Print Page | Close Window

HOÀNG YẾN

In từ Trang nhà: Hội Thân Hữu Gò Công
Category: Văn Học - Nghệ thuật
Tên Chủ Đề: Thơ Văn
Forum Discription: Những bài văn bài thơ hay
URL: http://www.gocong.com/forums/forum_posts.asp?TID=1060
Ngày in: 29/Aug/2025 lúc 7:44am
Software Version: Web Wiz Forums 8.05a - http://www.webwizforums.com


Chủ đề: HOÀNG YẾN
Người gởi: thylanthao
Chủ đề: HOÀNG YẾN
Ngày gởi: 07/Sep/2008 lúc 7:32am
Tác Giả



Hoàng Yến


 






Phố nhỏ mưa bay




Phố nhỏ mưa bay
Khi anh về thăm phố nhỏ mưa bay,
Khung cảnh thân quen ngút ngàn kỷ niệm,
Em ở đâu? Anh mòn hơi tìm kiếm,
Con đường như xa tít tận chân trời,
Bước dặm dài lòng anh đau em ơi!
Còn đâu nữa tháng ngày trong ký ức,
Anh xa em một lần và duy nhứt,
Để trọn đời đành phải chịu mất em.
Chiêm bao nào làm thức giấc buồn tênh,
Quên! Cố quên sao lòng luôn khắc khoải.
Phố nhỏ mưa bay còn nhung nhớ mãi,
Để đầu trần mình sánh bước trong mưa,
Rồi nghe lòng rạo rực hỏi yêu chưa?
Và tự thú em đã là tất cả.
Phố nhỏ mưa bay chiều nay vắng lạ,
Em đâu rồi? Người một thuở anh thương?






-------------
Nếu rêu phong vết hằn theo năm tháng - Thì đời ta chắc cũng lắm rêu phong.



Trả lời:
Người gởi: thylanthao
Ngày gởi: 23/Oct/2008 lúc 5:45pm

Đọc thơ anh thy lan thảo

Hoàng Yến

Tôi có đọc và làm quen với thơ của anh Thy Lan Thảo từ năm 2004 trên một tờ bán nguyệt san. Nghe tên như một nhà thơ nữ mà rõ ràng giọng thơ là thơ của một quân nhân. Vì vậy, tôi tò mò. Hễ rảnh lại tìm đọc. Những ngày ở San Jose tôi có dịp đọc thơ anh nhiều hơn. Mới giật mình! Anh là người anh đồng hương và còn là đàn anh trong cùng một mái trường trung học...Một người anh tôi chưa hề gặp mặt. Nghĩ cũng vui!
Hơn thế nữa trong ngày vui của tôi anh gọi đến cách tình cờ... Từ đó, nhiều lần anh khuyên tôi nên viết văn, làm thơ trở lại. Gọi là để thư giãn tinh thần. Cảm ơn anh trong tình đồng hương và văn nghệ.
***
Đêm nay trời đã về khuya. Bên ngoài mưa Thu rơi nhè nhẹ. Tôi không buông rèm cửa. Vừa đọc Ray Rứt Chút Tình vừa nghe tiếng mưa đêm trên đất Mỹ.
Đúng! Mỗi một bài thơ là một chút tình. Chúng ta hãy nghe nhà thơ nhớ về quá khứ:
Hình như trong gió chiều nay,
Giọng em vẫn ấm như ngày đôi mươi.
Một quá khứ đau buồn bắt đầu từ Tháng Tư năm ấy:
Tháng Tư trời ướt lệ mưa,
Trong tan tác bỗng cay chua ý đời.
Nghe sao mà ngậm ngùi, chua xót. Không chua xót sao đựợc khi ngày trở về là thế nầy đây:
Đâu ngờ ta bỏ Kontum chạy,
Qua được Chư Pao thấy nhẹ người,
Pleiku hoang lạnh buồn tê tái,
Phú Bổn oằn lên uất hận đời.
Bao giờ anh và đồng đội của anh mới quên được tử lộ 7B?
Tử lộ 7B ngàn xác lính,
Dân về theo lối của quân đi,
Làm bia di động cho hoang thú,
Đuốc thệ minh ai nỡ quên thề?
Buồn hơn nữa, Sàigòn hoa lệ nay còn đâu!
Vó câu, áo trận oen buồn,
Ta về giữa phố Sàigòn xác xơ.
Có lạ gì đâu chuyện bể dâu và đây là thân phận người lính, hay nói rõ hơn một thi sĩ , một sĩ quan Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà:
Đời kể như tàn ngày buông súng,
Ta nhìn chiến hữu mắt rưng rưng. . .
Nhìn chiến hữu rồi nhìn lại chính mình, nhà thơ viết như lời tự thán:
Chiến bại thân tù không bản án,
Dẫm bước trời đen tối bóng đêm...

