|
Cam' ơn nhừng chúc đẹp đẽ của anh Mười Lăm và Thầy Hoàng Ngọc Hùng.
Năm nay dù tuổi đã cao , nhưng PT vẫn còn được chúc trẻ khỏe, vui vẻ...
PT rất cám ơn và mong những lời này thành sự thật.
Nhân nói về tuổi cao , PT xin tặng mọi người cùng lứa tuổi bài đọc thú vị như sau :

Từ bi với mình
BS Đỗ Hồng Ngọc
> Hình như ta chẳng bao giờ > thực sống trong hiện tại cả! Lúc còn trẻ, ta > mơ ước tương lai, sống cho tương lai. Nghĩ rằng > phải đạt cái này cái nọ, có đựơc cái kia > cái khác mới là sống. Khi có tuổi, khi đã có > được cái này cái nọ, cái kia cái khác thì > ta lại sống cho quá khứ! Nhỏ mong cho mau lớn, > lớn mong cho nhỏ lại. Quả là lý thú! Tóm lại, > ta chẳng biết quý những phút giây hiện > tại. Từ ngày “thế giới phẳng”, ta > còn sống với đời sống ảo. > > > Ta ngồi đây với bạn nhưng trò chuyện với > một người nào khác, cười đùa, nhăn nhó, giận > dữ, âu yếm với một người nào khác ở nơi xa. > Khi bắt lại câu chuyện thì nhiều khi đã lỡ > nhịp! Hiểu ra những điều tầm thường đó, tôi > biết qúy thời gian hơn, quý phút giây hiện > tại, ở đây và bây giờ hơn. > > Nhờ vậy mà > không có thì giờ cho > già nữa! Hiện tại thì không có già, > không có trẻ, không có quá khứ, vị lai. Dĩ > nhiên, không phải là trốn chạy già mà hiểu nó, > chấp nhận nó, thưởng thức nó. Khi biết > “enjoy” nó thì quả có nhiều điều thú vị > để phát hiện, để khám phá. Một người > 60, tiếc mãi tuổi 45 của mình thì khi 75, họ > sẽ tiếc mãi tuổi 60, rồi khi 80, họ sẽ > càng tiếc 75! Vậy sao ta đang ở cái tuổi tuyệt > vời nhất của mình lại không yêu thích nó đi, > sao cứ phải… nguyền rủa, bất mãn với > nó. Có phải tội nghiệp nó không? > > > Ta đang ở cái > tuổi nào thì nhất định tuổi đó phải là > tuổi đẹp nhất rồi, không thể có tuổi nào > đẹp hơn nữa! > Ta cũng có thể gạt gẫm mình chút đỉnh như đi > giải phẫu thẩm mỹ chẳng hạn. Xóa chỗ này, > bơm chỗ nọ, lóc chỗ kia. Nhưng nhức mỏi vẫn > cứ nhức mỏi, loãng xương vẫn cứ loãng xương, > tim mạch vẫn cứ tim mạch… Cơ thể ta cứ tiến > triển theo một “lộ trình” đã được vạch > sẵn của nó, không cần biết có ta! Mà hình > như, càng nguyền rủa, càng bất mãn với > nó, nó càng làm dữ. > > > Trái > lại nếu biết thương yêu nó, chiều chuộng nó > một chút, biết cách cho nó ăn, cho nó nghỉ, > biết cách làm cho xương nó cứng cáp, làm cho > mạch máu nó thông thoáng, làm cho các khớp > nó trơn tru thì nó cũng sẽ tử tế với ta hơn. > > > Anh chàng Alexis Zorba nói: “Cũng phải chăm nom > đến thân thể nữa chứ, hãy thương nó một > chút. Cho nó ăn với. Cho nó nghỉ với. Đó > là con lừa kéo xe của ta, nếu không cho nó ăn, > nó nghỉ, nó sẽ bỏ rơi mình ngang xương giữa > đường cho mà coi” (Nikos Kazantzaki). > > Từ > ngày biết thương > “con lừa” của mình hơn, tử tế > với nó hơn, thì có vẻ tôi… cũng khác tôi xưa. > Tôi biết cho con lừa của mình ăn khi đói, không > ép nó ăn lúc đang no, không cần phải cười > cười nói nói trong lúc ăn. Món gì khoái khẩu > thì ăn, chay mặn gì cũng tốt. Cá khô, mắm ruốc > gì cũng được, miễn là đừng nhiều