn lộ vẻ phê phán gay gắt của những người thường gặp nhưng không quen.
Và chính bà cũng nhìn ngắm mái tóc của mình, với những cảm giác mới mẻ. Có khi không tránh khỏi cảm thấy xa lạ với chính mình.
Vì để mái tóc trở về với chính mình, theo tuổi đời của mình đã làm thay đổi bà sâu xa. Về nhơn dạng và cả bên trong nữa.

Giống như những người da đen đưa ra khẩu hiệu “Black Is Beautiful” dựng lên phong trào đề cao vẻ đẹp tự nhiên của họ. Thì ta cũng phải hô hào “Giải phóng mái tóc bạc” chớ!
Mái tóc bạc hoàn toàn không gợi ở các bà ý nghĩ về tuổi già, không phù hợp sự trang điểm sắc diện phụ nữ mà trái lại, đem lại cho các bà sự thú vị khi nhìn mái đầu bạc như một vùng ánh sáng, như bức tường sơn vôi trắng ở Hy Lạp, như phiến cẩm thạch, như màu phấn trắng trên bảng đen, như màu sữa, rực rỡ như cái hôn say đắm, như triền dốc phủ tuyết,…

Nay hết rồi cái thời chiếc mũ đen trùm đầu mà người thân cũng không nhìn ra mình là ai.
Để tóc bạc tự nhiên theo thời gian, các bà muốn gặp lại “con người mới” ở các bà. Gặp lại chính mình.
Mà cũng để biết từ khước ý muốn làm người trẻ mãi không già hoặc phải tôn trọng những cái hẹn như một thứ “nô lệ xã hội”.
Một ý muốn không thật mà trước đây vẫn chạy theo. Để tóc bạc là một cuộc hành trình nhận diện mình là ai. Điều này dĩ nhiên sẽ vượt qua hiện tượng thời trang.

Trong số các bà chọn quyết định để tóc bạc, có nhiều bà hứa với nhau là không bao giờ để cho dao kéo chạm tới thân thể vì hiển nhiên trước mắt những người nhờ giải phẫu thẩm mỹ để đến một lúc nào đó, nhan sắc bị tàn phá thảm khốc, cuộc chạy đua đầy ảo tưởng với thời gian vẫn thất bại.
Vậy chọn sự thật già mà đẹp không hay hơn sao?

Nhưng ở đời vẫn không thiếu những cái nhìn soi mói: tại sao lại có những người dám không nhuộm tóc? Các bà mà! Có các bà là có chuyện! Muôn thuở vẫn là thế. Không bao giờ các bà chịu bằng lòng. Cả với chính mình.
Có người chưa tới 40 tự nhiên xuất hiện ở phía trước một chùm tóc bạc. Dĩ nhiên người phụ nữ ấy phải tới tiêm uốn tóc nhờ nhuộm cho. Tóc trở lại một màu đen thuần nhứt làm cho bà ấy hài lòng.

 

Hè tới, ánh nắng làm cho tóc đổi ra màu cam. Xuống hồ bơi, chlore trong nước, xuống biển, muối đều ảnh hưởng xấu tới tóc nhuộm.
Sau cùng, người phụ nữ trẻ này đành chấp nhận để mái tóc trở lại tự nhiên. Mặc cho những lời phê bình gay gắt của bạn bè.

Nữ ký giả chuyên về nữ quyền, bà Monet Chollet, lại chọn để tóc bạc tự nhiên theo tuổi tác. Bà hỏi “Tại sao phải nuôi ảo tưởng thời gian ngừng lại? Ai thật sự không nhìn thấy thời gian qua?
Hiện nay, với mái đầu bạc, tôi cảm thấy mình nảy nở, thoải mái, hạnh phúc hơn hồi 20 tuổi. Tại sao tôi phải giấu diếm sự chìến thắng, sự phong phú của mình?”.

Tạo hóa là tuyệt vời khi cho con người màu trắng vì màu trắng làm dịu những đường nét sóng sượng.
 Đừng nghĩ màu trắng chỉ phù hợp với đàn ông hơn là với phụ nữ.
Có mái đầu bạc là một tin mừng lớn. Là cơ hội để thể nghiệm nhiều điều thú vị và để thay đổi nếp sanh hoạt.
Hoặc đời sống như trường hợp của bà Catherine Loewe.

Cách nay 6 năm, bà vừa làm luật sư ở Genève, vừa sử gia về nghệ thuật, một hôm bà bị một người chuyên đi săn người mẫu chận bà lại trong một cửa hàng. Lúc đầu, bà tưởng con gái của bà là người được để ý như người mẫu. Nhưng sau đó bà mới vỡ lẽ ra là chính bà đúng là người được chiếu cố.
Từ đó, nhờ mái tóc bạc của một phụ nữ có 4 con, bà xuất hiện làm người mẫu trên Vogue, trên Vanity Fair và diễn hành thời trang cho nhà Paul Gaultier hoặc H&M.
Mỗi khi bà đi trên đường phố, với chiều cao 1,80m và mái tóc bạc trắng khó tránh khỏi những cặp mắt nhìn theo đầy ngưỡng mộ.

Nhưng đừng quên, như giáo sư nhân chủng học ở Đại Học Aix-Marseille, ông Christian Bromberger, nói “Chúng ta hiện sống trong một xã hội được hướng dẫn bởi sự lo sợ tuổi già. Phải cần một lìều lượng can đảm mạnh để có thể chế ngự bước đi của thời gian”.

Nguyễn Thị Cỏ May
Tình yêu thương hay nhịn nhục
tình yêu thương hay nhơn từ
tình yêu thương chẳng ghen tị
chẳng khoe mình, chẳng lên mình
kiêu ngạo,chẳng làm điều trái ph
IP IP Logged
Lan Huynh
Senior Member
Senior Member


Tham gia ngày: 05/Aug/2009
Đến từ: United States
Thành viên: OffLine
Số bài: 15667
Quote Lan Huynh Replybullet Gởi ngày: 17/Sep/2020 lúc 2:07pm

Walk%20in%20the%20Autumn%20rain%20…%20|%20Autumn%20rain,%20Rain%20days,%20Walking%20in%20the%20rain


Chỉnh sửa lại bởi Lan Huynh - 17/Sep/2020 lúc 2:15pm
Tình yêu thương hay nhịn nhục
tình yêu thương hay nhơn từ
tình yêu thương chẳng ghen tị
chẳng khoe mình, chẳng lên mình
kiêu ngạo,chẳng làm điều trái ph
IP IP Logged
Lan Huynh
Senior Member
Senior Member


Tham gia ngày: 05/Aug/2009
Đến từ: United States
Thành viên: OffLine
Số bài: 15667
Quote Lan Huynh Replybullet Gởi ngày: Ngày hôm qua lúc 12:49pm
Tình yêu thương hay nhịn nhục
tình yêu thương hay nhơn từ
tình yêu thương chẳng ghen tị
chẳng khoe mình, chẳng lên mình
kiêu ngạo,chẳng làm điều trái ph
IP IP Logged
<< phần trước Trang  of 84
Gởi trả lời Gởi bài mới
Bản in ra Bản in ra

Chuyển nhanh đến
Bạn không được quyền gởi bài mới
Bạn không được quyền gởi bài trả lời
Bạn không được quyền xoá bài gởi
Bạn không được quyền sửa lại bài
Bạn không được quyền tạo điểm đề tài
Bạn không được quyền cho điểm đề tài

Bulletin Board Software by Web Wiz Forums version 8.05a
Copyright ©2001-2006 Web Wiz Guide

This page was generated in 0.250 seconds.