Hay:
Sức chưa cùng, kiếm gãy,
Xiềng xích nặng đời trai,
Gói nửa đời kiêu dũng,
Buồn không cảnh lưu đày?
Mỉa mai thay! Anh sống cảnh lưu đày trên chính quê hương mình. Đó mới thật là điều đau đớn:
Đông phong Bắc xứ đếm từng canh,
Thân xác xơ thân, lá rũ cành,
Mắt vẫn mơ cờ xưa phất phới,
Tình em chung thuỷ- Nét đan thanh.
Phải chăng đây chính là ước mơ của những người dân Việt đang luân lạc khắp bốn phương tám hướng của đời? Ngày lại ngày qua, dù bận rộn đến đâu vẫn không dễ gì quên được. Dù bây giờ tóc đã pha sương. Ai không thấy ray rứt lòng như nhà thơ đã viết:
Đếm tháng ngày trên tóc,
Trắng từng sợi bôn ba,
Trong mơ buồn ta khóc,
Thương cảnh cũ quê nhà...
Quê nhà đó có Mẹ già một đời tận tuỵ vì con. Mẹ già với lời ru thiết tha trong buổi còn thơ ấu vẫn theo con qua từng trăn trở giữa đêm dài:
Nửa đêm buồn trăn trở,
Nhớ giọng ru Mẹ hiền.
Tôi cũng có Mẹ già tuổi đã chín mươi. Người đang ở bên kia bờ biển Thái Bình, còn tôi xứ người luân lạc. Cho nên đọc thơ anh khi ngoài trời mưa gió, lòng tôi nhớ Mẹ: nhớ quay quắt, nhớ vô cùng! Thắm thía lắm khi anh kinh nghiệm:
Chữ tự do, ngàn đời vô giá,
Đất tạm dung xa xót buốt lòng.
Thơ anh cũng tràn đầy ước vọng tương lai, tuy có lúc anh tự hỏi:
Bao giờ được bước trên đường cũ,
Bè bạn năm xưa rộn tiếng cười,
Bao giờ rũ bụi đường lữ thứ,
Cờ vàng phất phới nét xuân tươi?
Rồi cũng chính anh tự trả lời:
Sẽ có một ngày như mong đợi,
Cờ vàng rực rỡ ánh bình minh.
Đêm đã quá nửa khuya về sáng. Tôi cũng ngồi đợi ánh bình minh. Bình của cuộc đời không còn tuổi trẻ. Bình minh của gia đình chia cách xa xôi. Bình minh của dân tộc quê hương trong ngày hội lớn. Sống xa Tổ Quốc, lòng ai chẳng nhớ về! Sống giữa quê người ta, làm sao vui cho trọn. Người ơi! Xin hẹn một ngày về và lòng thì không nguôi ray rứt...
Vào Thu 2008.
Hoàng Yến

Trích từ www.namuctuanbao.com



-------------
Nếu rêu phong vết hằn theo năm tháng - Thì đời ta chắc cũng lắm rêu phong.


Người gởi: vanhoanguyen05
Ngày gởi: 26/Oct/2008 lúc 12:27am



Bụi Thời Gian
Sương mù giăng buổi sớm,
Che khuất đường lối quen.
Bụi thời gian cũng thế,
Sao lòng không hề quên.

Đâu rồi tiếng chim hót,
Líu lo đón bình minh?
Không có con sóc xám,
Chuyền trên cành cây xanh.

Đường đông xe chen chúc,
Sao thấy buồn quạnh hiu,
Đời lúc vinh lúc nhục,
Lòng đắng cay đã nhều.

Bụi thời gian rơi mãi,
Tóc già bạc như sương,
Tuổi xuân đâu trở lại,
Ngậm ngùi và luyến thương.
Hoàng Yến




-------------
HoangYen


Người gởi: hoanglinhlan
Ngày gởi: 10/Nov/2008 lúc 8:06am
Chào chị Hoàng Yến !
 