muối quá! Một > người cô tôi “ăn không được”, ăn “không > biết ngon” vậy mà vẫn béo phì, đi không nổi, > là bởi vì các con thương bà quá, mua toàn sữa > Mỹ mắc tiền cho uống! Sữa giàu năng lượng, > nhiều chất béo bổ quá, làm sao còn có thể ăn > ngon, làm sao không béo phì cho được? Giá nghèo > một chút thì hay > hơn! Cá kho quẹt, rau muống mà tốt, miễn bà > ăn thấy ngon, thấy sướng! Tôi cũng biết cho con > lừa của mình ngủ hơn. Ngủ đẫy giấc, đủ > giấc. Ngủ đủ giấc là cơ hội tốt nhất cho > các tế bào não phục hồi, như sạc pin vậy. > Sạc không đủ mà đòi pin ngon lành sao > được! > > > Bảy trăm > năm trước, Trần Nhân Tông viết: cơ tắc xan hề > khốn tắc miên! Đói đến thì ăn, mệt ngủ > liền! trong bài Cư trần lạc đạo, ở đời mà > vui đạo! Ông là vị vua nhà Trần sớm nhường > ngôi cho con, lên tu ở núi Yên tử, Tổ sư thiền > phái Trúc Lâm. Tu hành như vậy mà khi quân Nguyên > xâm lấn nứơc ta, ông liền xuống núi, ra tay > dẹp giặc, xong, phủi tay lên núi tu > tiếp! > > Mỗi người có đồng hồ > sinh học của riêng mình, không ai giống ai, như > vân tay vậy, cho nên không cần bắt chước, chỉ > cần lắng nghe mình. Phương pháp này, phương pháp > nọ của người này người kia bày vẽ chẳng qua > cũng chỉ để tham > khảo, nắm lấy nguyên tắc chung > thôi, rồi áp dụng vào > hoàn cảnh riêng cụ thể của > mình, tính cách mình, sinh lý mình. > Phương pháp nào có sự ép buộc cứng ngắc quá > thì phải cảnh giác! > > Cũng nhớ rằng tới tuổi > nào đó tai cũng sẽ bắt đầu kém nhạy, mắt > bắt đầu kém tinh, đầu óc bắt đầu kém sắc > sảo. Tai kém nhạy để bớt nghe những > điều chướng tai. Mắt kém tinh để bớt thấy > những điều gai mắt. Đầu óc cứ sắc sảo hoài > ai chịu cho nổi! > Tuy vậy, tai kém > mà muốn nghe gì thì nghe, không thì đóng lại; > mắt kém mà muốn thấy gì thì thấy, không thì > khép lại. Thế là “căn” hết tiếp xúc được > với “trần”. Tự dưng không tu hành gì > cả mà cũng như tu, cũng thực tập ưng vô sở > trụ nhi sanh kỳ tâm! > > Rồi một hôm đẹp trời nào đó ta còn có thể > phát hiện mắt mình chẳng những nhìn kém mà còn > thấy những ngôi sao lấm chấm, những lốm đốm > hoa trên bầu trời trong xanh vời vợi kia.. > Nếu không phải > do một thứ bệnh mắt nào đó thì đây hẳn là > hiện tượng thoái hóa của tuổi già, nói nôm na > là xài lâu quá, hết thời hạn bảo hành. Cái mà > người xưa gọi là “hoa đốm hư không” chính > là nó. Tưởng hoa đốm của trời, ai dè trong > mắt mình! > > Chính cái “tưởng” > của ta nhiều khi làm hại ta. Biết vậy ta bớt > mất thì giờ cho những cuộc tranh tụng, > bớt tiêu hao năng lượng vào những chuyện hơn > thua. > > Dĩ nhiên có > những chuyện phải ra ngô ra khoai nhưng cái cách > cũng đã khác, cái nhìn đã khác, biết tôn trọng > ý kiến người khác, biết chấp nhận và nhìn > lại mình. > > Khi 20 tuổi người ta băn > khoăn lo lắng không biết người khác nghĩ gì về > mình. Đến > 40 thì ai nghĩ gì mặc họ. > Đến 60 > mới biết chả có ai nghĩ gì về mình cả! > > Tóm lại, chấp nhận > mình là mình và từ bi với mình một chút > vậy! >
------------- PhanThuy-CA
|