Xin lỗi, có phải chị là Nguyễn Hoàng Yến học khóa 08(1962-1963) trường
 
THGC không? Đến bi giờ tui vẫn còn nhớ 2 câu thơ mà người bạn của hơn
 
40 năm về trước đã viết
 
Thời gian ,không gian nào bí nhiệm?
 
Giúp ta xua lắm nỗi ưu phiền
 
Chính 2 câu thơ này là động cơ thúc đẩy cho tui viết ngay sau khi "mất
 
dạy" vì hoàn cảnh phải xa quê hương
 
Thơ giúp ta quên đi tất cả
 
Không còn đau
 
Không cấu xé
 
Tim gan
 
....
 
Nếu chị là H.Y thi xin tặng nữ sĩ Hoàng Yến bài thơ ....., 
 
MẮT NÀNG THÀNH NGỌN BÚT
 
*Riêng tặng Nguyễn Hoàng Yến,bạn đồng học khoá 08 trường THGC xưa
 
Gió dập dờn trở mình đơm thi tứ
 
Có bao giờ hiểu tâm trạng nàng thơ?
 
Lóng lánh huyền mơ đắm hồn lãng tử
 
Biểu lộ buồn vui ,ước mộng vu vơ 
 
 
Đuôi mắt chao giục con tim xao động
 
Một lần thôi, ồ nhé ! Một lần thôi
 
Nhớ ngày xưa ,nhớ thời đầy hoa mộng
 
Sóng quay cuồng tìm bến đậu giữa vời
 
 
Vọng Biển quê có viền mi cong vút
 
Thầm nghĩ gì... tia loé hiện ra ngay
 
Đam mê thơ "mắt nàng thành ngọn bút"
 
Dệt đường tơ chan chứa thấm vơi đầy
 
 
Mưa thu tạnh , niềm riêng chưa trút cạn
 
Kỷ niệm ngày nao còn mãi trong ta
 
Chào Biển cả  tắm phi lao lãng mạn
 
Cạnh ánh nhìn xao xuyến đượm hương hoa
 
Bình Thạnh một sớm đục mưa 23.10.08
 
Hoàng Linh Lan


-------------
"Gió thoang thoảng thấm tình sông núi - Chung một miền say đọng nghĩa đầy"


Người gởi: vanhoanguyen05
Ngày gởi: 25/Nov/2008 lúc 11:40pm
Chào bạn Hoàng Linh Lan,
Hoàng Yến vui khi đọc thư và thơ của bạn. Chúc bạn khỏe và làm thơ hay hoài.
Thân ái,
Hoàng Yến

-------------
HoangYen


Người gởi: vanhoanguyen05
Ngày gởi: 27/Nov/2008 lúc 12:42am


HAPPY THANKSGIVING

-------------
HoangYen


Người gởi: hoanglinhlan
Ngày gởi: 29/Nov/2008 lúc 5:27am

Chào bạn Hoàng Yển

Rất mừng khi đọc thư bạn
 
Dì Tư vẫn khỏe hả Yến.Nhớ thời niên thiếu thiếu hụt xưa mà giựt minh
 
Hơn 40 năm rồi còn gì? Thật ra hơn 5năm nay nếu không đi chơi thơ và dệt
 
tơ có lẽ minh ngủm cù leo rồi bạn ạ
 
2009 mình sẽ ra Tập 05-"Nhẹ cánh bay"
 
Bạn mở trang blog của mình theo ĐC 360.yahoo.com/tghoanglinhlan
 
sẽ đọc những tập thơ của mình
 
Một thời để nhớ-2005
 
Cánh chim trời-2006
 
Tâm tình thi cảm-2007-viết chung ví NT Quang Tân
 
Chiếc lá hư vô-2008
 
Cho mình chúc SK, HP nha HY
 
Không quên gửi lời thăm tất cả các anh chị em ở xa nha HY.
 
 Chào thân ái.Phụng


-------------
"Gió thoang thoảng thấm tình sông núi - Chung một miền say đọng nghĩa đầy"


Người gởi: Hoàng Dũng
Ngày gởi: 04/Dec/2008 lúc 9:12pm
Kính gởi chị Hoàng Yến

HD xin lỗi trước , không biết chị Hoàng Yến có phải là người HD biết trong TĐHT không? Mấy hôm nay cứ ngấm nghé trang thơ của chị mà không chắc lắm , đọc mấy dòng chữ trên của anh Thy Lan Thảo lại càng tin là người HD đã quen biết , nhưng nay xin hỏi lại chị HY để rõ ràng hơn...

Kính

Hoàng Dũng ( TĐHT )


-------------
Đầy ly cạn , ru đời biệt xứ
Cạn ly đầy , quên kiếp lưu vong


Người gởi: vanhoanguyen05
Ngày gởi: 05/Dec/2008 lúc 1:08am
Anh Hoàng Dung kính,
HY cung rat ngac nhien thay ten anh trong trang GC nay. Roi cung ngo ngo khong biet co phai anh HD nay o TDHT khong. Vui! Vay la cung que sao?
Kinh,
HY



-------------
HoangYen


Người gởi: Hoàng Dũng
Ngày gởi: 05/Dec/2008 lúc 9:43am
Chị Hoàng Yến thân kính

Vậy là Hoàng Dũng yên tâm biết là người quen rồi Smile rất là vui .
Hoàng Dũng không có sinh sống ở GC , chỉ có dịp ghé ngang 1 lần duy nhất ở Vàm Láng trước 1975 mà thôi . Anh Thy Lan Thảo lúc trước có nhắc đến trang Web GC nầy và nói HD ghé vào chơi , Hoàng Dũng rất vui khi quen biết thêm những anh chị em dễ thương nơi đây ...

Ta cùng thấy lại quê hương
Nương nhờ trang web chung đường có nhau
Góp gom chữ nghĩa kính trao
Là quê hương đó , biết bao ân tình
Xuân đang tới , sẽ đẹp xinh
Chung tay góp lửa dấn mình đắp xây
Việt Nam rạng rỡ đổi thay
Mời anh mời chị kết tay, hướng về ..

Hoàng Dũng


-------------
Đầy ly cạn , ru đời biệt xứ
Cạn ly đầy , quên kiếp lưu vong


Người gởi: vanhoanguyen05
Ngày gởi: 10/Jan/2009 lúc 1:16pm
Xuân Ở Quê Người.

Ở quê người ta cũng có mùa Xuân,
Nhiều lắm thèo lèo, hạt dưa, mứt bí,
Nhưng em ơi! Sao lòng buồn đến thế,
Nghe bâng khuâng thương thuở ấu thơ nào.
Ngày ấy quê mình chinh chiến, lao đao,
Tất tả ngược xuôi, dòng đời nghiệt ngã!
Chiều Xuân đến một mình nơi xứ lạ,
Hoa mai vàng hờ hững nở đầu sân,
Còn bao nhiêu lần như thế mùa Xuân?
Mình mới trở về Việt Nam yêu dấu.
Anh tự hỏi, lòng như gươm đâm thấu,
Mơ một ngày quang phục để đoàn viên,
Sống ở đây tuy lắm bạc nhiều tiền,
Nhưng có cả mồ hôi và nước mắt.
Ngày ra biển: Biển Thái Bình trước mặt.
Mà quê hương xa vời vợi muôn trùng.
Nhớ tóc mẹ già bạc trắng như bông,
Tình của Mẹ như đại dương sâu thẳm.
Ngày đi vội. Hoàng hôn còn đến chậm,
Buồn làm sao! Xuân ở giữa quê người
HOÀNG YẾN



-------------
HoangYen


Người gởi: vanhoanguyen05
Ngày gởi: 27/Jan/2009 lúc 12:05am
Bán Ve Chai Trên Đất Mỹ .



Ở Việt Nam bán ve chai là nghề nghèo nhất.Song tôi có biết vài người nhờ bán ve chai, lông vịt mà nên cửa nên nhà.
Thứ nhứt là Dì Bảy tôi. Dượng Bảy làm việc cho Ngân Hàng Việt Nam Thương Tín. Sau năm 75 bị ung thư gan, chết vội vàng. Dì tôi và các em vốn quen "lên xe xuống ngựa". Bây giờ, vất vả gian nan.
Con trai cả của Dì là Sĩ quan Biệt Động Quân, đi cải tạo dài lâu. Con trai kế là sĩ quan Biệt Kích Dù, chết trong trại tù Cộng Sản. Cô con gái kế có chồng về Đà Nẳng, ít lâu sau lâm bạo bịnh rồi mất. Còn lại hai cô con gái nhỏ. Một cô Út trắng như bông bưởi có biệt danh là "Công Chúa Nước Xiêm". Cô gái áp Út tự dưng quyết định bỏ học đi bán ve chai, lông vịt kiêm nghề móc bọc nylon.
Sáng sớm, cô quảy gánh ra khỏi khu nhà ở Dạ Nam Cầu Chữ Y vui cười nói "Chào Má, con dong ruổi trên đường định mệnh đây". Đến tối mịt mới về nhà.
Tuần lễ đầu, "gót đỏ chân son" trầy xước nhiều làm cô khóc lặng lẽ. Dì tôi cũng khóc theo. Được vài tuần đã thấy quen "dầm mưa dãi nắng". Lần đổi tiền thứ nhứt làm cho bao nhiêu gia đình tư sản dở sống, dở chết. Nhưng em họ tôi gặp maỵ Đàng sau khung hình cũ kỷ, kiếng bể làm năm làm ba chưa lấy ra hết, chờ về nhà đập vụn, em nhặt ra giữa chồng sách báo cũ. Oằn vai gánh về thật không uổng công. Hai chục miếng vàng một lượng nằm sau lớp bìa cứng.
Em tôi phủi chân cái rụp, mở một tiệm tạp hoá nhỏ, sống an nhàn.
Người thứ hai là một ông lão vừa già vừa hom hem. Ở một căn chòi trong khuôn viên Trường Đua Phú Tho. Hàng ngày bà vợ cũng đã già đi bán ve chai, lông vịt và vải vụn kiếm cơm.
Một chiều kia ngồi phá chiếc nệm cũ ra, định sửa lại nằm thì bắt gặp bó bạc. Ông bà có của trời cho. Đi mua liền căn nhà ổ chuột thay cho căn chòi. Bán ve chai phát giàu -chuyện khó tin- nhưng có thật.
*
Mười ba năm nay, tháng nào em tôi cũng gởi về năm chục, một trăm đô. Đủ lo tiền thuốc men cho mẹ tôi và đủ tiền chợ cả nhà. Bà con còn có người chê em tôi "kẹo".
Qua Mỹ gần hai năm, chị em tôi chỉ gặp nhau trên điện thoạị Lần nầy, tôi dành kỳ nghỉ ngắn đi từ Virginia qua San Jose thăm gia đình em. Tôi ở chơi hai tuần. Ngày nào em cũng hỏi tôi thích ăn món gì, em đãi. Nào là gỏi ngó sen, bún riêu, bún bò Huế. Nào là chả giò, bún thịt nướng, nem nướng. Rồi bò bía, gỏi cuốn.
Bữa trước, ngồi ôn lại kỷ niệm hồi đi học ở trường làng. Hai chị em tôi thích nhất món xôi bánh phồng bà Bưởi. Đó là thứ xôi nấu bằng nếp nhum màu nâu thẫm hoặc có khi xôi màu xanh lá dứa. Mà phải nấu bằng nước dừa. Rồi đậu xanh đãi vỏ nấu hơi nhão một chút. Nước cốt dừa thắng cho thơm.
Sáng sớm, đứng chờ bà gói xôi mà thèm quá chừng. Bà trải miếng bánh phồng nướng đã mềm dẻo trong bàn tay, trên lớp lá chuối. Dùng đũa bếp vít xôi ém đều lên miếng bánh phồng. Phết đậu xanh lên mặt xôi. Sau cùng là nước cốt dừa và muối mè. Món ăn sáng rất bình dân mà mãi đến bây giờ chúng tôi không quên được.
Hôm sau, em nấu nồi xôi. Cả nhà ăn vui vẻ. Mấy ngày sau cùng cả nhà em đưa tôi đi ăn cháo vịt Thanh Đa. Ăn cơm tấm Đạt Thành. Nhưng phải nói có những kỷ niệm tôi sẽ giữ trong tim cho đến cuối đời. Khi em đưa tôi đi thăm "chợ trời" lớn nhất ở San Jose. Vé vào cửa tính theo xe mỗi chiếc $5. Đi hai tiếng đồng hồ chiều Chúa Nhật chưa giáp vòng. Hơn 17 giờ chiều, chợ thưa vắng nhiều. Bỗng em kéo tay tôi chạy nhanh về phía trước. Tôi còn ngơ ngơ ngác ngác, em tôi thở hổn hển:
- Giựt đồ. Mà hỏng phải. Lẹ lên! Lượm đồ.
Em giải thích:
- Người ta chở quần áo, giày dép cũ ra đây bán. Bán ế thì bỏ. Họ không chở về. Mình lượm, giặt ủi lại mặc.
Em tôi có 4 đứa con. Đứa lớn nhất nay là bác sĩ. Cậu thứ hai là kỹ sư bên computer. Cậu kế làm ngành địa ốc. Cậu út sinh tại Mỹ còn đi học. Tôi học bài học từ em:-- Nhờ ăn mặc như vậy mà ngày nay các con em thành danh ở xứ người. Em lại có ít tiền lo cho mẹ mình ở quê nhà. Chị thấy không, đua đòi là một thứ bịnh làm cho biết bao gia đình đổ vỡ. Mặc hàng hiệu. Đi giày dép cũng hiệu. Mà gia đình tan nát có ích gì?
Sáng hôm sau là thứ hai. Em gõ cửa phòng tôi sớm:
-- Chị ơi, dậy ăn sáng rồi đi shopping.
- Thôi,chị không đi đâu. Chuyện shopping dành cho bọn trẻ. Chị thích ở nhà.
Em tôi dụ khị:
- Thì đi với em cho biết. Tôi theo em ra xe.
Em lái chiếc Lexus màu trắng chạy lòng vòng một lúc rồi dừng lại một chỗ. Tôi không thấy bảng Wal*Mart hay là Cosco. Lại thấy có ông già chào em:
-Hello.
Em tôi bước xuống. Mở cốp xe. Tôi phụ em khiêng mấy bao rác đen. Tiếng thuỷ tinh và hộp thiếc va chạm nghe ghê răng quá. Ông già người Philippinne bảo chị em tôi xé mấy bọc nylon ra. Phân loại và xếp những vỏ chai bia: trắng theo trắng. Xanh ve chai theo xanh ve chai. Còn vỏ bia lon bỏ qua thùng khác.
Hai chị em tôi lụi hụi khiêng phụ ông già để lên bàn cân. Em tôi cười, hỏi:
-- Chị mắc cỡ hôn? Sợ bị người ta cười hôn?
Tôi chưa kịp trả lời thì em tiếp:
- Tích thiểu thành đa mà chi. Ông bà mình nói tiểu phú do thiên, đại phú do cần là vậy đó.
Ông già tính tiền xong đưa em tờ giấy. Em cầm và lẩm nhẩm:
- $18.95 xu. Bây giờ mình đi shopping. Họ không trả tiền mặt. Bán ve chai đi đổi thức ăn. Nhìn mấy cái thùng đựng ve chai dơ quá chị có ghê hôn?
Câu hỏi của em dính dáng đến vấn đề vệ sinh. Làm tôi nhớ lạị. Sau 75, Hiệu trưởng trường cấp I I & III tôi đang dạy là Giáo viên A chi viện. Nghĩa là từ Bắc vào. Có thể nói ông ta không có chút gì để gọi là nhà mô phạm cả. Đã thế lại còn ra chỉ thị: toàn thể giáo viên học sinh cấp 2,3 của trường mỗi tuần phải có điểm hai giờ lao động. Một giờ gieo trồng lúa miến, rau lang. Một giờ nữa khiêng phân và nước tiểu từ nhà vệ sinh của trường đi tưới. Dơ hết chỗ nói mà không ai dám cãị. Tôi về bỏ ăn cả ngày. Nghe nói còn có nhiều thầy trò nôn mửa vì quá gớm. Thùng rác của ông già thu ve chai nầy có thấm thía gì. Hơn nữa, cân xong ông còn có sẵn chai xà bông và bình nước rửa tay mà.
Hai chị em tôi tung tăng đi vào khu đổi lấy thực phẩm. Rau cải. Mì sợi. Kẹo chocolate. Vài thứ đồ hộp cho cháu ngoại. Em tôi cười tít mắt:
- Lượm ve chai bán mà mình phải cám ơn ông hàng xóm. Ổng uống bia như uống nước lã vậy. Qua Mỹ mười mấy năm mà cứ lo nhậu hoài. Trên đất Mỹ mình bán ve chai mà đi Lexus nghĩ cũng thú vị quá hả chị?
Tôi định bụng: trở về Virginia chắc tôi sẽ tìm chỗ người quen nào hay nhậu để xin vỏ bia về bán ve chai cho vui.
Lên xe rồi em tôi còn cười đong đưa:
- Lexus chở ve chai . Sang thiệt! Ở Mỹ cái gì cũng ngược đời, người ta nói vậy . Biết có đúng không?

HOÀNG YẾN

-------------
HoangYen



Print Page | Close Window

Bulletin Board Software by Web Wiz Forums version 8.05a - http://www.webwizforums.com
Copyright ©2001-2006 Web Wiz Guide - http://www.webwizguide.info